“Mẹ?”
Bà không nói gì, bước thẳng vào nhà.
Ngồi xuống sofa, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm xuống sàn.
Tôi đóng cửa lại, ngồi đối diện bà.
“Mẹ, sao mẹ lại tới?”
Bà ngẩng đầu lên, nhìn tôi.
“Tiểu Mẫn, mẹ tới… để xin lỗi con.”
Tôi sững người.
“…Gì cơ ạ?”
“Bao nhiêu năm nay… mẹ thật sự đã đối xử không công bằng với con.”
Giọng bà rất nhỏ, giống như đang tự nói với chính mình.
“Những chuyện con nói… mẹ nhớ hết.
Chuyện hồi môn chỉ 8.000 tệ, chuyện không đến chăm con sau sinh, chuyện từ chối cho con mượn tiền…
Mẹ nhớ hết.”
Tôi im lặng.
“Mẹ biết, nhắc lại những chuyện này… làm con thấy đau lòng.
Mẹ cũng vậy. Mẹ cũng thấy đau.”
Bà ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe.
“Nhưng mẹ… cũng có nỗi khổ của mẹ.”
“Nỗi khổ gì ạ?”
“Bố con từ trước tới giờ vốn trọng nam khinh nữ, con cũng biết mà.
Ông ấy luôn nghĩ con trai mới là người nối dõi, con gái là gả đi rồi.
Suy nghĩ đó… mẹ không thay đổi nổi.”
Bà thở dài.
“Mẹ ở giữa, thật sự rất khó xử…”
Tôi nhìn bà, chậm rãi nói:
“Mẹ, mẹ là mẹ của con. Không phải cái loa truyền đạt suy nghĩ của bố.”
Bà ngơ ngác.
“Con nói gì vậy?”
“Ý con là — mẹ có quyền lựa chọn.
Mẹ không cần phải sống theo ý bố.”
Tôi hít sâu một hơi.
Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy có cơ hội để đặt lại mọi thứ — đúng chỗ của nó.
“Mẹ có thể lựa chọn đối xử công bằng với cả con và em trai.
Mẹ có thể lựa chọn đứng về phía con khi con cần.
Mẹ có thể lựa chọn không dồn hết mọi thứ cho em trai.”
“Nhưng mẹ đã không làm vậy.”
Nước mắt mẹ rơi.
“Tiểu Mẫn…”
“Mẹ, con không trách mẹ.” Giọng tôi rất bình tĩnh.
“Con chỉ đang nói lên sự thật.”
“Suốt 32 năm qua, con luôn chờ một câu từ mẹ.
Chờ mẹ nói: ‘Tiểu Mẫn, mẹ ủng hộ con.’
Chờ mẹ nói: ‘Tiểu Mẫn, mẹ sẽ đứng về phía con.’”
“Nhưng con chưa bao giờ được nghe.”
Mẹ bật khóc thành tiếng.
“Tiểu Mẫn… mẹ xin lỗi con…”
Tôi nhìn bà, không động lòng.
Trước đây, chỉ cần mẹ khóc, tôi sẽ mềm lòng.
Nhưng giờ thì không nữa.
Vì tôi đã quá rõ: mềm lòng không thay đổi được gì.
Mẹ khóc xong, vẫn sẽ làm theo ý bố.
Vẫn sẽ đưa hết mọi thứ cho em.
Vẫn sẽ nghĩ: “Con gái là con người ta.”
Chừng ấy năm, tôi nhìn thấy hết.
Tôi hỏi thẳng:
“Mẹ, hôm nay mẹ đến… là muốn con chuyển hộ khẩu về lại, đúng không?”
Mẹ lau nước mắt, lặng lẽ gật đầu.
“Tiểu Mẫn, mẹ biết con giận… nhưng em trai con cưới vợ là chuyện lớn, con có thể…”
“Không.”
Tôi cắt ngang lời bà.
“Mẹ, chuyện này không có gì để thương lượng.”
Mẹ sững sờ.
