Chồng tôi là Ảnh đế, chúng tôi kết hôn bí mật đã một năm rồi.
Ngày hôm đó, đoàn chương trình đến nhà ghi hình, tôi hoàn toàn không biết.
Khi ấy, tôi đang “b/ ạo h/ à/ nh gia đình” Vân Cẩn, phòng livestream truyền đi rõ mồn một sự “ tà/ n b/ ạo” của tôi cùng sự “yếu ớt” của Vân Cẩn.
Thế là xong, tôi bị b/ ạo l/ ực mạng rồi!
1
“Xin chào mọi người, bây giờ chúng ta đang có mặt tại nhà của Ảnh đế Vân đây nhé! Hãy cùng đột kích một phen, xem lúc này Ảnh đế Vân đang làm gì nào?”
Đạo diễn dẫn theo tổ quay phim nhẹ nhàng đẩy cửa lớn nhà Vân Cẩn.
Cư dân mạng trong phòng livestream đều rất náo nhiệt, 【Hóng quá, người lạnh lùng như Ảnh đế Vân ở nhà thì sẽ làm gì nhỉ?】
……
Đi tới phòng ngủ của Ảnh đế, cửa không khép chặt, hé ra một khe. Vừa định gõ cửa, bỗng nghe bên trong vang lên tiếng thắt lưng da quất “bốp bốp”.
“Vân Cẩn! Có phải tôi đã nói với anh rồi không, đừng đi đừng đi!”
Dứt lời, một tiếng thắt lưng va chạm trong trẻo vang lên, khiến cư dân mạng trong phòng livestream vô thức rùng mình.
【Ảnh đế Vân bị đánh rồi á?】
Lúc này, giọng Vân Cẩn yếu ớt truyền ra, “Vợ ơi, xin lỗi, anh sai rồi.”
Trong giọng còn mang cả tiếng khóc nức nở, “Vợ ơi tha cho anh đi! Lần sau anh không dám nữa đâu… hu hu hu hu…”
Tiếng nức nở thê thảm vang lên, nhưng đáp lại anh là tiếng tôi quát giận dữ, “Lần nào anh cũng nói thế!”
Ngay sau đó lại là một tràng “bốp bốp” liên tiếp.
Phòng livestream lập tức nổ tung:
【Gì cơ? Ảnh đế có vợ rồi á?】
【Cô ta dám bạo hành Ảnh đế Vân, tôi báo cảnh sát! Báo cảnh sát!】
Đạo diễn và nhân viên nhìn nhau, không biết có nên vào hay không.
Đột nhiên, phó đạo diễn mắt tinh nhìn thấy Ảnh đế Vân ở trong phòng ra hiệu cho bọn họ.
Ý đó, hình như là—bảo bọn họ vào?
Anh ấy làm động tác “vào đi”, thấy Ảnh đế Vân gật đầu, vội kéo đạo diễn xông vào.
“Ê, anh!”
2
Tôi bị đám người đột nhiên xông vào làm cho giật thót, chuyện gì đây?
Lúc này, mọi người trong phòng livestream cũng nhìn rõ tình hình trong phòng.
Tôi cầm thắt lưng, đầu còn lại đặt trên mặt bàn, còn Ảnh đế Vân thì ngồi trên giường, cách tôi tận năm mét.
【Đại khái, có lẽ, rất có thể… không phải bạo hành?】
【Thế sao Ảnh đế lại khóc?】
【Chắc chắn cô ta bình thường vẫn hay đánh anh ấy! Anh ấy sợ đó!】
Nhìn đám người tự dưng xông vào, còn cầm cả máy quay, tôi “chát” một cái quất thắt lưng xuống mặt bàn,
“Mấy người là gì? Xông vào nhà người khác?”
Ánh mắt tôi đầy nghi ngờ quét qua mọi người.
Đạo diễn cười gượng, “Không không, chúng tôi tới quay cho Ảnh đế Vân, đã hẹn trước rồi.”
Vân Cẩn lúc này cuối cùng cũng lên tiếng. Chỉ thấy anh ấy yếu ớt lau nước mắt, rụt rè bước tới sau lưng tôi, kéo nhẹ vạt áo tôi.
“Vợ ơi, anh tham gia 《Cuộc sống nhà nông》 rồi.”
Cư dân mạng trong phòng livestream thấy mắt Ảnh đế đỏ hoe, vẻ mặt sợ sệt nói chuyện với tôi,
【Chuyện gì thế! Con đàn bà xấu xa này có phải thường xuyên đánh anh ấy không?】
【Chắc chắn rồi, nhìn cô ta là biết dữ dằn.】
【Cô ấy xinh quá!】
【Lầu trên, kéo ra ngoài!】
Tôi gật đầu, à, vậy ra là thế, “Vậy tôi đi trước đây.”
Nói xong liền nhấc chân định rời đi, lại bị Vân Cẩn kéo lại không nhúc nhích nổi.
