Nhưng Vân Cẩn đã không làm vậy, trước khi rời chương trình anh còn tới trước mặt Peter để tuyên bố chủ quyền.
Cũng khiến Peter nảy sinh ác ý — không, có lẽ ác ý của anh ta vốn luôn tồn tại.
Còn A Cẩn, dù hôm đó anh nói muốn ly hôn, đập cửa bỏ đi, cũng chỉ là muốn tôi dỗ dành anh.
Từ đầu đến cuối, anh chỉ muốn tôi dỗ anh thêm lần nữa.
13
Tôi nhìn Peter bên trong, khó khăn hỏi anh ta, “Tại sao?”
Peter vẫn mang dáng vẻ ôn hòa như trước, nhưng tôi biết, anh ta đã không còn là người ban đầu nữa.
Anh ta mỉm cười, “Không vì sao cả, vì anh ta đã cướp em khỏi anh.”
“Nhưng anh biết, em sẽ không thích anh.”
Peter lại cười, nhưng trong nụ cười đầy sự cố chấp và u tối,
“Đúng, anh biết. Nhưng anh từng nghĩ em sẽ không thích bất kỳ ai, vậy mà em lại yêu anh ta.”
“Ánh mắt em nhìn anh ta là thứ anh khao khát cả đời cũng không có được.”
“Anh thường tự hỏi, vì sao người đó không phải là anh? Rõ ràng là anh gặp em trước, là anh luôn ở bên em.”
Ngay sau đó, anh ta lại thản nhiên nói, “Nhưng không sao, giờ anh ta không thể cướp em đi nữa.”
Tôi không muốn nghe thêm, tình cảm dành cho Peter cũng tan biến hoàn toàn trong khoảnh khắc ấy.
“Peter, đây là lần cuối chúng ta gặp nhau.”
“Anh đã cứu em một mạng, em luôn ghi nhớ. Mấy năm nay em cũng dốc sức giúp anh, để anh không phải chịu dày vò vì bệnh tật.”
“Ân tình của em đến đây là hết.”
“Nhưng anh không nên, tuyệt đối không nên làm tổn thương A Cẩn. Em sẽ không làm gì anh, nhưng pháp luật sẽ trừng phạt anh.”
Peter nghe xong vẫn giữ nụ cười, “Xin lỗi, nhưng anh không hối hận.”
……
14
Từ ngày đó, cuộc sống rơi vào yên lặng.
A Cẩn vẫn đang ngủ yên.
Mỗi lần nhìn anh, tôi đều cảm thấy anh như một “nàng công chúa ngủ trong rừng” yên tĩnh, đang chờ “hoàng tử” đến đánh thức.
Vì vậy mỗi ngày tôi đều hôn anh, nghĩ biết đâu một ngày nào đó sẽ đánh thức được anh thì sao.
Tôi bắt đầu cuộc sống hai điểm một đường mỗi ngày.
Xử lý xong công việc cần thiết ở công ty, tôi lập tức về bệnh viện ở bên A Cẩn.
Ban đầu, mỗi ngày tôi đều mong A Cẩn tỉnh lại.
Nhưng theo thời gian trôi qua, tôi dần không còn hy vọng nữa.
Cứ hạ kỳ vọng xuống mức thấp nhất, chỉ cần mỗi ngày được nhìn thấy A Cẩn, anh còn sống, là đủ rồi.
Thậm chí tôi còn lạc quan nghĩ, nếu một ngày A Cẩn đột nhiên “sống lại”, chắc tôi còn giật mình ấy chứ.
Tôi nghĩ trạng thái của mình rất ổn, dù sao tôi chưa từng nghĩ tới chuyện đi theo anh.
Bởi vì A Cẩn vẫn còn khả năng tỉnh lại mà.
Nhưng những người khác không nghĩ vậy, họ thường khuyên tôi đi gặp bác sĩ tâm lý.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://yeutruyen.me/ca-mang-xa-hoi-danh-toi/chuong-6/

