Trong lúc đứng chờ xe buýt ở trạm, tôi lướt thấy một bài đăng đang rất nóng trên diễn đàn của thành phố.

“Tuổi mười bảy năm ấy, chuyện ác độc nhất mà bạn từng làm là gì?”

Vốn dĩ tôi định lướt qua luôn, nhưng lại nhìn thấy một câu trả lời cực kỳ nổi bật.

“Để theo đuổi được crush, tôi đã ghép ảnh khỏa thân của bạn gái cậu ấy, tung tin đồn bẩn thỉu, còn thuê đám côn đồ đến quấy rối cô ta, cuối cùng ép người ta đến mức mắc trầm cảm nặng.”

Vừa xuất hiện, câu trả lời ấy đã lập tức vượt mốc mười nghìn bình luận.

Bên dưới chửi rủa ngập trời.

Thế nhưng chủ bài đăng lại chẳng hề bận tâm, còn buông một câu: “Một lũ ghen ăn tức ở.”

“Nếu các người biết bây giờ tôi là vợ tổng giám đốc của một công ty niêm yết, chồng tôi có khối tài sản hơn trăm tỷ, lại còn có một cậu con trai đáng yêu, thì các người cũng sẽ thấy số tôi tốt thôi.”

01

Như thể để chứng minh lời mình nói, cô ta đăng thêm hơn chục tấm ảnh dưới phần bình luận đó.

Xe sang, biệt thự.

Đồng hồ, túi xách có món trị giá đến hàng chục, hàng trăm vạn.

Còn có một bức chụp bóng lưng của một người đàn ông mặc vest, đang đứng trước ô cửa kính sát đất, vóc dáng cao ráo, thẳng tắp.

Tôi bấm mở bức ảnh ấy ra.

Ngón tay lơ lửng trên màn hình, cứng đờ mất mấy giây.

Dù đã qua nhiều năm như vậy, tôi vẫn chỉ cần nhìn một bóng lưng là nhận ra ngay người trong ảnh là ai.

Chu Bạc Ngạn.

Trong mấy giây tôi sững người đó, khu bình luận lại cãi nhau thêm mấy tầng nữa.

“Chẳng lẽ đó là lý do để cô làm tổn thương người khác sao?”

“Làm tiểu tam mà còn thành ra vẻ hơn người à? Bố mẹ cô có biết cô trơ trẽn đến thế không?”

“Tiểu tam đi chết đi, con hồ ly chen chân đi chết đi!”

Đối diện với những lời chửi rủa ấy, chủ bài chỉ đáp lại một câu.

“Người không vì mình, trời tru đất diệt.”

Đồng thời, cô ta chỉnh sửa lại bài đăng một lần nữa.

“Dù có rất nhiều người vào đây mắng tôi, nguyền rủa tôi, nhưng tôi vẫn muốn nói rằng tôi không hối hận.”

“Những gì hôm nay tôi có được đều là thứ tôi xứng đáng có!”

Trong lời tự thuật của cô ta, tám năm trước cô ta vẫn chỉ là một nữ sinh nghèo sống trong núi, ngày nào cũng đeo cặp đi bộ hơn chục dặm đường núi để đến trường rồi về nhà.

Là con gái trong nhà, chẳng được cha thương mẹ yêu.

Chỉ chờ đến khi trưởng thành thì gả cho một lão đàn ông độc thân trong làng để bán được giá cao, lấy tiền xây nhà mới cho em trai.

“Tôi cứ tưởng đời này của mình sẽ chỉ như thế.”

“Không ngờ vào ngày khai giảng năm lớp mười hai, tôi đã nhìn thấy anh ấy.”

“Anh ấy là hot boy của trường, đẹp trai, học giỏi, quan trọng nhất là nhà rất giàu, tùy tiện một đôi giày thôi cũng đắt hơn cả tiền sinh hoạt một năm của tôi.”

“Lúc đó tôi đã nghĩ, nhất định phải chiếm được anh ấy.”

“Nhưng anh ấy đã có bạn gái rồi.”

Bài viết đến đây thì đột ngột dừng lại.

Bên dưới, cuộc tranh luận vô cùng gay gắt.

“Chồng cô ưu tú như thế, bạn gái cũ của anh ta chắc cũng chẳng tệ đâu nhỉ?”

Chủ bài trả lời: “Đương nhiên. Học giỏi, rất xinh đẹp, gia cảnh cũng tốt, hai người họ là thanh mai trúc mã.”

“Nhưng vậy thì đã sao.”

“Cô ta càng đẹp đẽ tốt đẹp bao nhiêu, tôi lại càng muốn hủy hoại cô ta cho thật triệt để bấy nhiêu.”

Lời này vừa đăng lên, vô số bình luận bắt đầu công kích tam quan của cô ta.

