Tôi và cô bạn thân đã mất ba năm để chinh phục hai đại phản diện trong sách.

Một người là Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã, tâm địa độc ác.

Một người là Hộ quốc đại tướng quân uy chấn tứ phương, bề ngoài hiền lành nhưng bên trong thâm hiểm.

Ngay khoảnh khắc chinh phục thành công, hệ thống đưa ra lựa chọn: ở lại hoặc quay về.

Tôi và bạn thân chọn ở lại, không phải vì yêu đến mù quáng, mà là vì tự do.

Cuộc sống hiện đại ngày ngày đi làm từ chín giờ đến năm giờ hoàn toàn không thể so sánh với nơi này.

Nhiếp chính vương cả ngày khuấy đảo triều chính,

Hộ quốc đại tướng quân cũng suốt ngày luyện binh ở thao trường.

Tôi và bạn thân chỉ cần lúc họ thỉnh thoảng về phủ thì diễn một chút thâm tình.

Thời gian còn lại đều dùng để ăn chơi hưởng lạc, tiêu xài phung phí.

Cho đến khi nữ chính nguyên tác xuất hiện trước mặt họ, tất cả đều thay đổi —

Nữ chính nguyên tác là tiểu công chúa nhỏ nhất triều đình, được muôn vàn sủng ái.

Cô ta là thanh mai trúc mã với hai đại phản diện,hai người họ từ nhỏ đã yêu thầm cô ta

Nhưng năm cô ta mười tuổi, vì hai người mà bị gián điệp nước địch bắt cóc, từ đó bặt vô âm tín.

Tôi và bạn thân cũng cuối cùng nhớ ra thân phận của mình trong nguyên tác: ác độc nữ phụ.

Kết cục là bị hai phản diện vì nữ chính mà phanh thây xé xác, nghiền xương thành tro.

Tôi và bạn thân lập tức quyết định: Chạy!

May mà chúng tôi có tầm nhìn xa, khi đi chơi đã giấu không ít vàng bạc châu báu ở khắp nơi,

đủ để sống cả đời mà không cần dựa vào ai, tiêu xài thoải mái.

Sau khi quyết định, tôi và bạn thân lập kế hoạch cẩn thận.

Thịnh Lăng Hàn và Thịnh Minh Thừa là anh em cùng cha khác mẹ,

thế lực hai người trong ngoài triều phối hợp, cả triều đình đều là tai mắt của họ.

Muốn trốn khỏi sự khống chế của họ, chỉ có thể chạy đến nước Thập Nguyệt ở phương Nam, nơi không thuộc sự quản lý của triều đình này.

Đúng lúc mấy ngày nay đoàn ca múa hí kịch từ Thập Nguyệt Quốc vào kinh tham gia lễ hội Hoa Đăng, vài hôm nữa sẽ rời đi.

Đoàn người đông đúc đến mấy nghìn người,

tôi và bạn thân dự định trà trộn vào đó, cùng họ rời khỏi kinh thành.

Trước đó, chúng tôi sẽ tạo giả tượng bị gián điệp man di phương Bắc bắt cóc,

để dẫn sự chú ý của Thịnh Lăng Hàn và Thịnh Minh Thừa về phía Bắc.

Như vậy chúng tôi có thể thần không biết quỷ không hay theo đoàn kịch đến Thập Nguyệt Quốc.

Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ thiếu thời cơ.

Tôi và bạn thân đều vô cùng mong chờ ba ngày sau.

Không ngờ trăm tính ngàn lo vẫn sơ suất,

tối nay Thịnh Lăng Hàn và Thịnh Minh Thừa lại cùng về phủ.

Nghe hạ nhân đến báo, nụ cười trên mặt tôi và bạn thân đồng thời cứng đờ.

Tôi: “Họ chẳng phải đang ở trong cung ở bên công chúa Mộ Dung Tuyết Niệm sao? Sao lại về rồi?!”

Người đến báo là tai mắt chúng tôi cài trong Thịnh phủ, mặt nghiêm trọng nói:

“Vương gia và tướng quân đã đón công chúa Tuyết Niệm về rồi, đang đi về phía này.”

Tôi nhếch môi cười lạnh đầy khinh thường:

“Đây là tới ép cung rồi.”

Bạn thân: “Mặc kệ đi, bà đây giờ không muốn gặp họ!”

Rõ ràng, suy nghĩ của tôi và bạn thân hoàn toàn giống nhau.

Tôi nói với bạn thân: “Chúng ta đi tửu lâu uống rượu đi!”

Bạn thân đập tay với tôi, hưng phấn nói:

“Được! Đi uống tới say không về!”

