Một người phụ nữ chừng năm mươi tuổi hớt hải bước ra từ trong sân, bà mặc chiếc áo vải dài tay màu đỏ sẫm, búi tóc gọn gàng sau gáy, khuôn mặt tròn trịa, nước da bánh mật khỏe mạnh vì dãi nắng. Vừa bước đi bà vừa lau tay vào tạp dề, chưa kịp đến gần xe đã cất tiếng gọi lanh lảnh.
“Dao Dao! Dao Dao về rồi đấy hả con?”
Diệp Dao mở cửa xe bước xuống, bị mẹ ôm chầm lấy.
Bà vòng tay ôm chặt cậu vào lòng, cằm tựa lên vai cậu, bàn tay vỗ nhẹ hai cái sau lưng, giọng nói lanh lảnh vang dội: “Ốm đi rồi! Lần trước đi hai má vẫn còn phúng phính mà, mới hai tháng sao gầy nhom thế này? Đồ ăn bên đó không hợp khẩu vị phải không con? Hai hũ tương ớt mẹ làm cho, con ăn hết chưa?”
Diệp Dao để mẹ ôm, cằm tì lên vai mẹ, đôi mắt cong thành hai vầng trăng khuyết.
“Con ăn hết rồi. Tương ớt hết từ lâu rồi, ngon lắm ạ.”
“Hết sao không gọi điện cho mẹ? Để mẹ gửi lên cho con.”
“Con sợ làm phiền mẹ.”
“Phiền gì mà phiền, làm tương ớt cho con thì sao gọi là phiền.” Mẹ cậu buông cậu ra, hai tay ôm lấy khuôn mặt cậu soi tới soi lui, ngón cái xoa nhẹ đuôi mắt cậu, chép miệng một cái, “Nhìn cái mặt nhỏ này xem, chả có tí máu nào. Bên đó người ta không cho con ăn đàng hoàng hả?”
Diệp Dao lắc đầu, cười nắm lấy cổ tay mẹ kéo khỏi má mình: “Con ăn uống tốt lắm, mẹ đừng lo.”
Tôi đứng ngoài quan sát, trên tay lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ.
Đây mới chính là Diệp Dao thực sự.
Không phải là một Diệp Dao ăn nói khép nép, ngón tay bấu chặt ống quần, thở cũng sợ phiền người khác như ở nhà chính nhà họ Diệp.
Mà là Diệp Dao để mẹ ôm má xót xa than gầy, là Diệp Dao khi cười đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết, là Diệp Dao cao giọng tự hào nói “Sườn xào chua ngọt mẹ em nấu”.
Đứng trước ngôi nhà nhỏ leo đầy dây leo này, trước mặt mẹ cậu, cả người cậu như đang tỏa sáng.
“Ây da, đây là cậu Cố đúng không?” Lúc này mẹ Diệp Dao mới để ý đến sự tồn tại của tôi, cười tươi đón chào, ánh mắt lướt từ mặt tôi xuống mấy túi đồ tôi đang xách, hai tay đập một cái đét vào đùi, “Tới chơi là quý rồi còn bày vẽ mua đồ làm chi! Nhanh nhanh nhanh, vào nhà ngồi đi, ngoài này nắng. Ông Diệp ơi! Ông Diệp! Dao Dao và bạn về rồi này!”
Trong sân truyền đến tiếng lẹp xẹp của dép lê, một người đàn ông trung niên gầy nhom cao kều từ trong nhà chạy ra. Mặc chiếc áo khoác cũ màu xám, ống quần xắn lên bắp chân, chân đi đôi dép lê màu xanh, trên tay vẫn còn cầm mớ hẹ đang lặt dở.
“Ra rồi ra rồi! Bà la ó cái gì thế, cách ba con phố còn nghe thấy tiếng.” Ông ném mớ hẹ lên bệ cửa sổ, quệt tay vào quần, bước đến đưa tay ra với tôi.
