Cái tôi khuân hàng trong siêu thị, thoát vị đĩa đệm, đến thuốc giảm đau cũng không nỡ mua.

Cái tôi chết mà còn chưa trả được hai vạn tiền bạn vay.

Rồi cúi xuống nhìn hiện tại.

Căn nhà chín mươi mét vuông, hai chậu hoa ngoài ban công đang nở.

Trong tủ lạnh có trái cây tươi và sữa.

Trong tủ quần áo treo một chiếc áo màu lạc đà.

Được sống thật tốt.

Thật sự rất tốt.

08

Năm 2021, mọi thứ thay đổi.

Đầu năm, Bitcoin vượt hai mươi vạn.

Một trăm năm mươi đồng.

Ba chục triệu.

Tôi nghỉ việc.

Không phải bốc đồng, mà đã lên kế hoạch từ trước.

Những năm này ngoài Bitcoin, tôi còn lần lượt đầu tư vài thứ — quỹ, cổ phiếu Mỹ, vài dự án khởi nghiệp đáng tin.

Tổng tài sản cộng lại, vượt sáu chục triệu.

Ngày Tô Mẫn biết con số cụ thể, cô ấy ngồi rất lâu trong phòng khách nhà tôi.

“Hiểu Hiểu, cậu vẫn là cậu chứ?”

“Vẫn là tớ.”

“Cậu… cậu làm sao làm được vậy?”

Tôi rót cho cô ấy một tách trà, loại Long Tỉnh hoa quế cô ấy thích.

“May mắn.”

“Vớ vẩn.” Cô ấy mắng một câu, mắt đỏ hoe.

“Đêm cậu ký xong ly hôn nói với tớ cậu mua Bitcoin, tớ nghĩ cậu điên rồi.”

“Ai cũng nghĩ cậu điên.”

“Mẹ chồng cũ của cậu gặp ai cũng nói cậu là con đàn bà phá của, thần kinh.”

Cô ấy hít sâu một hơi.

“Nhưng cậu chẳng giải thích gì cả. Cậu cứ lặng lẽ chờ. Bảy năm.”

Bảy năm.

Cô ấy không biết, tôi đã chờ suốt hai đời.

Cuối năm, Bitcoin vọt lên bốn mươi ba vạn.

Tôi bán thêm năm mươi đồng.

Hai mươi mốt triệu rưỡi vào tài khoản.

Còn lại một trăm đồng tiếp tục giữ.

Năm 2022, tôi mua căn nhà thứ hai, một căn hộ lớn một trăm tám mươi mét vuông.

Mua một chiếc Porsche Cayenne màu xám.

Mua cho Tô Mẫn một căn hộ nhỏ gần công ty cô ấy.

Cô ấy nhất quyết không nhận.

“Những năm cậu giúp tớ, căn nhà này cũng không đủ trả.” Tôi nói.

“Tớ giúp cậu cái gì chứ? Chỉ cho cậu ở nhờ mấy tháng—”

“Đủ rồi.”

Mấy tháng đó, là quãng thời gian ấm áp nhất trong hai đời tôi.

Cuối cùng cô ấy nhận, khóc suốt cả đêm.

Năm 2023 tôi bắt đầu làm sự nghiệp riêng.

Không lớn, một công ty tư vấn đầu tư nhỏ, mười hai người.

Tôi không thiếu tiền, nhưng cần một công việc thật sự thuộc về mình.

Không phải để chứng minh điều gì, chỉ vì kiếp trước có quá nhiều việc chưa từng có cơ hội làm.

Năm đầu công ty đã có lãi.

Không nhiều, bốn triệu.

Nhưng từng đồng đều do chính tôi kiếm, không phải Bitcoin mang lại.

Cảm giác đó cũng dễ chịu như ngồi ngoài ban công nhìn hoa dành dành nở.

Những năm này tin tức về Lưu Hạo lác đác truyền tới.

Năm 2020, quán ăn đóng cửa.

Năm 2021, hùn hạp làm livestream bán hàng, góp mười lăm vạn, bị đối tác ôm tiền chạy mất.

Năm 2022, bố anh ta nhập viện vì bệnh tim, tốn hơn hai mươi vạn. Tiền tích cóp trong nhà gần như cạn.

Năm 2023, anh ta bắt đầu chạy xe công nghệ.

Mỗi lần Tô Mẫn kể cho tôi nghe, giọng cô ấy có chút phức tạp.

“Cậu nói anh ta có phải cũng khá thảm không?”

“Không phải thảm.” Tôi nói, “Là lựa chọn của anh ta.”

Mỗi khoảnh khắc anh ta từ chối nghe lời khuyên của người khác, mỗi quyết định tự cho mình là đúng, mỗi lần anh ta nghĩ phụ nữ không hiểu chuyện, con đường của anh ta lại hẹp đi một tấc.

Hẹp dần từng tấc, cho tới hôm nay.

Tôi không thương hại anh ta.

Vì kiếp trước tôi đã đi con đường còn hẹp hơn anh ta, cuối con đường đó là một căn phòng thuê và một thi thể bị chủ nhà phát hiện.

Chưa từng có ai thương hại tôi.

09

Tháng 4 năm 2025, một buổi chiều thứ Bảy.

Ánh nắng mùa xuân rất đẹp, tôi lái chiếc Porsche đến nhà Tô Mẫn ăn cơm.

Bản đồ dẫn một con đường tắt, băng qua khu tập thể cũ phía nam thành phố.

Thúy Hoa Uyển.

Tôi từng sống ở khu này năm năm.

Khi xe rẽ vào đầu ngõ, tôi theo phản xạ giảm tốc.

Khu nhà trông cũ hơn nhiều so với trong ký ức.

Gạch ốp tường ngoài đã rơi gần nửa, nhưng cây trong dải xanh thì cao lên không ít.

Khi sắp tới tòa số 3, tôi thấy một người đang ngồi xổm bên đường.

Áo thun xám, đầu gối dính vết dầu.

Bên cạnh là một chiếc xe điện ngã nghiêng, bánh sau đã tháo ra, anh ta đang cầm cờ lê vặn ốc.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://yeutruyen.me/cai-dau-dang-ngheo/chuong-6/