Thế là cậu lại cúi gằm mặt xuống cắn bánh mì nướng, đôi vành tai giấu trong mớ tóc rối bù lén lút đỏ lên.

Đến cuối tuần, chúng tôi lại lái xe về thị trấn Thanh Thủy. Diệp Đức Hậu mới khai hoang thêm một khoảng đất ở vườn sau để sang năm trồng dâu tây. Mẹ Diệp thì kéo tôi vào bếp dạy cách nấu món sườn xào chua ngọt, bà bảo Dao Dao thích ăn món này lắm, con phải học mới được.

Tôi đứng trước bếp, tạp dề đeo chỉnh tề, tay cầm xẻng xào thức ăn, cực kỳ chăm chú ghi nhớ từng bước bà chỉ.

“Nhớ cho một thìa nước chao, không được nhiều cũng không được ít.”

“Lúc sắp bắc ra nhớ rắc thêm vừng, vừng phải rang sẵn cơ…”

Diệp Dao ôm Đại Hoàng dựa vào khung cửa bếp nhìn hai chúng tôi, khóe miệng tủm tỉm, đôi mắt cong cong, ánh nắng len qua cửa sổ hắt vào nhuộm tóc cậu thành một màu hạt dẻ nhạt.

Đại Hoàng trong vòng tay cậu khẽ ngáp một cái.

Ngày qua ngày cứ êm đềm trôi đi như thế.

Đẹp đẽ đến mức cứ như không phải sự thật.

16.

Vấn đề duy nhất là Diệp Dao bắt đầu lên tiếng kháng nghị rồi.

Bắt nguồn từ một buổi sáng nọ.

Lúc cậu thức dậy thì thấy tôi đang đè lên người cậu, lúc này trời bên ngoài vẫn chưa sáng hẳn.

“Cố Diễn, hôm nay là thứ tư.”

“Ừm.”

“Hôm qua anh bảo thứ hai, thứ ba, thứ tư cho em nghỉ ngơi.”

“Anh có nói thế à?”

“Có nói.”

“Anh quên mất rồi.”

Cậu vươn tay đẩy mặt tôi ra, lòng bàn tay áp vào má tôi đẩy mạnh ra ngoài, nhưng cái lực đó chẳng khác gì con mèo đẩy cục len.

“Hôm kia anh cũng nói y như vậy.”

“Hôm kia là thứ hai mà.”

“Anh còn mặt mũi nói vậy sao.”

Tôi vén mớ tóc lòa xòa trước trán cậu ra, để lộ khuôn mặt của cậu. Lúc mới tỉnh ngủ mắt cậu vẫn chưa mở to hết, mí mắt tạo thành một đường nếp gấp mờ nhạt, hàng mi vểnh lên lung tung, nốt ruồi nhỏ trên chóp mũi nằm im lìm trong nắng sớm.

“Vợ ơi.”

“Đừng gọi em là vợ.”

“Vợ ơi vợ ơi vợ ơi.”

Cậu kéo chăn lên trùm kín đầu.

Tôi thủ thỉ bên ngoài lớp chăn: “Một lát thôi mà.”

Trong chăn phát ra tiếng lầm bầm của cậu: “Lần nào anh cũng nói thế.”

“Lần này là thật mà.”

“Lần trước anh cũng bảo thế.”

Tôi lật một góc chăn chui tọt vào trong.

Sau đó thì tôi đi làm muộn.

Thấy tôi mười rưỡi mới đến công ty, thư ký Trần không hỏi han nửa lời, lẳng lặng đặt biên bản cuộc họp buổi sáng lên bàn tôi, lúc xoay người đi ra tôi còn nghe thấy cô ấy dặn dò đồng nghiệp bên ngoài một câu.

“Hôm nay sếp Cố tâm trạng tốt lắm, ai cần ký giấy tờ gì thì mau mang vào đi.”

Tin tức lan ra, từ phòng Tài chính, phòng Marketing cho đến phòng Pháp chế xếp hàng dài đứng đợi tôi ký.

