Cố Thần nhìn tôi chằm chằm: “Lâm Táp, cô… cô điên rồi sao? Làm vậy có lợi gì cho cô?”

Tôi mỉm cười: “Chẳng có lợi gì.”

“Vậy vì sao cô làm thế?”

“Vì anh phải trả giá.” Tôi nói. “Kiếp trước kiếp này, món nợ anh thiếu tôi, đến lúc phải trả rồi.”

Cố Thần sững sờ.

Anh ta không hiểu.

Nhưng không sao, anh ta không cần hiểu.

Tổ điều tra áp giải anh ta ra ngoài.

Tô Tiểu Tiểu định chạy theo cũng bị chặn lại.

Hội trường hỗn loạn.

Trương Phong ghé tai tôi nói nhỏ: “Đội trưởng, lần này chị chơi lớn thật đấy.”

“Không lớn.” Tôi dựa lưng vào ghế. “Chỉ mới bắt đầu thôi.”

【Chương 6】

Phòng họp của tổ điều tra lạnh như hầm băng.

Cố Thần ngồi trên ghế thẩm vấn, ngón tay không ngừng xoa vào đường may quần.

“Lâm Táp, Lâm Táp chỉ là ghen tị với Tiểu Tiểu!” Anh ta nhìn chằm chằm trưởng đoàn điều tra.

 “Cô ấy là sư muội của tôi, tôi chăm sóc sư muội mình thì có gì sai?”

Trưởng đoàn điều tra mặt không biểu cảm: “Đồng chí Cố Thần, xin chú ý thân phận của mình. Trong nhiệm vụ, anh là đội trưởng, không phải cái thứ ‘sư huynh’ gì cả.”

“Nhưng nhiệm vụ lần này thành công mà! Lão Quỷ đã bị bắt!” Giọng Cố Thần cao lên. “Đó chính là minh chứng tốt nhất!”

Tôi ngồi bên cạnh, lấy máy ghi chép thực thi pháp luật ra.

“Nếu anh nói thành công,” tôi đặt máy lên bàn, “vậy thì xem thử, rốt cuộc công lao thuộc về ai.”

Sắc mặt Cố Thần khựng lại.

Tôi nhấn nút phát.

Trong hình ảnh, màn đêm dày đặc, cả đội đột kích nằm rạp trong bụi cỏ.

Trương Phong vùi mặt vào bùn đất, chỉ lộ ra hai con mắt. Những đội viên khác cũng bất động.

Sau đó, Tô Tiểu Tiểu xuất hiện.

Cô ta vặn vẹo qua lại, rút ra một chai nước hoa.

“Xịt—”

Mùi hoa nhài nồng đậm nổ tung trong đêm tĩnh lặng.

Trương Phong đột ngột quay đầu, mắt trợn đến mức như muốn rơi ra ngoài.

Trong hình vang lên giọng Tô Tiểu Tiểu: “Anh Thần, ở đây nhiều muỗi quá, em ngứa.”

Cố Thần hạ giọng: “Nhịn một chút.”

“Nhưng em đói.”

Tiếp đó là tiếng cắn bánh lương khô, giòn đến mức như gõ trống.

Sắc mặt mấy người trong tổ điều tra đều thay đổi.

“Đây là nhiệm vụ cấp A?” Một tổ viên trẻ không nhịn được lên tiếng.

Hình ảnh tiếp tục phát.

Tô Tiểu Tiểu lấy ra cây xúc xích đó.

Bao bì màu hồng dưới ống nhìn đêm đặc biệt nổi bật.

Cô ta xé lớp nhựa, bẻ thành từng khúc, ném ra ngoài.

“Cạch—”

Âm thanh xúc xích rơi xuống đất như tiếng sấm.

Con chó dữ dừng bước, cúi đầu ngửi.

Rồi ngẩng lên, cổ họng phát ra tiếng gầm.

“Gâu! Gâu gâu!”

Đèn pha quét tới.

“Ai đó?!”

Tiếng súng nổ vang.

Hình ảnh rung lắc dữ dội, Cố Thần ấn đầu Tô Tiểu Tiểu xuống.

Tiếng hét của Tô Tiểu Tiểu gần như làm vỡ màng nhĩ: “A a a! Đừng cắn tôi! Tôi là người tốt!”

Phòng họp yên tĩnh đến mức nghe rõ cả nhịp tim.

Hình ảnh chuyển cảnh.

Tôi dẫn Trương Phong vòng ra phía sau căn nhà, động tác dứt khoát gọn gàng.

Phá cửa sổ, lăn người, nổ súng.

Hai tên canh gác ngã xuống.

Đuổi vào đường hầm, ép Lão Quỷ dừng lại.

Nòng súng nhét vào miệng hắn: “Nhúc nhích một chút, óc nổ tung.”

Toàn bộ quá trình chưa đến ba phút.

Hình ảnh dừng lại ở khoảnh khắc Lão Quỷ bị kéo ra khỏi đường hầm.

Tôi nhấn nút tạm dừng.

“Đây là cái anh gọi là thành công?” Tôi nhìn Cố Thần.

Mặt anh ta trắng như tờ giấy.

“Lâm Táp, tôi…”

“Anh cái gì?” Tôi cắt ngang. “Anh muốn nói tình huống phức tạp?”

Tôi lại nhấn phát.

Lần này là một đoạn ghi âm khác.

Giọng Cố Thần vang lên từ loa: “Lâm Táp, em nghĩ được như vậy anh rất vui. Xem ra em thật sự trưởng thành rồi.”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://yeutruyen.me/bay-nguoi-hy-sinh/chuong-6/