Tôi thấy nắm đấm của ông nhà, dưới lớp đệm sofa, siết chặt đến kêu răng rắc.

4

“Được.”

Ông nhà nghiến răng nặn ra một chữ.

“Tôi cho các người một câu trả lời.”

Ông mở ứng dụng ngân hàng, giơ cho Trần Dương và Tiểu Nhã xem.

“Nhìn cho rõ: số dư tài khoản thanh toán, ba triệu không trăm hai mươi nghìn.”

Con số hiện rõ mồn một, đỏ chói, đập vào mắt tôi đau nhói.

Mắt Trần Dương và Tiểu Nhã lập tức sáng rực lên, như chó sói đói thấy thịt.

“Bố, bố định…”

Giọng Trần Dương run run.

“Tôi chuyển cho con ngay bây giờ.”

Ông nhà nhìn nó, ánh mắt lạnh băng,

“Nhưng con phải ký một chữ.”

Ông rút từ dưới bàn trà ra một tờ giấy và một cây bút.

Tờ giấy đó, là đêm qua ông thức trắng tự tay viết vội.

Một bản thỏa thuận.

“Tôi, Lý Kiến Quốc, tự nguyện tặng cho con trai tôi là Trần Dương số tiền gửi một triệu năm trăm nghìn tệ chẵn, dùng cho việc cưới xin.”

“Kể từ hôm nay, Trần Dương phải gánh toàn bộ chi phí điều trị suy thận về sau của tôi, cho đến khi khỏi hẳn hoặc qua đời.”

“Nếu Trần Dương từ chối gánh chịu, tôi có quyền thu hồi khoản tặng cho này.”

Ông nhà đẩy bản thỏa thuận tới trước mặt Trần Dương.

“Ký đi.”

“Ký rồi, tiền lập tức vào tài khoản của con.”

Trần Dương cầm tờ giấy, như cầm củ khoai nóng bỏng tay.

Tiểu Nhã cũng ghé lại xem, đọc xong thỏa thuận, cô ta thét lên:

“Chú! Chú có ý gì vậy?”

“Đây là cái bẫy!”

“Thế nào là gánh toàn bộ chi phí?”

“Nhỡ bệnh của chú không chữa được, tốn ba triệu, năm triệu thì sao?”

“Chẳng phải bắt bọn cháu chôn cả đời vào đó à?”

“Vậy tức là các người muốn lấy tiền, mà không muốn gánh trách nhiệm, đúng không?” Ông nhà cười lạnh.

“Không phải chuyện trách nhiệm!”

Tiểu Nhã đỏ mặt tía tai cãi lại,

“Đây là một cái hố không đáy!”

“Bọn cháu cưới rồi còn phải sống nữa, sao có thể đổ hết tiền vào đó được!”

“Vậy thì khỏi nói nữa.”

Ông nhà thu lại bản thỏa thuận.

“Đừng!”

Trần Dương chộp lấy tay ông nhà, mắt đỏ ngầu,

“Bố, có gì từ từ nói.”

“Cái thỏa thuận này… có thể sửa lại không?”

“Sửa thế nào?”

“Thì… thì viết là bọn con sẽ cố hết sức, liệu sức mà làm…”

Giọng Trần Dương càng lúc càng nhỏ.

“Liệu sức mà làm?”

Ông nhà hất tay nó ra,

“Vậy nghĩa là tiền các người tiêu hết rồi, tôi có thể đi chết được, đúng không?”

“Con không có ý đó!”

“Con có!”

Hai cha con gào nhau giữa phòng khách, tôi chỉ thấy vừa hoang đường vừa bi thảm.

Đột nhiên, điện thoại của Tiểu Nhã reo lên.

Cô ta nghe máy, nói vài câu, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Cúp máy xong, cô ta nhìn chúng tôi, nghiến răng nói:

“Mẹ cháu tới.”

“Mẹ cháu nói, hôm nay chuyện này mà không giải quyết xong, bà ấy sẽ tự đến nói chuyện với hai người.”

Mẹ vợ sắp tới.

Đó là gọi viện binh, cũng là tối hậu thư.

Ông nhà hít sâu một hơi, như thể đã hạ quyết tâm điều gì đó.

Ông cầm lại điện thoại, mở trang chuyển khoản, ngón tay bấm trên màn hình.

“Được, tôi chuyển.”

Ông nói.

“Tôi chẳng cần các người chịu trách nhiệm một xu nào, coi như tôi xui, tôi nhận.”

Ông xoay màn hình điện thoại về phía Trần Dương:

“Nhập số tài khoản vào.”

Trần Dương sững người, như không dám tin.

Tiểu Nhã giật phắt lấy điện thoại, nhập thoăn thoắt số thẻ ngân hàng của Trần Dương.

Ở ô số tiền, ông nhà chậm rãi nhập: 1500000.

Ông ngẩng đầu, nhìn Trần Dương lần cuối, ngón tay lơ lửng trên nút “Xác nhận chuyển khoản”.

Ngay khoảnh khắc ông sắp bấm xuống —

“Khoan đã!”

Tôi hét lên một tiếng, lao tới, chụp mạnh lấy tay ông.

“Không được chuyển!”