Phòng ngủ và thư phòng đều có người đang say giấc, thậm chí trên giường lớn còn có ba người đang nằm, quần áo xộc xệch.
Tôi hoảng hốt lắc đầu: “Không phải tôi! Hôm qua tôi đâu có vào nhà chính!”
Dì Triệu bước tới, vẻ mặt đầy đau lòng:
“Thiếu gia, tối qua đột nhiên có một nhóm người xông vào, nói là cô Hứa đã đưa thẻ cửa cho họ, mời họ đến tụ tập…”
“Họ chê đứa trẻ khóc ồn, nên mang nó ra phòng kho…”
Toàn thân tôi run rẩy, cuống quýt phân trần:
“Tôi không quen họ! Hôm qua tôi ở trung tâm hồi phục, sao đưa thẻ cho họ được?”
“Đúng vậy… Hôm qua chị dâu vẫn còn đang chăm sóc em mà, anh Thừa Duệ, hay anh hỏi mấy người kia xem?”
Lâm Uyển Thanh khẽ kéo tay áo anh ta.
Sắc mặt Cố Thừa Duệ dịu lại đôi chút, ra lệnh gọi người đàn ông gần nhất dậy.
“Ai cho các người vào đây!”
Gã đàn ông lờ đờ mở mắt:
“Có một cô tên Hứa Chiêu Ninh đưa thẻ cho tụi tôi, nói nhà này đang bỏ trống, mời bọn tôi tới chơi… mở thêm chai nữa đi!”
Trong tay hắn ta lắc lư chiếc thẻ ra vào của tôi, bên dưới còn treo chiếc nút thắt Trung Hoa do tôi tự tay làm.
Tôi theo phản xạ sờ túi áo, đã trống rỗng từ bao giờ.
“Không phải, thẻ của tôi bị mất, không phải tôi!”
“Còn dám cãi! Nếu không nhờ Uyển Thanh lo lắng cho cô, nhất quyết quay về ở, tôi còn chẳng biết cô dám làm ra loại chuyện bẩn thỉu thế này!”
“Cô rõ ràng định đưa đám người đó vào nhà hú hí!”
Cố Thừa Duệ càng thêm tức giận, ra lệnh cho dì Triệu nhốt tôi vào phòng chứa đồ.
Phía sau vang lên giọng nhẹ nhàng của Lâm Uyển Thanh:
“Anh Thừa Duệ, chị dâu chỉ là nhất thời ham vui thôi, anh đừng giận nữa…”
“Không phạt thì chẳng nhớ đời! Nhà này dơ rồi, chúng ta chuyển về căn hộ phía nam thành phố!”
Cửa phòng chứa bị khóa kín, tôi nhìn theo bóng họ lái xe rời đi qua ô cửa sổ nhỏ.
Trong đám người ấy, Lâm Uyển Thanh quay đầu lại, nở một nụ cười đắc thắng với tôi.
Đêm khuya, mãi mới dỗ được Nhạc Triết ngủ yên, thì đèn vụt tắt.
Có lẽ do đường điện phòng chứa đã quá cũ, tôi bật điện thoại lên kiểm tra vé xe.
Bên tai bỗng vang lên tiếng mở khóa, Lâm Uyển Thanh xuất hiện dưới ánh trăng lạnh lẽo.
Không còn ai bên cạnh, ánh mắt cô ta lộ rõ độc ý ghê người.
“Ly hôn rồi còn đòi tiền? Hứa Chiêu Ninh, mặt cô dày đến thế là cùng!”
4
Tôi lập tức ôm chặt Nhạc Triết lùi vào góc tường, không gian chật hẹp chẳng còn đường trốn.
“Lâm Uyển Thanh, tôi chưa từng đắc tội với cô, vì sao cứ dồn tôi đến bước này!”
“Chưa từng đắc tội ư? Nếu không có cô, người gả cho Thừa Duệ vốn phải là tôi!”
Tôi sững người.
Đúng vậy, một kẻ lai lịch mơ hồ như tôi vốn chẳng xứng bước chân vào nhà họ Cố.
Năm đó ông Cố đột quỵ trên đường, là tôi đưa ông đi bệnh viện rồi ứng tiền thuốc men.
Ông lão vì muốn báo ân, dùng cả chuyện đoạn tuyệt quan hệ để ép Cố Thừa Duệ cưới tôi.
Chúng tôi chỉ đăng ký kết hôn, ngay cả một hôn lễ tử tế cũng không có.
Sau khi cưới, Cố Thừa Duệ coi tôi như không khí, cho đến một đêm anh ta say rượu xông vào phòng tôi.
Chỉ một lần liền có thai.
Ông Cố qua đời khi tôi mang thai hai tháng, chỗ dựa cuối cùng của tôi cũng không còn.
Thế nên Lâm Uyển Thanh cho rằng tôi đã cướp đi cuộc đời của cô ta sao?
“Cô giờ đã có được thứ mình muốn, vì sao còn muốn đuổi tận giết tuyệt?”
“Không! Nếu không vì cô và Thừa Duệ đăng ký kết hôn, tôi sao phải vào quán bar uống đến say, sao lại mang cái nghiệt chủng này!”
“Đều tại cô! Hứa Chiêu Ninh, tôi muốn cô đền mạng!”
Cô ta chộp lấy kéo cắt hoa ở góc tường đâm tới, tôi hoảng hốt né tránh.
Giây sau, cô ta bỗng thét lên thảm thiết, tự lao mạnh vào mép giá sắt rồi ngã xuống đất.
Cố Thừa Duệ xông vào:
“Hứa Chiêu Ninh! Cô điên rồi sao!”