Nhưng xen giữa những lời chỉ trích ấy, vẫn có vài bình luận bày tỏ sự ngưỡng mộ và ghen tị.

“Tôi thấy chủ bài cũng đâu có sai gì, nếu cô ấy không tranh lấy cho mình thì chỉ có thể lấy lão già độc thân thôi.”

“Chẳng phải đây chính là kịch bản nữ chính vươn mình lật đời sao? Chị gái đỉnh quá, xin giáo án!”

“Tự mình vượt giai tầng chỉ bằng sức một người, phải nói là chủ bài quá ngầu.”

Chẳng bao lâu sau, hai phe liền lao vào cãi nhau.

Giữa một đống tranh luận ầm ĩ, có một bình luận lặng lẽ trôi qua.

“Chỉ có mình tôi muốn biết bạn gái cũ kia về sau thế nào sao?”

Về sau ư?

Tôi khẽ nhếch môi cười, thoát khỏi ứng dụng.

02

Liễu Doanh Doanh nói không sai, tôi và Chu Bạc Ngạn quả thực là thanh mai trúc mã.

Lần đầu tiên tôi gặp Chu Bạc Ngạn là vào năm tôi bốn tuổi, nhà bên cạnh chuyển đến một người hàng xóm mới.

Nhưng mãi vẫn chẳng thấy bóng người.

Chỉ thỉnh thoảng vào những lúc đêm khuya thanh vắng, tôi mới nghe thấy từ ban công nhỏ phía đối diện vọng sang từng tiếng thút thít rất khẽ.

Không lâu sau, khi đang chơi trong sân, tôi nghe người đi đường nhắc tới gia đình hàng xóm mới.

“Nhà họ mở công ty, hai vợ chồng quanh năm đi công tác ở nước ngoài, đến cả chuyện chuyển nhà cũng không về.”

“Trong nhà chỉ có một bà giúp việc trông đứa trẻ, nghe nói là theo từ lúc nhỏ đến lớn.”

“Tôi thấy bà giúp việc đó chẳng phải hạng tốt lành gì, có mấy lần tôi còn trông thấy bà ta đánh đứa bé.”

Vừa nghe đến câu ấy, tối hôm đó tôi đã chạy ra ngoài cổng nhà bên cạnh ngồi chờ.

Sau đó, nhân lúc bà giúp việc đi ra ngoài đổ rác, tôi ỷ vào thân hình nhỏ bé của mình, lách qua khe cửa mà chui vào.

Tôi bước đôi chân ngắn cũn lon ton chạy lên tầng hai, tìm thấy Chu Bạc Ngạn đang ngồi ngẩn người dưới chân cầu thang.

Cậu ấy gầy gò bé nhỏ, co ro thành một cục, trốn trong góc không có ánh sáng chiếu tới.

Trên gương mặt trắng trẻo non nớt còn hằn một dấu tay bầm xanh.

Nghe thấy tiếng chân, bờ vai gầy của cậu khẽ run lên.

Rồi vùi đầu xuống thấp hơn nữa.

Tôi bước tới, khẽ khàng vỗ lên vai cậu.

Dùng giọng nói non nớt của trẻ con mà bảo rằng: “Đừng sợ, tớ đến để bảo vệ cậu.”

Tối hôm đó, tôi lén mang Chu Bạc Ngạn bốn tuổi về nhà.

Tôi giấu cậu ấy trên giường mình, dùng chiếc chăn nhỏ bọc kín mít.

Ban đêm chúng tôi ngủ cùng nhau, ban ngày tôi lén mang cơm canh lên cho cậu ăn.

Cứ như vậy, mãi đến một tuần sau, chuyện Chu Bạc Ngạn mất tích mới bị bố mẹ cậu phát hiện.

Hai vợ chồng họ mua chuyến bay gần nhất, vội vã trở về.

Những việc làm của bà giúp việc suốt bao năm nay cũng bị phanh phui hết.

Thật khó để nói khi ấy một đứa trẻ bé xíu như tôi rốt cuộc đã nghĩ gì.

Có lẽ là vì những tiếng khóc trong vài đêm ấy nghe quá đỗi đáng thương.

Một cảm giác trách nhiệm mãnh liệt bỗng dâng lên trong lòng.

Để rồi trong suốt một quãng thời gian rất dài về sau, tôi đều xem việc chăm sóc Chu Bạc Ngạn là nhiệm vụ của riêng mình.

Tôi dẫn cậu ấy lên núi bắt bướm, xuống nước bắt cá chạch.

Mùa xuân ra ngoài thả diều, mùa đông đắp người tuyết trong sân.

Từng chút từng chút một, tôi kéo cậu bé có phần u uất, khép kín ấy bước ra khỏi bóng tối.