“Hộ khẩu của con đã chuyển rồi, và sẽ không quay lại.
Em trai muốn làm thủ tục kết hôn, thì đi xin cấp lại sổ hộ khẩu. Một tháng là xong.”
“Nhưng ngày cưới…”
“Dời lại một tháng, cũng chẳng chết ai.”
Mẹ nhìn tôi, ánh mắt rối bời.
“Tiểu Mẫn… con thật sự… không muốn giúp em nữa sao?”
Tôi hít sâu một hơi.
“Mẹ, suốt 30 năm qua, con đã giúp rồi.”
“Hồi cấp ba, con đi làm thêm, tiền kiếm được chia đôi đưa mẹ.
Mẹ nói để dành cho em trai học đại học.
Lên đại học, con vay học phí, tự lo sinh hoạt.
Mẹ để dành tiền cho em.
Ra trường đi làm, con tự thuê nhà, tự mua nhà, nuôi con, không xin mẹ một đồng.”
“Chừng đó… mẹ nói xem, con có giúp mẹ không?”
Mẹ im lặng.
“Còn mẹ thì sao?
Con cưới, mẹ cho 8.000 tệ hồi môn.
Con sinh, mẹ nói bận, không đến giúp.
Con mua nhà, con hỏi vay 50.000, mẹ nói không có.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.
“Mẹ à… cái gọi là ‘giúp đỡ’ của mẹ — chỉ là một chiều thôi.”
Mặt mẹ tái đi.
Không nói được gì nữa.
“Tiểu Mẫn…”
Tôi đứng dậy, giọng điềm tĩnh:
“Mẹ à, con không phải là người bất hiếu.
Con chỉ không muốn tiếp tục là kẻ chịu thiệt nữa.”
Tôi đi ra cửa, mở cánh cửa lớn.
“Mẹ về đi.
Chuyện của em trai, để mẹ và bố tự giải quyết.”
Mẹ nhìn tôi, đứng dậy.
“Tiểu Mẫn… mẹ… mẹ…”
Bà lắp bắp, nhưng không nói nên lời.
Tôi nhìn bà, vẫn đứng yên tại chỗ.
Cuối cùng, mẹ chỉ thở dài, lặng lẽ bước ra ngoài.
Ra đến cửa, bà quay đầu nhìn tôi lần nữa.
“Tiểu Mẫn… sau này con… còn về nhà không?”
Tôi suy nghĩ một chút, đáp:
“Chắc là có. Dịp Tết, ngày lễ.”
Mẹ nghẹn ngào hỏi:
“Mẹ… khiến con ghét đến mức đó sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không phải là ghét, mẹ ạ.”
“Chỉ là… con không muốn sống như trước nữa.”
Mẹ sững người, như bị nghẹn lại giữa câu nói.
Rồi… bà xoay người, lặng lẽ rời đi.
Không tiếng khóc.
Không níu kéo.
Chỉ còn lại khoảng trống trong căn phòng — và một sự nhẹ nhõm sâu thẳm trong lòng tôi.
10.
Sau chuyện đó, mọi thứ diễn ra yên ắng đến bất ngờ.
Đám cưới của em trai bị dời lại một tháng.
Nghe nói thiệp mời cũng phải in lại toàn bộ.
Hôm mẹ gọi điện nói chuyện này, trong giọng có phần ấm ức:
“Em con bị người ta hỏi tới hỏi lui, mất mặt lắm.”
Tôi không đáp.
Bởi chẳng còn gì để nói nữa.
Một tháng sau, em tôi đi đăng ký kết hôn.
Lễ cưới tổ chức khá rình rang, đông vui.
Tôi có đi.
Dắt theo chồng và con gái.
Cả họ hàng đều có mặt.
Bác gái, cậu mợ, anh chị em họ… đông kín cả một căn phòng.
Khi thấy tôi đến, ánh mắt mọi người đều có chút phức tạp.
Có người định mở lời, rồi lại thôi.