Thịnh Lăng Hàn và Thịnh Minh Thừa tuy tồi, nhưng bình thường rất chiều chúng tôi.

Dù chúng tôi có quậy thế nào, họ cũng chưa từng trách phạt.

Chuyện uống rượu qua đêm không về chỉ là chuyện nhỏ.

Tôi và bạn thân quen đường quen lối đi ra cửa sau Thịnh phủ, đến tửu lâu hay lui tới.

Trong phòng bao sang trọng nhất, chúng tôi uống đến vui vẻ quên trời đất, say suốt một đêm.

Mãi đến trưa hôm sau tôi mới tỉnh lại, bạn thân vẫn nằm bên cạnh không muốn dậy.

Nhìn ra ngoài cửa sổ là tiếng rao của tiểu thương, dòng người qua lại, xe ngựa vội vã chạy ngang.

Hôm nay nắng vừa đẹp, mọi thứ đều toát lên bầu không khí yên bình tĩnh lặng.

Tôi đã bắt đầu tưởng tượng cảnh tôi và bạn thân đến Thập Nguyệt Quốc sống tự do hạnh phúc.

Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Tôi chợt nhớ mỗi lần tôi và bạn thân ra ngoài quậy phá lâu không về phủ,

Thịnh Lăng Hàn và Thịnh Minh Thừa đều sẽ đích thân đến bắt chúng tôi về nhà.

Bạn thân cũng bị tiếng gõ cửa đánh thức, bò dậy trên giường, ngơ ngác nhìn tôi.

Chúng tôi theo bản năng đều nghĩ người ngoài cửa là Thịnh Lăng Hàn và Thịnh Minh Thừa, nhưng người đến lại là thuộc hạ của Thịnh Lăng Hàn.

Cũng phải thôi, người ta đang bận ở bên giai nhân, đâu có rảnh mà quản chúng tôi.

Tôi và bạn thân đương nhiên quyết định không quay về, chuẩn bị đến tối xem biểu diễn của Thập Nguyệt Quốc.

Thuộc hạ không làm gì được, chỉ có thể quay về bẩm báo.

<Chương 2>

Đêm nay đoàn ca múa hí kịch đến từ Thập Nguyệt Quốc sẽ biểu diễn trên từng chiếc thuyền hoa lộng lẫy.

Vào thu đã hơn nửa tháng, màn đêm sớm buông xuống.

Trên mặt sông yên ả dần sáng lên từng chiếc đèn hoa, cảnh ca múa thái bình rộn ràng.

Tôi và bạn thân tối nay đến đây dĩ nhiên không chỉ đơn thuần xem diễn.

Hôm nay là ngày đưa tiền đặt cọc cho người liên lạc.

Đoàn hí kịch được chia thành nhiều đội khác nhau.

Để tránh khi chạy trốn bị bắt gọn một mẻ, tôi và bạn thân đã chọn hai đội khác nhau.

Sau khi tách khỏi bạn thân, tôi bước lên chiếc thuyền hoa mà lát nữa sẽ gặp người liên lạc, được sắp xếp ở gian nhã phòng tầng trên cùng.

Người liên lạc là thủ lĩnh phụ trách đội ca múa trên chiếc thuyền này.

Tôi đưa cho bà ta một túi lớn đầy tiền đặt cọc.

Bà ta hài lòng nâng túi bạc nặng trĩu trong tay, cam đoan chắc chắn sẽ đưa tôi rời khỏi kinh thành đến Thập Nguyệt Quốc.

Tôi ngồi trong gian nhã phòng của thuyền hoa, nhìn ra ngoài sông đầy ánh đèn và tiếng ca múa, nhưng chẳng hề cảm thấy thư giãn.

Tôi luôn có cảm giác dưới vẻ phồn hoa này đang che giấu điều gì đó, trong lòng bất an khó tả.

Khi tôi mãi vẫn không thấy pháo hoa tín hiệu báo bạn thân đã liên lạc thành công, tôi liền hiểu rằng nỗi lo của mình đã trở thành sự thật.

Bạn thân nhất định gặp chuyện rồi!

Tôi hoảng hốt đứng bật dậy, xách váy chạy ra ngoài.

Vừa đến cửa nhã phòng đã bị chặn lại.

“Vương phi nương nương xin dừng bước!”

Hai ám vệ đứng trước cửa, tay cầm lưỡi dao sắc lạnh, mặt không biểu cảm chắn trước mặt tôi.

Nhưng còn đáng sợ hơn là luồng áp bức quen thuộc phía sau, mạnh đến mức như có thể hủy thiên diệt địa.

Tôi cứng đờ xoay người lại.