Đang ăn cơm thì chồng tôi và cô bạn thân đột nhiên biến mất khỏi bàn.

Tôi còn đang loay hoay tìm quanh thì trước mắt bỗng hiện lên một dòng chữ bay lơ lửng:

【Vãi chưởng, may mà nam chính ôm nữ chính chạy vội từ nhà vệ sinh vào kho lạnh trốn, không thì bị nữ phụ bắt gặp là toi rồi!】

【Nhưng mà họ không mặc quần áo mà trốn trong đó thì cũng đâu chịu được lâu, bị đông chết mất!】

Tôi chết lặng. Ý là… chồng tôi ôm bạn thân tôi trốn vào kho lạnh, còn tôi là nữ phụ?

Tôi bước đến cửa kho lạnh, vừa định mở ra thì bị bà chủ quán cản lại: “Đây là kho lạnh đựng nguyên liệu của quán, khách không được vào!”

Dòng chữ bay cũng hoảng hốt:

【Trời đất ơi, may mà bạn thân nữ chính ngăn được nữ phụ, không thì lộ hết rồi.】

【Không sao, chỉ cần nữ phụ rời đi là họ có thể ra ngoài!】

Hai chữ “đông chết” lóe lên trong đầu, tôi lập tức đổi chiến lược.

“Tôi muốn đổi bàn, ngồi ở đây.”

Bà chủ quán và đám chữ bay đều sững sờ.

“Cái gì? Ngồi đây?”

【M* nó, nữ phụ cô làm cái gì vậy? Ngồi ngay giữa sảnh thế này thì nam nữ chính tụi tôi trốn kiểu gì?】

Tôi thu lại ánh mắt đang nhìn lũ chữ bay, đè nén nụ cười lạnh nơi khóe môi. Sốc lắm sao? Vậy thì tôi càng phải ngồi đây ăn thật ngon, ăn thật chậm, ăn đến khi hai người trong kho lạnh kia rét đến mức muốn khóc mới thôi.

Bà chủ quán tên là Vương Oanh, tôi từng đến đây vài lần, coi như cũng quen mặt. Nhưng không ngờ cô ta lại thân với Giang Hân – bạn thân của tôi – hóa ra là một cặp bài trùng! Giờ vì muốn bao che cho Giang Hân và Chu Dịch, cô ta thản nhiên chặn tôi trước cửa kho lạnh.

Tôi lạnh mặt nhìn cô ta: “Sao? Không được à, bà chủ? Phòng riêng bí quá, tôi muốn chuyển ra sảnh ngồi cho thoáng. Tiện thể gọi thêm ít món. Lúc nãy trong kia chẳng ăn được miếng nào, ra đây mới thấy đói.”

Tôi bắt đầu đọc tên món, giọng đều đều mà chắc nịch: “Cá nướng, hai két bia, gà cay, thịt dê xiên 100 xiên, đùi gà nướng 20 cái, hàu nướng 50 con…”

Vương Oanh sững người, nhưng nghe tôi gọi nhiều món thế, bản năng nghề nghiệp khiến cô ta lập tức cầm menu ghi lia lịa.

Tôi nhân lúc cô ta đang loay hoay ghi món, tranh thủ gọi điện cho bạn trong phòng riêng: “Mọi người ra đi, mình đổi sang bàn lớn rồi. Gọi thêm cả đống đồ ăn với bia! Nhớ mang túi xách và áo khoác của mình ra luôn nhé.”

Tôi vừa dứt lời, đầu dây bên kia đã ồn ào hẳn lên.

“Ôi trời, sao lại gọi nhiều dữ vậy? Thế này là ăn tới bến không say không về rồi!”

“Chuẩn luôn, cứ tưởng ăn xong là về, ai ngờ Thẩm Y mới ra ngoài một lát đã gọi thêm cả đống món. Không ăn là có lỗi với cổ!”

“Đi đi đi, ra mau!”

Khi cả hội bạn tôi lục tục kéo ra ngồi đầy bàn, tôi phá lên cười: “Ăn đi! Tối nay không ăn đã miệng thì đừng mơ về nhà!”

