Tôi vĩnh viễn không quên được cảnh mười lăm năm trước ông ta đánh mẹ tôi đến bê bết máu.

Ông ta còn không bằng chết thật đi.

“Không có, tôi sẽ không cho ông một xu nào. Ông cũng đừng gọi tôi là con trai.”

“Ngay từ trước kia chúng ta đã cắt đứt quan hệ cha con rồi.”

“Tôi không có người cha như ông.”

Ông ta khựng lại, đại khái không ngờ tôi nửa phần tình cảm cũng không nể.

“Tao là cha mày! Trên người mày chảy máu của tao, tình thân máu mủ là thứ mày nói cắt là cắt được à?”

“Tao nuôi mày, mày phải lo sống chết của tao!”

Ông ta còn có mặt mũi nói nuôi tôi.

Mỗi ngày đấm đá cũng gọi là nuôi à?

Giọng ông ta dịu xuống, cụp mày bắt đầu bán thảm.

“Con trai, cha mày thật sự hết cách rồi, đám đòi nợ kia thật sự không phải thứ gì tốt. Tao đã giả chết rồi mà bọn nó vẫn không chịu buông tha tao.”

“Bọn nó nói nếu tao còn không trả tiền, sẽ bán nội tạng trên người tao để gán nợ. Tao thật sự hết cách rồi.”

“Mộc Khiêm, mày mềm lòng, mày chắc chắn không nỡ nhìn cha mày chịu khổ như vậy đúng không?”

Vậy thì ông ta nghĩ sai rồi.

Tôi quá nỡ nhìn.

“Trần Đại Dũng, ông không thể tham gia tang lễ của chính mình thật đáng tiếc.”

“Nếu không ông sẽ thấy tôi cười vui vẻ thế nào trước mộ ông.”

Tôi mềm lòng.

Nhưng chưa bao giờ mềm lòng với kẻ cặn bã từng tổn thương tôi.

Mặt nạ giả tạo của Trần Đại Dũng lập tức bị xé toạc, lộ ra vẻ hung ác vốn có.

“Thằng nhãi con, mày đừng có cho mặt mà không cần mặt. Đừng tưởng bây giờ cánh mày cứng rồi thì tao hết cách với mày!”

“Vậy sao? Ông có thể làm gì tôi?”

Ông ta nghiến răng, nhổ một bãi sang bên cạnh, sờ râu ria cười âm hiểm.

“Mày yêu đương rồi đúng không?”

“Tao thấy rồi, có người ở trong nhà mày.”

“Mày không đưa tiền, có lẽ tao có thể đến nhà mày nói chuyện với hắn.”

Nắm tay nổi gân xanh.

Tôi túm lấy cổ áo ông ta, hung hăng quật ông ta vào tường.

Nghiến răng nói.

“Nếu ông dám động đến người của tôi, tôi nhất định sẽ khiến ông hối hận vì đã tìm đến tôi.”

14

Tôi kể chuyện Trần Đại Dũng từng đến tìm tôi cho Ôn Thời Vũ.

Hắn im lặng rất lâu.

Tôi biết hắn đang sợ.

Nhưng thay vì để hắn không biết gì mà bại lộ trong nguy hiểm, không bằng nói cho hắn sự thật.

Cho dù sẽ khơi lên đoạn hồi ức hắn không muốn chạm đến nhất.

Xé mở vết sẹo máu me đầm đìa.

“Đừng sợ, ông ta chỉ có một mình, không làm được gì đâu.”

“Chỉ là anh vẫn phải cẩn thận hơn. Có bất cứ chuyện gì không ổn, lập tức gọi điện cho tôi hoặc báo cảnh sát.”

“Biết chưa?”

Ôn Thời Vũ ngoan ngoãn gật đầu.

Để phòng Trần Đại Dũng thật sự làm loạn, tôi thay khóa cửa có cấp độ an toàn cao hơn, trước cửa nhà cũng lắp camera giám sát.

Trong nhà còn thường xuyên chuẩn bị đồ phòng thân để đề phòng bất trắc.

Tôi tự cho là mình đã chuẩn bị vạn toàn.

Nhưng vẫn đánh giá thấp mức độ phát rồ mất nhân tính của Trần Đại Dũng.

Phát hiện Ôn Thời Vũ biến mất là ba ngày sau.

Gần đây hắn tan làm đều sớm hơn tôi, nhưng tôi ở nhà chờ một tiếng vẫn không thấy người đâu.

Điện thoại không nghe, tin nhắn không trả lời.

Khi nhận ra không ổn, tôi muốn ra ngoài tìm, vừa hay gặp dì hàng xóm.

Dì nhiệt tình nói: “Tiểu Trần à, cháu đưa cha cháu đi bệnh viện rồi hả?”

“Cha cháu?”

“Đúng vậy, cha cháu buổi chiều đứng trước cửa nhà cháu chờ rất lâu. Dì hỏi thì ông ấy nói là lên thành phố khám bệnh, đến nhà cháu lại không mang chìa khóa, cũng không muốn làm phiền cháu làm việc, nên chỉ có thể ngồi ngoài cửa chờ.”

Đầu tôi ong một tiếng, lập tức về nhà xem camera.

Phát hiện Trần Đại Dũng quả thật đã ngồi xổm trước cửa nhà tôi rất lâu.

Mà lúc Ôn Thời Vũ về, ông ta nghe thấy tiếng động liền trốn vào cầu thang.

Mười phút sau, Ôn Thời Vũ xách rác ra ngoài, Trần Đại Dũng cũng đi theo.

Sau đó thì không còn bóng dáng hai người nữa.

Tên súc sinh trời đánh này!

15

Tôi tra hết camera trong khu chung cư, cũng không tìm được tung tích hai người.

Thời gian mất tích chưa đến 24 giờ, cũng không báo án được.

Tôi ép mình bình tĩnh.

Nếu Trần Đại Dũng bắt cóc Ôn Thời Vũ là để đòi tiền tôi, vậy khả năng cao sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.

Chỉ sợ ông ta phát hiện tình nhân cũ đi theo tôi, cảm thấy bị phản bội, rồi làm chuyện quá đáng hơn với Thời Vũ.

Vẫn cần nhanh chóng tìm được hắn.

Nhưng đến giờ Trần Đại Dũng vẫn chưa liên lạc với tôi.

Bọn họ sẽ đi đâu?

Đột nhiên tôi nhớ ra, rất lâu trước kia tôi sợ Ôn Thời Vũ không thích ứng được với xã hội, từng liên kết bản đồ Cao Đức với hắn.

Có thể xem vị trí của đối phương.

Tôi vội mở ứng dụng.

May mà điện thoại của hắn còn bật, trên bản đồ có thể định vị bình thường.

Nhà máy gốm sứ Á Khang.

Nhà máy này phá sản bỏ hoang đã lâu, bình thường không có ai đến.

Để phòng bất trắc, tôi gọi Triệu Lịch.

Cậu ấy không nói hai lời liền dẫn một đám vệ sĩ đi cứu người với tôi.

Rất nhanh, chúng tôi mò đến nơi.

Để không đánh rắn động cỏ, bước chân được thả rất nhẹ.

May là quả thật nhìn thấy bóng người trong nhà máy.

Hơn nữa là rất nhiều người.

Đến gần nhìn rõ hiện trường, tôi phát hiện tình huống không ổn lắm.

Ôn Thời Vũ hai tay đan nhau ngồi trên ghế, hai chân hơi mở.