Đến nước này rồi, anh vẫn còn giữ cho chị ta chút thể diện cuối cùng, hoặc nói đúng hơn là vẫn còn đề phòng chị ta.

Anh căn bản chưa hề nói sự thật.

Thấy tôi không lên tiếng, chị dâu càng cuống hơn.

“Em gái, anh em thật sự sắp không chịu nổi nữa rồi, em xem…”

Tôi ngắt lời chị ta, lấy điện thoại ra, mở ứng dụng ngân hàng, vào trang chuyển khoản.

“Chị dâu, cho em số tài khoản.”

Đôi mắt chị ta lập tức sáng bừng lên, như thể đã chộp được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, vội vàng đọc số tài khoản cho tôi.

Tôi nhập số tài khoản, rồi ở ô số tiền, gõ vào một con số.

Ba.

Phía sau là bốn số không.

“Em chuyển cho chị ba vạn.”

03

Biểu cảm trên mặt chị dâu đông cứng lại.

Ánh sáng trong mắt chị ta tắt dần với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

“Bao nhiêu?” Chị ta như không nghe rõ, hỏi lại một lần nữa.

“Ba vạn.” Tôi xoay màn hình điện thoại về phía chị ta, để chị ta nhìn rõ con số đó, “Đây là toàn bộ số tiền em có thể lấy ra.”

“Ba vạn?” Giọng chị ta đột nhiên vọt lên cao, sắc nhọn như móng tay cào lên mặt kính, “Chu Tiểu Nhiễm! Ba vạn thì làm được cái gì? Cô định bố thí cho ăn mày à?”

Những người trong quán cà phê đều quay đầu nhìn về phía chúng tôi.

Chị ta như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức xù lông lên.

“Anh trai cô đang chờ tiền để cứu mạng! Còn cô thì hay rồi, lôi ra ba vạn để sỉ nhục chúng tôi? Cô còn có lương tâm không! Trước đây anh trai cô đối xử với cô thế nào hả!”

Tôi bình tĩnh nhìn chị ta, rồi thu điện thoại lại.

“Chị dâu, trước đây anh em cho em sáu vạn, chuyện này cả nhà đều biết. Số tiền đó em chưa tiêu một đồng. Mấy năm nay em đi làm, tự tiết kiệm được hai vạn. Tổng cộng tám vạn, đưa chị ba vạn, em giữ lại năm vạn để sinh hoạt, có vấn đề gì sao?”

Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng rành mạch.

Chị dâu bị tôi chặn họng đến không nói nổi lời nào.

Đúng vậy, trong nhận thức của chị ta và tất cả họ hàng, tôi chỉ có sáu vạn đó thôi.

Một cô gái mới tốt nghiệp vài năm thì có thể có bao nhiêu tiền tiết kiệm?

Lấy ra ba vạn, đã được xem là hết tình hết nghĩa rồi.

Chị ta há miệng, mặt đỏ bừng, hồi lâu mới nặn ra được một câu:

“Cô… cô không thể lấy thêm chút nữa sao? Năm vạn kia cô lấy ra trước đi, sau này bọn tôi trả lại!”

“Chị dâu, em cũng phải sống.” Tôi nhìn chị ta, ánh mắt không hề lùi bước, “Em một mình ở ngoài, không có chút tiền phòng thân, lỡ sinh bệnh, phải phẫu thuật, thì em tìm ai?”

Những lời này, là tôi học từ chính chị ta.

Trước đây khi chị ta càm ràm tôi, lúc nào cũng nói con gái một mình ở ngoài vất vả thế nào, chi tiêu nhiều ra sao.

Bây giờ tôi trả lại nguyên vẹn cho chị ta.

Sắc mặt chị ta lúc xanh lúc trắng, môi run lên, không nói nổi một chữ.

Đúng vậy, chính chị ta đã tự chặn hết đường lui của mình.

Chị ta đã gieo vào đầu mọi người quan niệm rằng “Chu Tiểu Nhiễm là người nghèo”.

Bây giờ, chị ta phải mở miệng thế nào để bảo một “người nghèo” như tôi lấy ra mấy chục, mấy trăm vạn?

Chị ta không làm được.

“Chu Tiểu Nhiễm, cô… cô đúng là lòng dạ sắt đá!” Cuối cùng chị ta cũng tìm được điểm để công kích tôi, “Anh trai cô là anh ruột của cô đấy! Bây giờ anh ấy sắp bị người ta ép đến chết rồi, mà cô còn ở đây tính toán mấy vạn bạc của mình!”

“Em không tính toán.” Tôi khẽ nói, “Em chỉ đang sống cuộc sống của chính mình. Cũng giống như chị từng nói, con gái lấy chồng là bát nước hắt đi. Sớm muộn em cũng là người nhà người khác, em phải tính cho tương lai của mình.”

“Cô!”

Chị dâu chỉ thẳng vào tôi, tức đến run cả người.

Chị ta có lẽ chưa từng nghĩ rằng cô em chồng luôn im lặng, mặc cho chị ta sắp đặt lời lẽ kia, lại có lúc trở nên sắc sảo như vậy.

Chị ta càng không ngờ, những lời mình từng nói ra để hạn chế tôi, giờ lại biến thành sợi dây trói chính mình.

“Được, được, được!” Chị ta nói liền ba tiếng “được”, chộp lấy tấm thẻ ngân hàng trên bàn rồi đứng phắt dậy, “Chu Kiến Quân có đứa em gái như cô đúng là xui xẻo tám đời! Ba vạn đó cô tự giữ mà mua quan tài đi!”