Cả hai tay tôi đều đang xách đồ, vội vàng chuyển hết sang tay trái để trống tay phải bắt tay với ông.
Bàn tay ông thô ráp như giấy nhám, các khớp ngón tay to bè, vân tay chai sần.
“Diệp Đức Hậu.” Giọng ông sang sảng như chuông gõ, “Bố của Dao Dao.”
“Cháu là Cố Diễn. Cháu chào chú ạ.”
“Gọi chú cái gì, gọi bố đi.” Ông vỗ mạnh vào vai tôi, lực mạnh đến mức bả vai tôi chùng xuống, “Dao Dao nói trên điện thoại cả rồi, hai đứa sắp lấy nhau. Đã lấy nhau thì phải gọi là bố.”
Diệp Dao đứng bên cạnh, tai lại đỏ bừng, giật giật gấu áo bố mình: “Bố, tụi con chưa cưới mà.”
“Sắp cưới thì gọi sớm gọi muộn cũng thế thôi.” Diệp Đức Hậu hoàn toàn không thấy có gì không ổn, phẩy tay một cái, “Vào nhà đi, vào hết đi, mẹ con hầm nồi sườn từ 6 giờ sáng, nát cả nồi rồi đấy.”
Tôi bị mẹ Diệp Dao kéo tay dắt vào trong sân.
Trong sân còn đang phơi nguyên một sào ớt chín đỏ chói. Một chú mèo cam béo múp ngồi liếm vuốt dưới gốc cây hồng, thấy Diệp Dao bước vào liền meo một tiếng, lững thững đi tới cọ cọ vào mắt cá chân cậu.
Diệp Dao ngồi xổm xuống gãi cằm nó, chú mèo cam lim dim mắt phát ra những tiếng gừ gừ trong cổ họng.
“Đại Hoàng lại béo lên rồi này.” Diệp Dao ngước nhìn mẹ, giọng mang chút nũng nịu.
“Con đi rồi nó ngày nào cũng ngồi chồm hổm ngoài cổng đợi, không đợi được thì ăn, ăn xong lại ngủ, sao không béo cho được.” Mẹ cậu vừa lau tay vào tạp dề vừa cười lườm con mèo một cái.
Tôi được sắp xếp ngồi ở chiếc bàn gỗ giữa sân. Mặt bàn làm bằng gỗ du lâu năm, sờ vào nhẵn thính. Mẹ cậu bưng một đĩa hoa quả đã rửa sạch ra, trên miếng quả có cắm sẵn tăm.
“Quả nhà trồng đấy, ngọt lắm, con ăn thử xem.”
Tôi cắm một miếng bỏ vào miệng. Ngọt thật.
“Ngon lắm ạ.”
“Ngon thì ăn nhiều vào nhé.” Bà cười tươi quay người về bếp, đi được hai bước lại quay đầu lại, “Cậu Cố này, Dao Dao nhà cô bên đó mà có bị ủy khuất gì con phải nói cho cô chú biết nhé.”
“Mẹ.” Diệp Dao ngồi xổm dưới gốc cây hồng ôm mèo, tai lại đỏ lựng lên.
Tôi đáp: “Cô yên tâm, em ấy sẽ không chịu thiệt thòi gì đâu ạ.”
Diệp Đức Hậu bê một thùng bia từ trong nhà ra, đặt phịch xuống chân bàn, rút hai chai mở nắp, đưa cho tôi một chai.
“Uống được không?”
“Dạ được.”
Tôi nhận chai bia cụng với ông một cái, ngửa cổ nốc một ngụm lớn. Bia của thương hiệu địa phương nhỏ, mùi lúa mạch nồng đượm, có chút nhặng đắng.
Diệp Đức Hậu cũng tu một ngụm, quệt miệng, ngồi xuống cạnh tôi. Ông nhìn Diệp Dao đang ngồi chồm hổm trêu mèo ngoài sân, nheo mắt lại, nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại thành một đóa hoa.