________________________________________

Vương Oanh đứng như trời trồng, tay cầm menu mà không biết nên đuổi khách hay quay vào bếp giục nhân viên nấu đồ.

Cô ta cứ nhìn về phía kho lạnh, gương mặt căng thẳng. Do dự vài giây cuối cùng cũng cố gắng khéo léo từ chối: “Tôi… chợt nhớ ra mấy món đó quán hết nguyên liệu rồi. Hay là… mọi người về trước nhé?”

Dòng chữ bay lập tức phản ứng, rồi bắt đầu tung hô cô ta:

【Bạn thân nữ chính vẫn là số một! Vì cứu nữ chính mà đến tiền cũng không màng kiếm.】

【Tính sơ sơ đơn hàng này cũng cả ngàn tệ đấy, đúng là trượng nghĩa!】

【Nữ phụ này đúng là độc ác, muốn để nam nữ chính tụi tôi bị đông chết luôn à? Mơ đi!】

【Nếu nữ phụ và đám kia không đi sớm thì thật sự nguy hiểm đấy, nhìn cái kho lạnh kia xem, âm 5 độ mà hai người trong đó không mặc gì, chịu sao nổi!】

【Hu hu, làm sao bây giờ, tôi chỉ muốn xông vào kéo họ ra ngoài thôi!】

Nhưng Vương Oanh nào muốn vậy? Giờ cô ta chỉ mong chúng tôi mau mau rời khỏi quán. Tiếc thay, mấy món ăn trong phòng riêng đã được bưng hết ra bàn lớn, chẳng khác nào tuyên bố sẽ “ở lại lâu dài”.

Bạn tôi thì không phải dạng vừa, lập tức lên tiếng phản pháo:

“Bà chủ, chị nói vậy là không đúng nhé? Tụi em còn chưa ăn xong, giờ lại đòi đuổi tụi em?”

“Với lại tụi em còn đang gọi thêm món mà? Quán buôn bán gì kiểu đó?”

Sắc mặt Vương Oanh thoáng chốc trở nên hoảng loạn. “Không phải đâu, các bạn đừng hiểu nhầm. Tôi không có ý đuổi khách, chỉ là… thật sự nguyên liệu bị thiếu thôi.”

Tôi đứng dậy, quay đầu nhìn tủ lạnh sau lưng cô ta – trong đó chất đầy nguyên liệu tươi sống, xếp ngay ngắn, chẳng thiếu gì cả.

Tôi thản nhiên nói: “Bà chủ à, mấy món tụi tôi gọi đều có sẵn trong kho lạnh kìa. Chị bảo hết nguyên liệu là sao?”

“Mau mang ra đi. Tôi còn gọi thêm người tới nữa đấy, chắc chắn sẽ gọi thêm đồ.”

Vương Oanh đờ người. “Cái gì? Còn có người tới nữa?”

Tôi giơ điện thoại lên, mỉm cười: “Đúng vậy. Tôi gọi mẹ chồng tôi với mấy bà bạn thân của bà ấy tới. Họ mê đồ ăn ở đây lắm, toàn cao thủ tám chuyện cả. Nếu phục vụ chu đáo, đảm bảo quán chị nổi như cồn luôn!”

Vương Oanh như hóa đá, còn đám chữ bay thì đồng loạt nhảy loạn lên như phát cuồng:

【Vãi chưởng, nữ phụ cô định làm gì nữa đây! Gọi cả mẹ nam chính đến là muốn chết thật rồi đấy à?!】
【Dù mẹ nam chính cũng quý nữ chính lắm, nhưng nếu thấy con trai mình trần như nhộng ôm người ta trong kho lạnh, lại trước mặt bao nhiêu người, mất mặt thế thì còn mặt mũi nào mà chấp nhận nữa?】
【Chuẩn luôn, trước đó bà ấy còn chê nữ phụ không bằng nữ chính, mà giờ bắt gặp chuyện này thì coi như hình tượng tiêu tan!】
【Còn nghĩ gì đến hình tượng nữa, nữ phụ không đi thì hai người tụi tôi đông cứng trong đó thật đấy! Không thấy run cầm cập, mặt tím tái cả rồi hả?】
【Trời đất ơi, sốt ruột muốn chết! Làm ơn ai đó cứu họ ra đi!】
【Đừng lo, bạn thân nữ chính chắc chắn sẽ xoay xở được thôi!】

Tôi cười lạnh trong lòng. Thật à? Vương Oanh mà giải quyết nổi á? Thế để xem cô ta sẽ xử lý kiểu gì.