Cánh tay Lâm Uyển Thanh máu chảy ròng ròng, cô ta yếu ớt ngã vào lòng anh:
“Anh Thừa Duệ, em sợ chị dâu ở đây không thoải mái nên tới thăm…”
“Nào ngờ chị ấy mắng em là vũ nữ, còn ra tay với em…”
Cố Thừa Duệ đau lòng ấn chặt vết thương cho cô ta, trừng mắt nhìn tôi:
“Hứa Chiêu Ninh! Uyển Thanh đã nhẫn nhịn khắp nơi, cô còn được đằng chân lân đằng đầu!”
“Cô ấy còn phải quay lại sân khấu, cô muốn hủy hoại sự nghiệp múa của cô ấy sao!”
Nhạc Triết bị dọa khóc không ngừng, tôi vừa dỗ con vừa hỏi:
“Cố Thừa Duệ, cô ta nói gì anh cũng tin sao?”
“Ngoài cô ra còn ai! Bộ mặt nghèo hèn độc địa của cô tôi đã nhìn chán từ lâu rồi!”
Cố Thừa Duệ bế Lâm Uyển Thanh lên, ra hiệu cho dì Triệu giữ tôi lại.
“Đi theo tôi tới bệnh viện! Nếu Uyển Thanh để lại sẹo ảnh hưởng biểu diễn, tôi bắt cô trả giá gấp bội!”
Trên hành lang bệnh viện, dì Triệu lười để ý tôi, đi tới cuối dãy rồi đứng bấm điện thoại.
Nhạc Triết khóc mãi không thôi, tôi nhỏ giọng dỗ dành nhưng con vì hoảng sợ nên khó mà bình tĩnh.
Từ phòng khám gần đó bước ra một người phụ nữ khí chất dịu dàng, thấy tôi bế trẻ liền đưa một gói khăn giấy.
“Lau mồ hôi đi, chắc đứa bé đói rồi.”
Bà ấy mỉm cười ôn hòa, tôi cảm kích gật đầu.
Lòng tốt của người xa lạ vậy mà còn hơn cả cha ruột của con tôi.
Vừa thay xong tã, thấy dì Triệu vẫn mải nhìn điện thoại, tôi bế Nhạc Triết định đi về phía cầu thang.
Không ngờ đụng mặt Cố Thừa Duệ dẫn theo Lâm Uyển Thanh vội vã bước tới.
Vừa ngẩng đầu, thêm một cái tát nữa giáng xuống.
“Đồ đê tiện! Đáng lẽ nên thu sạch giấy tờ của cô từ sớm!”
Tôi bị đánh đến loạng choạng, dì Triệu cũng xúm lại.
Chờ tôi đứng vững, Lâm Uyển Thanh quấn băng trên tay, trước mặt mọi người nức nở:
“Chị dâu, trước khi chị và Thừa Duệ ly hôn, em với anh ấy chỉ là quen biết cũ.”
“Chị sao có thể lên mạng vu khống em là kẻ thứ ba, hủy hoại em như vậy, chi bằng để em chết đi cho rồi!”
Cố Thừa Duệ kéo cô ta lại, dưới ánh mắt ra hiệu, dì Triệu nhân cơ hội cướp lấy Nhạc Triết.
“Trả con cho tôi!”
Tôi lao tới giành lại, nhưng Cố Thừa Duệ đã siết chặt cổ tôi.
Mãi đến khi tôi khó thở, mặt đỏ bừng anh ta mới buông tay.
“Bây giờ mở livestream, thừa nhận người ngoại tình là cô, tôi và Uyển Thanh hoàn toàn trong sạch!”
“Nếu không, cô đừng hòng gặp lại đứa bé!”
Tôi thở dốc từng hơi, chợt thấy dì Triệu dưới ánh mắt ám chỉ của Lâm Uyển Thanh, đang dùng khăn tay bịt lên mũi miệng Nhạc Triết.
5
Cô ta muốn bịt chết con tôi!
Tiếng khóc của Nhạc Triết dần yếu đi, vậy mà Cố Thừa Duệ lại hoàn toàn làm ngơ!
Anh ta chưa từng xem Nhạc Triết là máu mủ ruột rà!
Tôi kinh hãi quỳ rạp xuống đất: “Được! Tôi đồng ý! Xin các người đừng làm hại con tôi!”
Trước ống kính livestream, tôi ôm con, nước mắt tuôn như mưa, thừa nhận tất cả “tội lỗi”.
“Tôi là Hứa Chiêu Ninh, vợ cũ của Cố Thừa Duệ, vì không chung thủy trong hôn nhân mà dẫn đến ly hôn. Cô Lâm Uyển Thanh và anh ấy hoàn toàn trong sạch, tất cả đều là tôi vu khống, là tôi không biết liêm sỉ, là tôi lòng đầy đố kỵ…”
Kết thúc buổi phát trực tiếp, Cố Thừa Duệ ném cho tôi một chiếc điện thoại mới.
“Cũng biết điều đấy. Đây là số mới, tiện để Uyển Thanh liên lạc với cô.”
“Uyển Thanh mềm lòng, sợ cô chết đói bên ngoài nên để lại cho cô một công việc bảo mẫu…”
Tôi ngoan ngoãn nhận lấy điện thoại, lên chiếc xe đã được sắp xếp sẵn.
Sau đó, nhân lúc dừng đèn đỏ, tôi lập tức ném điện thoại, ôm con lao thẳng đến sân bay.
Chiếc taxi lao vun vút giữa màn mưa, tim tôi đập dữ dội theo nhịp gạt nước.
Nhạc Triết nằm trong lòng không ngừng vặn vẹo, dường như cảm nhận được sự căng thẳng của mẹ. Tôi không dám ngoái đầu lại, sợ rằng chiếc xe đen quen thuộc kia đang như bóng ma bám sát phía sau.