“Vợ ơi, anh cũng đăng ký cho em rồi.”
Tôi quay đầu nhìn Vân Cẩn với vẻ không thể tin nổi trước ánh mắt mong chờ của anh ấy, “Ai cho anh đăng ký cho tôi!”
Giọng tôi hơi to, nhưng Vân Cẩn lại như đã quen từ lâu. Chỉ thấy anh ghé tai tôi nhỏ giọng cầu xin, “Vợ ơi, em không yêu anh nữa à! Ngay cả chương trình cũng không chịu đi cùng anh!”
Nói rồi, trong mắt như có sương nước dâng lên.
Giọng tôi bất giác mềm xuống, “Không được, chúng ta là hôn nhân bí mật.”
Tôi không biết đang livestream nên không hạ giọng, nghĩ dù sao cũng sẽ bị cắt bỏ.
Vân Cẩn lại bất ngờ buông tay, lùi mấy bước run rẩy chỉ vào tôi, “em không cho anh danh phận! em không muốn chịu trách nhiệm với anh! em không yêu anh nữa!”
Nói rồi, như thể không chịu nổi đau lòng thêm nữa, nước mắt ào ào tuôn xuống.
Phòng livestream:
【A a a! Con đàn bà này dám không cho anh nhà tôi danh phận, lấy mặt mũi nào vậy?】
【Cảm giác Ảnh đế như kiểu yêu mù quáng, si tình với bà vợ bạo hành—đồ tra nữ.】
3
Tôi không ngờ Vân Cẩn lại giở chiêu này nữa, trời đất quỷ thần ơi, còn có người đứng đây mà.
Tôi cố kìm cơn muốn đánh anh ấy một trận, bước lên kéo anh ấy lại, nghiến răng nghiến lợi nói, “Đi, tôi đi, được chưa!”
Nước mắt của Vân Cẩn lập tức thu về, trên mặt nở một nụ cười thật to, ôm chầm lấy tôi, cọ cọ ở hõm cổ tôi hết lần này đến lần khác.
Phòng livestream: 【Hít… có gì đó không đúng, xem tiếp đã.】
Tôi vừa gỡ được Vân Cẩn đang dính chặt như kẹo ra thì bị tiếng gõ cửa vọng từ ngoài vào thu hút, “Xin chào, cảnh sát đây!”
Câu này vừa thốt ra, tất cả lập tức im phăng phắc.
Tôi im lặng một lát, nghe tiếng gõ cửa ngoài kia càng lúc càng dồn dập, bèn đi qua mở cửa.
Vân Cẩn cũng lẽo đẽo theo sát sau lưng tôi.
“Xin chào, chúng tôi nhận được tin báo nơi này có bạo hành gia đình, là hai người sao?”
Phòng livestream: 【Chị em, chị làm thật à!】
Tôi không thể tin nổi chỉ vào chính mình, “Bạo hành gia đình?”
Cảnh sát nhìn tình hình trước mắt, cảm thấy đúng là giống lời người báo án nói, nhưng lại… không giống lắm?
Nhìn thấy máy quay đang bật, ông nghiêm giọng nói, “Cảnh sát làm nhiệm vụ, xin tắt máy quay.”
Đoàn chương trình lập tức luống cuống tay chân tắt phòng livestream.
【A a a, tắt rồi!】
4
Sau một hồi giải thích, tôi mới biết hóa ra lúc nãy đang phát trực tiếp.
Cái này là tại Vân Cẩn!
Trước khi đi, cảnh sát vẫn nửa tin nửa ngờ dặn dò tôi, “Vợ chồng có mâu thuẫn thì phải nói chuyện cho đàng hoàng, tuyệt đối không được động tay.”
Lại quay sang Vân Cẩn, không yên tâm nói, “Có khó khăn nhất định phải báo cảnh sát, chúng tôi sẽ giúp cậu!”
Nghe mà gân xanh trên trán tôi giật liên hồi.
Tôi, một cô gái nhỏ nhắn cao mét sáu lăm, bạo hành Vân Cẩn — một anh chàng cao mét tám lăm to lớn?
Tuy là tính tôi đúng là có hơi nóng một chút, sức cũng hơi khỏe một chút, nhưng bình thường tôi đều kiềm chế mà, được chưa!
Vân Cẩn lại mang vẻ mặt tủi thân gật đầu, “Vâng, tôi nhất định sẽ báo, cảm ơn các anh.”
Tôi trợn mắt há hốc nhìn phản ứng của Vân Cẩn, không đúng lắm? Sao cảm giác người đàn ông này như đang ám chỉ tôi thật sự bạo hành anh vậy?
Quả nhiên, ánh mắt cảnh sát nhìn tôi cũng khác hẳn.
Cả đoàn chương trình nữa, ai nấy nhìn tôi như đang nhìn một bà vợ bạo hành.
“Tôi không bạo hành!” tôi lớn tiếng giải thích!