Mối quan hệ giữa chúng tôi ngày một thân thiết hơn.

Tình cảm cũng ngày càng sâu đậm.

Mùa hè năm lớp mười một, Chu Bạc Ngạn tỏ tình với tôi.

Chàng thiếu niên vẫn còn mặc chiếc áo đồng phục ngắn tay do trường phát, ống quần xắn lên trên đầu gối.

Trong tay ôm mấy bông sen vừa hái từ ao lên.

“Hạ Tiểu Liên, tớ thích cậu.”

“Làm bạn gái tớ nhé.”

Ánh sáng loang lổ rơi trên người cậu.

Có lẽ rung động chỉ đến trong một khoảnh khắc.

Thấy tôi gật đầu, Chu Bạc Ngạn bỗng nở nụ cười rạng rỡ.

Rõ ràng đang đứng dưới ánh mặt trời, vậy mà nụ cười trên gương mặt cậu còn chói sáng hơn cả nắng.

Cậu ôm chầm lấy tôi, thấp giọng lặp đi lặp lại.

“Hạ Tiểu Liên, tớ thích cậu!”

“Tớ sẽ thích cậu mãi mãi!”

Sau khi ở bên Chu Bạc Ngạn, thực ra cuộc sống cũng chẳng có gì thay đổi nhiều.

Chúng tôi cùng nhau đến trường, cùng nhau tan học.

Cuối tuần thì vùi mình trong thư viện, hoặc cùng nhau đi học thêm với gia sư.

Khác biệt ở chỗ, chúng tôi sẽ nắm tay, hôn nhau.

Chu Bạc Ngạn giống như mắc chứng khát khao tiếp xúc da thịt vậy, ngày nào cũng chỉ hận không thể dính chặt lấy tôi.

Tôi đã từng nghĩ rằng chúng tôi sẽ mãi mãi như thế, đi cùng nhau suốt cả đời.

Cho đến khi Liễu Doanh Doanh xuất hiện.

03

Vì suốt cả kỳ nghỉ hè Chu Bạc Ngạn đều ở nước ngoài cùng ông bà nội.

Ngày khai giảng năm lớp mười hai, tôi đành một mình đến trường trước.

Biết chuyện, cậu gọi điện làm nũng, nhất định bắt tôi phải đợi để cùng vào trường.

Tôi đứng ở cổng trường chờ rất lâu.

Từ sáng đợi đến tận chiều, ngay cả bữa trưa cũng không đi ăn.

Gọi điện cho cậu thì không nghe máy, nhắn tin cũng chẳng trả lời.

Cho đến khi phòng giáo vụ sắp tan làm.

Cậu mới thở hổn hển chạy tới.

Cậu nắm tay tôi giải thích: “Thật ra sáng sớm tớ đã có thể tới rồi, ai ngờ trên đường đi xe đạp lại va phải một người.”

Tôi cau mày. “Có sao không?”

Cậu lắc đầu. “Không sao, là một nữ sinh trong trường mình, tớ đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra rồi, chỉ là bị trẹo chân thôi.”

“Tớ chạy lên chạy xuống một hồi, vừa xong là lập tức chạy đến đây.”

Nhìn gương mặt cậu đỏ lên vì vận động quá sức, tôi có chút đau lòng, cũng không nỡ giận thêm nữa.

Chỉ thuận miệng hỏi một câu.

“Cô ấy tên gì vậy?”

Chu Bạc Ngạn nghĩ một lát rồi đáp: “Liễu Doanh Doanh, Liễu của cây liễu, Doanh của đầy đặn.”

Tôi cứ tưởng đó chỉ là một đoạn xen vào nhỏ nhặt, chẳng mấy chốc sẽ qua đi.

Không ngờ ngay ngày hôm sau, khi chúng tôi còn đang học thể dục.

Một cô gái dáng người gầy yếu, tập tễnh bước tới.

Cô mặc bộ đồng phục đã giặt đến bạc màu, trong tay cầm một túi giấy cũ kỹ.

Cô đi tới trước mặt Chu Bạc Ngạn, hai tay đưa túi giấy ra.

Môi mím chặt.

“Bạn Chu, hôm qua cảm ơn cậu đã đưa mình đến bệnh viện, còn giúp mình trả tiền thuốc men.”

“Đây là cơm nắm mình tự làm, mời cậu ăn.”

Chu Bạc Ngạn vội xua tay. “Hôm qua là do tớ vô ý đụng phải cậu, vốn dĩ đã nên đưa cậu đi bệnh viện rồi, không cần cảm ơn đâu.”

Cô gái lắc đầu, vẻ mặt bướng bỉnh. “Không được, phải cảm ơn.”

Vừa nói, cô vừa nhét túi giấy vào lòng Chu Bạc Ngạn.