“Thơm quá~”

Nghe tiếng nói trống rỗng ấy, ý cười trong mắt tôi dần chuyển thành lạnh lẽo.

Bàn tay khẽ lật.

Miệng niệm chú.

“Đoạn.”

“Phụt…”

Khóe mắt thoáng thấy ánh sáng vỡ vụn lấp lánh.

Hồn phi phách tán.

4.

Với việc nó hồn phi phách tán, trong lòng tôi không hề có chút thương hại.

Sờ đùi, ôm cổ.

Tôi chỉ cảm nhận được sự ghê tởm và bỉ ổi.

Anh linh thuần khiết tuyệt đối không như vậy.

Loại này… giống như bị nhét cưỡng ép những hồn linh tà ác vào thân thể anh linh, tạo thành một thứ chắp vá quái dị.

Nếu tôi nhớ không lầm.

Ở Đông Nam Á có một loại tà thuật chuyên làm việc này——rút hồn người trưởng thành rồi cưỡng ép dung hợp với anh linh, khiến sức mạnh tăng lên, nhờ đó Cổ Mạn Đồng làm ra hiệu quả tốt hơn, giá bán cũng cao hơn.

Nhưng kẻ hưởng lợi chỉ có tà sư.

Những hồn linh chắp vá tàn khuyết ấy không thể vào Âm Tào Địa Phủ, kết cục cuối cùng chỉ có một con đường.

Hồn phi phách tán.

Chẳng mấy chốc, chúng tôi đi đến cuối lối đi.

Đẩy cửa ra.

Căn phòng lần này giống như một phòng trẻ sơ sinh bỏ hoang.

Giấy dán tường bong tróc, lộ ra mảng tường mốc phía sau.

Vài chiếc cũi em bé hư hỏng nghiêng ngả, trong không khí còn phảng phất mùi mục rữa.

Trong phòng có một chiếc bàn.

Trên bàn đặt nến, đồng hồ báo thức và một tờ giấy.

“Nhiệm vụ lần này là…”

A Kiệt phát hiện tờ giấy trên mặt bàn.

“Xoa dịu anh linh.”

“Cần tìm bình sữa, chuông lắc, chăn nhỏ trong phòng——đặt lên ba chiếc cũi được chỉ định.”

“Giới hạn thời gian…”

“Năm phút.”

“Tích… tắc…”

Tiếng kim đồng hồ khẽ vang lên từ chiếc đồng hồ hoạt hình trên bàn.

“Nhưng ở đây ít nhất có bảy tám cái cũi…”

Dưới ánh đèn pin, có thể thấy mặt cô đã tái nhợt, nắm chặt cánh tay A Kiệt, giọng run rẩy.

Tôi không khỏi nhìn cô thêm một chút.

Có lẽ thuộc mệnh âm, thể chất linh môi, năng lượng thấp, lại còn tỏa ra khí tức rất dễ thu hút thứ kia.

Giống như lúc này.

Trên lưng, vai, đầu và cả hai chân cô đều bám đầy oán linh.

Trong trạng thái này, ngũ giác và cả giác quan thứ sáu của cô nhạy gấp mấy lần người thường…

Không sợ mới là lạ.

Nhưng nếu giờ xử lý giúp cô e rằng sẽ đánh rắn động cỏ…

Đang suy tính thì A Kiệt dường như đã quyết định kế hoạch.

Anh ta châm nến rồi chia ra.

“Tôi tìm chuông lắc, Tiểu Huệ tìm bình sữa, Lưu Phương tìm chăn… Thập Tam, em không tiện di chuyển thì cứ tự do hoạt động… có manh mối gì báo bọn anh một tiếng là được.”

Nghe vậy, Tiểu Huệ lắc đầu.

“Em… em không dám đi một mình.”

A Kiệt thoáng lộ vẻ khó xử nhưng vẫn dịu giọng an ủi.

“Không sao đâu, toàn cơ quan thôi, đều là giả cả… làm nhanh rồi ra ngoài, mình không chơi nữa, được không?”

Anh ta dỗ dành, còn bên kia Tiểu Lưu Phương đã cầm gimbal đi tìm manh mối.

Tôi cầm một cây nến, định nói sẽ đi cùng Tiểu Huệ.

Ai ngờ cô dường như có chút bực bội.

Hất tay A Kiệt ra, cầm nến đi thẳng về phía hai tủ đồ nơi góc tường.

Thấy vậy, tôi lặng lẽ dừng tay đẩy xe, không định xen vào nữa.

Ánh mắt sau đó bị thu hút bởi chiếc cũi có âm khí nặng nhất trong phòng.

Trên đó là đống chăn gối lộn xộn màu nâu sẫm.

Tôi tiến lại gần hơn.

Ngay giây tiếp theo——

Ngọn nến trong tay tôi khẽ run lên.

Trên giường.

Có một đứa bé nằm đó.

Chính xác hơn, là một đứa trẻ vừa chào đời, dây rốn còn lộ ra ngoài, toàn thân tím tái, da mặt nhăn nheo, nhưng… lại mở mắt.

Mí mắt như bị dán kéo ngược lên, đôi đồng tử trắng dã trống rỗng nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi nhíu mày, khẽ đưa tay chạm vào làn da nó.

Ngay khi đầu ngón tay truyền đến xúc cảm, ngọn nến trong tay tôi lại khẽ lay động…

Cảm giác này… là thi thể thật.

Vài người dường như đã tìm được manh mối.

“Tôi tìm thấy chăn rồi!”

“Tôi… tôi cũng tìm được chuông lắc rồi, Tiểu Huệ, em tìm được chưa?”

Tôi nghi hoặc quay đầu nhìn.

Chỉ thấy sắc mặt A Kiệt cứng đờ…

“Tiểu… Huệ…”

Tiểu Lưu Phương như quên cả livestream, sững sờ nhìn A Kiệt.

Tôi nheo mắt.

Trong phòng chỉ còn lại ba người.

Chỗ Tiểu Huệ vừa đứng trống không.

Dưới đất chỉ còn một cây nến.

Người đã biến mất.

Chiếc chuông lắc trong tay A Kiệt đột nhiên khẽ rung lên…

“Đinh~”

5.

Không khí như đông cứng lại.

A Kiệt đứng sững tại chỗ, vẻ mặt dần lộ ra hoảng loạn.

“Tiểu Huệ… Tiểu Huệ!!”

Tiểu Lưu Phương vẫn có kinh nghiệm với nhà ma hơn, cô giữ A Kiệt lại rồi khẽ nói.

“Cái đó… em thấy lúc nãy cô ấy có vẻ hơi giận phải không? Vốn dĩ cô ấy đã rất sợ…”

“Có khi nào cô ấy tự ra ngoài rồi?”

“Hay là… anh gọi điện thử xem?”

A Kiệt vội gật đầu.

Tiếng chờ kết nối vang lên trong căn phòng tĩnh mịch nghe chói tai vô cùng.

Một lần.

Hai lần.

Cuộc gọi thông nhưng không ai bắt máy.

Tôi từ đầu đến cuối không xen vào cuộc nói chuyện của họ, chỉ lặng lẽ nhìn cây nến nằm trên sàn.

Khí tức nhàn nhạt của Tiểu Huệ vẫn còn đó.

Tôi nhìn thấy rất rõ.

Còn có oán linh đang tham lam hút lấy thứ khí ấy…

Điện thoại không ai nghe.