Vân Cẩn ở bên cạnh cũng ngoan ngoãn gật đầu, “Đúng, vâng, vợ không bạo hành anh.”
Rồi anh nhìn tôi, lại bồi thêm một câu, “Vợ, nói vậy đúng không?”
Tôi: MMP, TNND, W…………
Tôi túm tai Vân Cẩn lên, “Nói chuyện cho đàng hoàng.”
Rõ ràng tôi không hề dùng lực, vậy mà cái người đàn ông chết tiệt này hôm nay không biết bị gì, cứ “ôi da ôi da” kêu suốt.
Thôi xong, nhìn vẻ mặt hoảng sợ của đoàn chương trình, hình tượng “bà vợ bạo lực” của tôi đã ăn sâu vào lòng người rồi.
Trên đường xuất phát tới địa điểm quay ở tiểu viện nông gia, tôi nhìn Vân Cẩn bên cạnh đang móc tay tôi nghịch mãi, suýt nữa bật cười vì tức.
“Sao, không giả nữa à?”
Vân Cẩn giả vờ vô tội hết mức, lắc đầu như không hiểu gì, cũng không nhìn tôi.
Tôi muốn rút tay ra, rút không nổi, “Nói đi, rốt cuộc chuyện gì?”
Ban đầu Vân Cẩn còn bướng bỉnh không chịu nói, dù tôi dọa nếu không nói tôi sẽ bỏ đi, anh vẫn kiên quyết im lặng, chỉ ôm chặt tôi như sợ tôi chạy mất.
5
Không biết qua bao lâu, Vân Cẩn đột nhiên mặt đầy tủi thân lên tiếng, “Em ôm người đàn ông khác!”
Chưa kịp để tôi nói, anh đã lại rơi nước mắt.
Tôi không để ý, lúc này xe đã dừng, cửa xe cũng bị mở khẽ, một chiếc camera đang chĩa thẳng vào chúng tôi!
Tôi đau đầu muốn xoa thái dương, nhưng bị Vân Cẩn ôm chặt cứng.
Chỉ có thể thở dài bất lực, “Em nói bao nhiêu lần rồi, bọn em chỉ là bạn! Chỉ ôm nhẹ một cái thôi! Anh ấy là người nước ngoài, đó chỉ là phép lịch sự bình thường ở nước ngoài!”
Nói xong, cảm nhận vai Vân Cẩn khẽ run, tôi vẫn mềm lòng, “Ngoan nhé, đừng khóc, em chỉ yêu mình anh thôi, lần sau em không ôm nữa, được không?”
Nghe vậy, Vân Cẩn không nức nở nữa, cúi đầu nhìn tôi với vẻ u oán, “Thật không? Em không lừa anh chứ?”
Tôi cố nén cơn bực bội trong lòng, gật đầu.
Vân Cẩn lại được đà lấn tới, “Vậy em cũng không được gặp anh ta nữa!”
Không nhịn nổi nữa, “A, bọn em là đối tác hợp tác! Không gặp cái đầu anh! Vân Cẩn, anh còn vô lý nữa thử xem!”
Vân Cẩn co cổ lại, không dám hé răng nữa.
Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng ho khẽ, tôi quay đầu nhìn — được lắm! Một chiếc camera đang chĩa thẳng vào tôi và Vân Cẩn.
Tôi không thể tin hỏi, “Vừa rồi… phát sóng rồi?”
Đạo diễn cũng khó nhọc gật đầu, ông ta cũng không ngờ tôi vừa tới nơi đã bày ra một màn kịch lớn như vậy.
Phòng livestream:
【Con đàn bà xấu xa này! Lấy chồng rồi còn mập mờ với đàn ông khác!】
【Anh nhà tôi tủi thân chết mất!】
【Con ******** này】
【Sao không chửi được? Chuyện gì vậy?】
Tôi giờ không cần nghĩ cũng biết trên mạng đánh giá tôi tệ đến mức nào.
Tôi quay đầu nhìn Vân Cẩn — trông như chẳng biết gì — đưa tay lau mạnh nước mắt cho anh, vỗ anh một cái, “Xuống xe!”
Còn làm sao nữa, tuy không biết anh muốn làm gì, nhưng đàn ông của mình, chẳng lẽ lại vứt được sao?
6
Bước vào trong sân, đó là một sân nhà nông rất bình thường, không cũ nát nhưng cũng chẳng quá tốt, dù sao cũng là cuộc sống nông thôn mà.
Khi chúng tôi tới, mọi người trong nhà đã có mặt đông đủ.
Tính cả chúng tôi là năm cặp khách mời, sao thấy có mấy người nhìn quen quen.
Nhưng họ đều là người nổi tiếng, vậy cũng không lạ.
Bên này, tôi và Vân Cẩn vừa chào hỏi xong, đã bị một bóng người ôm chầm.
“Linh Linh! Lại gặp rồi.”
Sau khi được buông ra, nhìn người tới — hóa ra là Peter!

