Em trai không đi cùng.

Cô ấy nói em trai ở nhà trông con.

Phải rồi — cô ấy đang mang thai, đã được bốn tháng.

“Chúc mừng em,” tôi nói.

“Cảm ơn chị.”

Cô ngồi trên sofa, hơi lúng túng, như có điều khó mở lời.

“Chị, em muốn hỏi chị một chuyện.”

“Em hỏi đi.”

“Chị làm sao mà giữ được khoảng cách với bố mẹ chồng… mà vẫn không làm căng mọi chuyện?”

Tôi nhìn cô.

“Em đang mâu thuẫn với họ à?”

Cô gật đầu.

“Mẹ chồng nói sẽ đến chăm em sau sinh, nhưng yêu cầu em giao thẻ lương cho bà giữ.

Bảo là ‘sau này tiền của cả nhà thì xài chung’.”

Tôi bật cười.

“Thế em trả lời sao?”

“Em không đồng ý. Bà giận.”

“Giận thì giận thôi.”

Em dâu sững người.

“Nhưng… bà là mẹ chồng em mà…”

“Thì sao?” Tôi nhìn thẳng vào cô, nói rõ từng chữ.

“Em này, tiền lương là em tự đi làm ra, đúng không?”

“Đúng.”

“Vậy thì, tại sao em phải giao cho người khác giữ?”

Cô im lặng.

“Chị biết bà sẽ nói mấy câu kiểu ‘cả nhà không phân biệt’, ‘mẹ làm vậy là vì muốn tốt cho con’…

Nhưng em có thật sự tin không?”

Cô lắc đầu.

“Vậy thì đúng rồi.” Tôi nói.

“Nếu bà thật lòng nghĩ cho em, bà sẽ không đưa ra yêu cầu đó.”

Em dâu ngẫm nghĩ một lúc, rồi gật đầu.

“Chị nói đúng thật…”

“Nên đừng tự thấy có lỗi.

Yêu cầu vô lý thì từ chối.

Họ có giận cũng kệ. Giận vài hôm là nguôi.”

Em dâu cười.

“Chị, sau này có chuyện gì, em vẫn đến tìm chị được không?”

“Đương nhiên là được rồi.”

Lần này, cô ấy cười rất tươi. Nụ cười thật lòng.

Tiễn cô ra cửa xong, chồng tôi quay sang hỏi:

“Cô ấy tới làm gì thế?”

Tôi dựa vào khung cửa, cười đáp:

“Đến học kinh nghiệm từ chị chồng đấy.”

“‘Kinh nghiệm’ gì vậy?” – chồng tôi hỏi.

“Cách giữ khoảng cách với mẹ chồng.”

Anh sững lại một giây, rồi bật cười.

“Thế này là em thu nhận đệ tử rồi à?”

Tôi cũng bật cười.

“Cũng gần như vậy.”

Tối hôm đó, khi nằm trên giường, tôi nghĩ rất nhiều.

Nghĩ về hành trình 32 năm đã qua.

Nghĩ vì sao mình lại quyết định chuyển hộ khẩu.

Nghĩ về tương lai, mình sẽ sống như thế nào.

Thật ra… câu trả lời rất đơn giản.

Tôi không muốn tiếp tục làm đứa con gái “biết điều” nữa.

Tôi muốn được sống đúng là mình.

Muốn có cuộc sống mà tôi thật sự mong muốn.

Muốn bảo vệ những người tôi muốn bảo vệ.

Chuyển hộ khẩu là bước đầu tiên.

Thiết lập ranh giới là bước thứ hai.

Sau này, chắc chắn sẽ còn bước ba, bước bốn…

Nhưng không sao cả.

Tôi đã sẵn sàng rồi.

Ngoài cửa sổ, trăng tròn và sáng.

Tôi nhắm mắt lại, chợt nhớ đến chính mình năm năm tuổi.

Khi ấy, tôi từng nghĩ:

“Sau này nhất định mình sẽ bảo vệ em trai.”

Tôi khẽ mỉm cười.

Hồi đó tôi ngây thơ thật.

Nhưng bây giờ, tôi đã hiểu một điều:

Người đầu tiên tôi cần bảo vệ — là chính tôi.

Hộ khẩu chuyển rồi.

Cả trái tim tôi… cũng đã chuyển đi.

Chuyển đến một nơi ấm áp.

Ở đó có chồng tôi, có con gái tôi.

Có một ngôi nhà nhỏ — là của riêng tôi.

Vậy là đủ rồi.

Thật sự… là đủ rồi.

-Hết-