Cuối cùng Vương Oanh cũng hoàn hồn, thấy cái cớ “hết nguyên liệu” không xài được nữa thì vội bịa thêm: “Bếp báo lên là… hết gas rồi. Không nấu nướng được. Các bạn thông cảm đổi quán giúp nhé.”

Lửa giận bùng lên, tôi xông thẳng vào bếp. Kết quả thấy đầu bếp vẫn đang xào nấu ầm ầm, bên cạnh còn có cả bình gas dự phòng.

Đúng lúc đó, loa nhà hàng lại vang lên: “Đơn đặt hàng Meituan của quý khách đã được tiếp nhận.”

Tôi cười khẩy: “Bà chủ, hôm nay chị lạ thật đấy, sao cứ đuổi bọn tôi mãi vậy? Chẳng lẽ có gì khuất tất sao? Bếp vẫn nấu, gas vẫn còn, nguyên liệu chất đầy tủ lạnh, quán lớn thế này mà bảo hết gas thì ai tin được? Tôi quay clip rồi đấy, nếu chị không nói rõ, tụi tôi không đi đâu cả. Sẽ đăng lên mạng cho thiên hạ cùng xem!”

________________________________________

Vương Oanh tức đến mức mặt trắng bệch, đám chữ bay thì giận tím người:

【Mẹ nó, nữ phụ này muốn ép tôi nhảy vào trong tát cho mấy phát quá!】
【Cãi nhau làm gì nữa, nữ chính của tôi giờ lạnh đến mức không nói nổi nữa rồi! Nếu không phải nam chính đang ôm chặt thì chắc xỉu luôn rồi!】
【Không sao đâu, nếu họ vượt qua được khoảnh khắc sinh tử này thì sau này nhất định sẽ bên nhau trọn đời!】

Trọn đời á? Xin lỗi, nhưng tôi không có ý định nhường nhịn gì hết.

Bạn bè tôi cũng đồng loạt đứng lên đòi khiếu nại, bóc phốt nhà hàng. Vương Oanh hết đường, đành miễn cưỡng cầm menu quay vào bếp.

Nhìn dáng vẻ khúm núm của cô ta, tôi thấy hả hê vô cùng. Nhưng niềm hả hê ấy chẳng thể lấp nổi cơn đau và sự uất hận đang cuộn trào trong tôi.

Tôi đâu có tệ với Giang Hân? Cô ta thất nghiệp, tôi giới thiệu vào công ty Chu Dịch. Không chỗ ở, tôi nhờ Chu Dịch thuê cho căn hộ tạm. Ăn gì, dùng gì ngon đều rủ cô ta theo.

Vậy mà cô ta đáp lại tôi kiểu này? Một cái tát không thể vang nếu chỉ có một bên. Suy cho cùng, Chu Dịch cũng là thứ đàn ông rác rưởi.

Người ta bảo thỏ không gặm cỏ gần hang, hắn thì không chỉ gặm, còn dám công khai làm trò trơ trẽn đó trước bao nhiêu người.

Đã thích chơi kích thích? Vậy hôm nay tôi cho hai người họ kích thích đến tận xương tủy luôn. Cứ ở yên trong kho lạnh đó đi, xem có còn mạng bò ra được không!

Ngay lúc ấy, một giọng nói sắc lạnh vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi: “Thẩm Y! Cô đúng là quá đáng! Lén tiêu tiền con trai tôi, dẫn cả đám đi ăn uống nhậu nhẹt!”