Cuộc sống cứ thế trôi đi.

Thêm một tuần trôi qua, mức độ kháng nghị của Diệp Dao được nâng cấp.

Tối đó lúc tôi tắm xong bước ra, trên người chỉ quấn mỗi cái khăn tắm, tóc vẫn còn đọng nước. Diệp Dao đang tựa lưng vào đầu giường đọc sách, thấy tôi ra liền đưa sách lên cao che mặt đi.

Tôi giật cuốn sách của cậu ra.

Phía sau cuốn sách đôi tai của cậu đã đỏ bừng từ lúc nào.

“Anh lau khô tóc đi đã.”

“Không lau.”

“Nước đang nhỏ xuống kìa.”

“Nhỏ chập rồi tự khô thôi.”

Cậu mím môi nhìn tôi.

“Cố Diễn, anh có biết thể lực của anh tốt đến mức nào không.”

“Biết chứ.” Tôi chống hai tay xuống hai bên sườn cậu, cúi đầu nhìn cậu, “Lưng hùm vai gấu chân bọ ngựa, anh khỏe lắm luôn, ngay từ lần gặp đầu tiên anh đã nói với em rồi mà!”

Cậu nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.

“Anh có thể kiềm chế lại một chút được không.”

“Không thể.”

“Cố Diễn.”

“Em gọi anh là gì cơ?”

Cậu mở mắt: “…Chồng ơi.”

Tôi tê rần từ da đầu xuống tận gót chân.

Có lẽ cậu cũng nhận ra mình vừa lỡ lời, vội vàng kéo chăn trùm kín người lại, cuốn mình thành một con sâu róm.

Tôi ôm lấy cậu qua lớp chăn mỏng.

“Gọi lại lần nữa đi.”

Trong chăn không có tiếng đáp lại.

“Diệp Dao.”

Vẫn im re.

“Vợ ơi.”

Cái chăn nhúc nhích.

Tôi lật chăn ra một khoảng, để lộ khuôn mặt cậu. Đôi mắt cậu long lanh ngân ngấn nước, chắc chắn là đang muốn tôi hôn đây mà.

“Gọi lại lần nữa đi, một lần thôi.”

Cậu nhìn tôi rất lâu.

Rồi môi mấp máy.

“Chồng ơi.”

Âm thanh nhẹ đến mức gần như không nghe thấy.

Nhưng tai tôi thính lắm!

Tôi ôm trọn cậu cả người lẫn chăn vào lòng.

“Được rồi, tối nay chỉ ngủ thôi.”

Cậu cựa quậy trong chăn.

“Thật không?”

“Thật. Anh nói được làm được.”

Cậu im lặng một lát, rồi từ trong chăn thò ra một cánh tay, vòng qua eo tôi.

“Vậy nửa đêm anh không được đổi ý đâu đấy.”

“Không đổi ý.”

“Lần trước anh cũng nói không đổi ý.”

“Lần này là thật.”

Cậu hừ một tiếng.

Tôi tì cằm lên đỉnh đầu cậu, hít hà mùi hương dầu gội vương trên tóc cậu.

Hơi thở của người trong vòng tay dần đều đặn lại.

Tôi siết tay chặt hơn một chút.

Mặt sông ngoài cửa sổ êm đềm trôi, gió đêm lướt qua mặt nước mang theo chút hơi lạnh và vị tanh tanh của nước. Hệ thống sưởi trong nhà mở rất mạnh, trong chăn ấm áp vô cùng, chân Diệp Dao không biết tự lúc nào đã cọ vào bắp chân tôi, mát rượi.

Cậu ngủ mất rồi.

Tôi cúi xuống hôn nhẹ lên đỉnh đầu cậu.

“Ngủ ngon nhé, vợ ơi.”

Cậu không tỉnh giấc, nhưng bàn tay đang vòng qua eo tôi lại vô thức siết chặt thêm một chút.