“Cần con nối dõi thì sinh hết đứa này đến đứa khác.”

“Sinh nhiều rồi thì bán đi lấy mấy đồng bạc.”

“Lão yêu tinh thỏa mãn được mong muốn làm mẹ, lại không muốn Đổng Vĩnh tiếp tục gần gũi Thất Tiên Nữ, liền đem nàng bán đi. Thứ rác rưởi như thế, ngươi nói xem ta sao có thể để nó tiếp tục tồn tại trên đời?”

Dưới sự mê hoặc của cây hoè già, Đổng Vĩnh bán Thất Tiên Nữ cho phú hộ, bị trả về, trở thành thế hệ “gia súc” đầu tiên.

Đổng A Sinh liên tục đập vào lồng sắt, cuối cùng hắn cũng hoàn hồn, trong mắt tràn đầy nước mắt hận thù.

Tôi mặc kệ hắn, tiếp tục kể lại chuyện cũ:

“Khi bị Thiên đình tìm về, Thất Tiên Nữ đã bị tra tấn đến mất trí, toàn thân đầy sẹo, tứ chi đều gãy.”

Lưỡi không còn, là vì cây tinh già sợ nàng tính khí cương liệt, cắn lưỡi tự vẫn.

Răng chẳng còn chiếc nào, là vì đàn ông trong làng sợ lúc thân mật bị nàng cắn ngược, liền dùng đá trong chuồng heo đập gãy, mài phẳng từng cái một.

Thất Tiên Nữ đã về nhà.

Đổng Vĩnh mất nguồn tiền bạc.

Hằng ngày ra gốc cây hoè già ở đầu làng nguyền rủa đàn bà đều là lũ bạc nghĩa.

Cây hoè già xót xa đứa con trai mình nhìn lớn, dịu dàng vuốt đầu hắn, kéo hắn áp vào lồng ngực khô quắt của mình để an ủi.

“Đừng giận nữa, con ơi, cây già sẽ giúp con.”

Nó duỗi dài các nhánh cây, che khuất cả bầu trời, không còn thấy ánh mặt trời, sau đó hóa thành một chiếc cầu cây dẫn thẳng lên tầng trời thứ chín.

“Dẫm lên ta, đi tìm tiện nhân đó đi.”

8

Sau khi tra xét nhân quả, các vị thiên thần lập tức phán rằng Đổng Vĩnh là người có công đức lớn.

“Tiểu Thất vốn kiếp này phải gặp kiếp nạn đó, chẳng liên quan gì đến Đổng Vĩnh.”

“Nếu không nhờ hắn tốt bụng thu nhận, e rằng nàng đã chết ở nhân gian.”

“Huống chi hai người chung sống mấy tháng sau mới có chuyện phu thê.”

“Nam tình nữ ý, sinh con đẻ cái, kể ra cũng là một đoạn giai thoại đẹp.”

Nhưng tiên – phàm khác biệt, không thể cho phép hắn dẫn Tiểu Thất quay lại hạ giới.

Thiên quy vô tình, thần tiên hữu tình.

Thiên thần vung tay một cái, phá lệ ban ân, tỏ ra mình đặc biệt cao thượng.

“Bổn thần đặc biệt chuẩn y, trục xuất tiên cốt của Thất Tiên Nữ, giáng nàng thành phàm nhân để cùng Đổng Vĩnh hưởng hạnh phúc gia đình.”

Trục xuất tiên cốt — là nỗi đau xé thịt lột da.

Chính khoảnh khắc đó, Thất Tiên Nữ chợt tỉnh táo.

Phát hiện ra dù có về nhà cũng không thể thoát khỏi móng vuốt của Đổng Vĩnh.

Trong tuyệt vọng, không còn vướng bận gì nữa, nàng nhào vào người Đổng Vĩnh, tự bạo mà chết, cùng hắn đồng quy vu tận.

Chỉ để lại cây trâm vàng pháp khí.

Bị cây hoè già cất giấu nơi bí mật, trở thành pháp bảo bảo vệ làng Tiên Nữ.

Hiện giờ, nó bảo vệ làng nhà họ Đổng, khiến vô số chuyện ô nhục không bị các làng khác phát hiện.

Những người phụ nữ bị gả tới, hay bị lừa vào đây, quá nửa đều trở thành oan hồn.

Có người là nữ quan trong hoàng thành, đến nông thôn trị thủy, bị đàn ông giả làm dân chạy nạn lừa gạt, sau khi bị làm nhục, uất ức tự vẫn;

Có người là nữ học sinh trong Thái học viện, được bạn học mời du ngoạn núi rừng, vì cứng rắn không khuất phục nên bị coi là “gia súc”, sinh con hết đứa này đến đứa khác, cuối cùng chết vì khó sinh;

Có người là dâu mới gả từ làng khác, tính tình dịu dàng biết điều, chồng lại hoang dâm vô độ, có tư tình với kẻ khác, sợ nàng không chịu ly hôn liền đánh chết nàng.

Còn rất nhiều nữa.

Oan hồn bị trâm vàng trấn áp, chỉ có thể ngồi xổm trong đám cỏ bên đường.

Tiếng khóc chấn động trời đất, nhưng chẳng ai đáp lời.

Đổng Vĩnh dùng pháp khí của Thất Tiên Nữ để bảo hộ những kẻ đã từng chà đạp nàng và vô số phụ nữ khác.

Đáng hận biết bao!

Nhưng, trâm vàng rốt cuộc ở đâu?

Vì sao tôi tìm nửa ngày, lại chẳng thấy?

Nhà Đổng A Sinh không có, đường quê không có, tôi mượn cớ phát giỏ mà dò từng nhà vẫn không có, cả hầm giam người cũng không.

Rất lo lắng, thời gian không còn nhiều.

Cảm thấy bản thân sắp nổ tung.

9

Tôi gần như lật tung nhà Đổng A Sinh lên.

Vẫn không thấy bóng dáng trâm vàng.

Những oan hồn bị trấn áp hằng ngày trốn trong bụi cỏ bên đường mà khóc.

Tiếng khóc khiến tôi càng thêm bứt rứt, không nhịn được lớn tiếng quát:

“Đừng khóc nữa, để ta yên một lát!”

Cùng với việc pháp lực ngày một tiêu tan, tôi ngày càng khó kiểm soát cảm xúc.

Bản tính khát máu liên tục dụ dỗ tôi hiện nguyên hình, hút cạn đám đàn ông trong làng.

Ngay cả dung mạo cũng bắt đầu không giữ nổi, thỉnh thoảng hiện ra những đốm đen.

“Ai đang khóc cơ?”

Không biết từ lúc nào, cha ruột của Đổng A Sinh đã đến, ngồi trên ghế gỗ trước cửa, phì phèo hút điếu thuốc lào.

Khuôn mặt đầy nếp nhăn, từng nét từng nét đều viết rõ chữ “cảnh giác”.

“A Sinh, mấy ngày nay con đang tìm cái gì vậy?”

Tôi không còn kiên nhẫn, chẳng buồn dùng cớ phát giỏ để điều tra trâm vàng nữa, nghĩ đến đâu là đến đó tìm.

Khiến đám đàn ông trong làng không hài lòng.

“Ngày mai có người đến ‘mua hàng’, con chuẩn bị cho tốt, trai tráng cỡ này rồi cũng phải làm việc nghiêm chỉnh đi chứ.”

Vài hôm nay, bọn họ lại mang về một lô cô gái mới.

Tôi cúi đầu, cố gắng hết sức không phát điên.

Cha A Sinh thấy tôi im lặng, ánh mắt càng thêm nghi ngờ.