Ôn Thời Vũ ngồi trên sofa ngẩng đầu nhìn tôi một cái, im lặng mở hộp thuốc.
Lấy ra dầu gió.
Phiền chết đi được, thuốc cũng tìm không đúng.
Tôi trợn mắt rút dầu gió đi, lôi bình xịt ra xịt một trận vào bàn tay đã sưng lên của hắn.
Ôn Thời Vũ nhìn tôi chăm chú rực cháy.
“Hết giận rồi?”
“Đừng nói chuyện với tôi.”
Mười phút sau, hắn đưa bàn tay đỏ sưng một mảng đến dưới mí mắt tôi.
“Đau quá.”
“Đau chết thì thôi.”
Ngồi một phút, tôi đi đến tủ lạnh lấy đá, dùng khăn bọc lại, tức giận đắp cho hắn.
“Còn đau thì tự lăn đến bệnh viện.”
Ôn Thời Vũ không động đậy nữa.
Hai phút sau, hắn rất chậm rất chậm tựa đầu lên vai tôi.
Nửa trọng lượng cơ thể đều đè lên.
“Xin lỗi, đã lừa anh lâu như vậy.”
“Tên em nói là giả, thân phận là giả, nhưng tình cảm dành cho anh chưa bao giờ là giả. Bất kể anh tin hay không, mỗi một câu em nói yêu anh đều xuất phát từ tận đáy lòng.”
“Tất cả ngụy trang em làm đều là để tiếp cận anh, lại lợi dụng lòng đồng cảm của anh để có được chân tâm của anh.”
“Em chính là một kẻ đê tiện và không từ thủ đoạn như vậy.”
Đúng vậy.
Chẳng khác gì chó.
Nhưng tôi cũng chẳng tốt hơn là bao.
Rõ ràng biết mình bị chơi, lại vẫn không hạ quyết tâm dứt bỏ.
Còn đang mềm lòng!
Tôi cũng phục mình luôn.
“Tôi ngu nên mới bị anh lừa.”
“Anh đúng là ngu thật. Gặp một lần đã dám dẫn người về nhà, lai lịch cũng không tra, người ta nói gì anh cũng tin, rơi vài giọt nước mắt là anh đồng ý hết.”
Tôi: …
Ha, công kích nhân thân.
“Anh quá ngu, cho nên em phải đặt anh bên cạnh mình, miễn cho anh bị người khác lừa mất.”
“Anh tưởng anh là ai, dựa vào đâu tôi phải nghe anh?”
“Dựa vào việc anh yêu em.”
“Đánh rắm, ông đây không yêu nữa.”
Ôn Thời Vũ nắm cằm tôi, nhẹ nhàng hôn lên mí mắt tôi.
“Yêu không?”
“Không yêu.”
Hắn lại hôn chóp mũi.
“Yêu không?”
“…Không yêu!”
Lần này đến lượt môi.
“Cho anh thêm một cơ hội.”
Tôi mím khóe miệng không nói nữa.
Hàm răng bị cạy mở, môi lưỡi bắt đầu đùa giỡn quấn quýt.
Hoàn toàn hết cách.
Trần Mộc Khiêm à Trần Mộc Khiêm.
Mày đúng là cái đầu gỗ không biết rút kinh nghiệm!
19
Lần này Ôn Thời Vũ vô cùng kiềm chế, dịu dàng đến mức không giống sói nữa.
Nhưng dịu dàng cũng có kiểu giày vò của dịu dàng…
Làm ầm đến tối, Ôn Thời Vũ ôm tôi vào phòng tắm rửa sạch.
Hắn nói Trần Đại Dũng vay đều là vay nặng lãi, tiền gốc vốn không nhiều như vậy, đều là lãi mẹ đẻ lãi con lăn lên.
Hơn nữa không chỉ vay một nhà hắn.
Mắt thấy không trả nổi, ông ta bèn nghĩ đến chuyện giả chết trốn nợ.
Dù sao người chết thì nợ cũng tan.
Ông ta còn cố ý để lại một căn nhà cho tôi.
Nếu tôi thừa kế di sản, vậy khoản nợ cũng thuận lý thành chương chuyển lên người tôi, sẽ không còn ai đi tìm ông ta gây phiền phức nữa.
Nhưng ác nhân tự có ác nhân trị. Kế hoạch ông ta tự cho là kín kẽ đã sớm bị một chủ nợ khác nhìn thấu.
Không bao lâu đã tìm được nơi ông ta ẩn thân.
Bị ép đến không còn cách nào, lúc này mới đến tìm tôi đòi tiền.
Vốn tưởng nắm được điểm yếu của tôi, không ngờ đá trúng tấm sắt.
“…Thực ra anh cũng đã sớm biết ông ta chưa chết đúng không?”
Ôn Thời Vũ tắt vòi sen, bế tôi lên giường.
“Ừm, biết.”
“Tuy ông ta đã chuẩn bị rất nhiều, để lại di chúc, còn cho nổ xe khiến thi thể khó phân biệt thân phận, nhưng một người quyết tâm đi chết sẽ không bán hết tất cả những thứ đáng tiền trong nhà vào ngày trước khi tự sát.”
Tôi nghĩ đến lần đầu chúng tôi gặp nhau.
“…Cho nên lúc đó, anh chỉ đến xem trong căn nhà của Trần Đại Dũng có điểm gì khả nghi không?”
“Đúng, em vừa vào, anh đã đến.”
Khóe miệng tôi giật giật.
Thật đúng là một hiểu lầm xinh đẹp.
“Vậy bây giờ anh định làm thế nào?”
“Tìm một ngày kết hôn với anh.”
Chậc, không phải nói chuyện này.
“Ý tôi là Trần Đại Dũng.”
“Ông ta là cha anh, anh muốn em làm thế nào?”
Tôi nằm sấp trên người hắn, ngón tay gõ được chăng hay chớ lên ngực hắn.
“Tôi không muốn dính dáng đến ông ta. Anh tự xử lý đi, không phạm pháp thì thế nào cũng được.”
Ôn Thời Vũ nắm lấy đầu ngón tay tôi đặt bên môi hôn một cái.
“Em thả ông ta rồi.”
“Thả rồi? Không phải ông ta còn nợ tiền anh sao?”
Hắn cười: “Số tiền đó đối với em vốn chẳng tính là gì. Thực ra hôm đó đến nhà ông ta cũng chỉ vì vừa hay ở gần đó, cấp dưới báo lên cảm thấy chuyện có điểm lạ nên mới đi xem một cái.”
“Hơn nữa nhờ ông ta mà em quen được anh, em bằng lòng tha cho ông ta một lần.”
“Nhưng những người khác có tha hay không, em không quản được.”
Tôi cũng không quản được.
Tôi chỉ có thể quản tên lừa đảo vừa làm xong còn đang sờ tới sờ lui trên cái mông tôn quý của tôi này.
“Chuyện anh lừa tôi vẫn chưa xong đâu, anh phải bồi thường cho tôi.”
“Anh muốn bồi thường gì?”
Tôi nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩ ra phương án hay.
Tiền bạc đồ đạc gì đó, sau này kết hôn rồi, của hắn cũng là của tôi.
Không cần đòi.
Đột nhiên linh quang lóe lên, tôi lấy điện thoại mở giao diện Taobao.
“Anh mặc cái này cho tôi xem.”
“Còn cái này, cái này, cái này.”
Đôi mắt Ôn Thời Vũ dần nheo lại.
“Anh thích kiểu này?”

