Anh ta sững người.
“Tiền nhà tôi kiếm được là để làm ăn, không phải làm từ thiện.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Con người phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.”
Mặt anh ta đỏ như gan lợn, miệng há ra rồi lại khép lại, không nói được lời nào.
Cô lễ tân kia cũng chen tới, mắt đỏ hoe.
“Chị Hoàn Hoàn, lúc đó em thật sự không biết Lâm tổng… em không biết anh ấy ngoại tình, thật sự không biết…”
Tôi nhìn cô ta.
Năm ngoái cô ấy đến phỏng vấn, nói nếu không tìm được việc sẽ phải về quê làm ruộng.
Tôi giữ cô ấy lại, trả lương cao hơn mặt bằng, tiền lì xì lễ Tết chưa từng thiếu.
“Cô không biết anh ta ngoại tình, nhưng khi giúp anh ta che giấu, cô biết hết.”
Nước mắt cô ta tuôn xuống.
Tôi không nhìn thêm, xoay người khoác tay chú Chu.
Phóng viên đã hoàn toàn mất kiểm soát, micro giơ cao, câu hỏi dồn dập ném thẳng vào mặt Lâm Thanh Tùng và Trần Thanh Thanh.
“Lâm tiên sinh, có phải ông dựa vào quan hệ nhà vợ mới có được cơ hội hợp tác lần này không?”
“Trần tiểu thư, cô chen vào hôn nhân người khác, xin hỏi cô có biết trước không?”
“Hợp đồng bị xé, Thần Tinh Thương Mại sẽ ra sao? Có trụ nổi không?”
Lâm Thanh Tùng lấy tay che mặt, lùi về sau, làm đổ cả lẵng hoa phía sau.
Trần Thanh Thanh trốn sau lưng anh ta, váy đỏ bị nước trong lẵng hoa bắn ướt một mảng, chật vật như gà mắc mưa.
Đèn flash vẫn đuổi theo họ, lần này đến lần khác.
Chú Chu vỗ nhẹ tay tôi.
“Đi thôi Hoàn Hoàn, ba cháu còn đang đợi.”
Tôi gật đầu, theo chú ra ngoài.
Khi đi ngang qua Lâm Thanh Tùng, tôi dừng lại một nhịp.
Anh ta đang nhìn tôi bằng ánh mắt tôi chưa từng thấy.
Như lần đầu tiên biết tôi là ai, như thể chưa từng quen người phụ nữ này.
Cũng phải.
Ba năm hôn nhân, tôi đối xử với anh ta quá tốt.
Tốt đến mức anh ta sớm quên mất tôi là ai.
6
Chú Chu tự lái xe đưa tôi về nhà ba.
Suốt dọc đường, chú không nói gì, tôi cũng im lặng.
Cảnh phố ngoài cửa sổ lùi dần về phía sau, ánh nắng xuyên qua kính chiếu vào, ấm áp dễ chịu.
Xe vừa rẽ vào khu chung cư, từ xa đã thấy ba tôi đứng trước cửa tòa nhà, liên tục ngó nghiêng.
Xe vừa dừng hẳn, cửa đã bị mở ra.
“Hoàn Hoàn.”
Ba tôi đứng đó, một tay vẫn vịn cửa xe, nhìn tôi, mắt hơi đỏ.
Chuyện của tôi và Lâm Thanh Tùng, tôi chưa nói với gia đình.
Nhưng tôi biết sớm muộn họ cũng sẽ biết.
Tin tức đã lên báo, vòng bạn bè truyền khắp nơi, không thể giấu nổi.
“Ba.”
Tôi bước xuống xe, bị ông kéo vào lòng ôm chặt.
Ông vỗ nhẹ lưng tôi, không nói một lời.
Trong phòng khách ngồi kín người.
Cô, bác cả, anh chị họ, còn có vài họ hàng xa, chen chúc cả căn phòng.
Trên bàn trà bày sẵn hoa quả, hạt dưa, nhưng không ai động tới.
Cô là người đầu tiên xông tới, kéo tôi khỏi vòng tay ba, ôm chặt lấy tôi.
“Hoàn Hoàn chịu ấm ức rồi, tại cô không tốt, hồi đó sao không nhìn ra cái thằng họ Lâm chẳng ra gì.”
Bác cả đập mạnh một cái xuống bàn trà, tách trà bật lên.
“Nếu năm đó không cưới được cháu, Lâm Thanh Tùng có được ngày hôm nay không?”
“Giờ còn dám ngoại tình! Con nhỏ đó tên Trần Thanh Thanh đúng không? Dám trèo lên đầu nhà họ Phương chúng ta, chán sống rồi!”
Chị họ nắm tay tôi.
“Hoàn Hoàn, đừng buồn, loại đàn ông đó không đáng giữ.”
Tôi nghe họ thay tôi bất bình, trong lòng có chút chua xót, nhưng nước mắt không rơi.
Có lẽ vì cuối cùng tôi cũng đã nhìn rõ nhiều chuyện.
Ba tôi giơ tay lên một chút, phòng khách lập tức yên lặng.
Ông nhìn tôi.
“Hoàn Hoàn, con định thế nào?”
Tôi lấy từ trong túi ra bản thỏa thuận ly hôn đã ký, đặt lên bàn trà.
Phòng khách im phăng phắc trong một giây.
“Con sẽ để Lâm Thanh Tùng ra đi tay trắng.”
Cô có chút lo lắng.
“Nó chịu sao?”
Tôi cười lạnh.
Đương nhiên anh ta không muốn.
Nhưng chuyện này không do anh ta quyết định.
Bằng chứng anh ta ngoại tình, chuyển tài sản trong thời kỳ hôn nhân, tôi đã thu thập đầy đủ.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://yeutruyen.me/anh-da-ban-vang-cuoi-cua-toi/chuong-6/

