Ta nắm chặt cây kéo giấu dưới gối.
“A Ninh.”
Hắn bỗng mở miệng. “Trẫm biết ngươi còn thức.”
“Ngươi chịu đỡ ám khí thay trẫm, bây giờ lại muốn giết trẫm sao?”
Cây kéo đâm về phía hắn.
Dừng lại trước cổ hắn.
Hắn nhìn chằm chằm cây kéo kia, cười khẩy.
“Đáng tiếc ngươi quên rồi, trẫm cũng biết võ.”
Hắn nhẹ nhàng búng một cái, cây kéo rời tay bay ra, cắm vào tường.
Sau đó hắn cúi người, ôm ta vào lòng.
“Trẫm nhớ ngươi lắm.”
Ta cứng đờ trong lòng hắn.
“Tất cả đều là do ngươi thiết kế?”
Hắn không phủ nhận.
“Thái y nói ngươi sắp chết, nhưng trẫm không thể buông tay.”
“Trẫm biết hai tên ngốc kia muốn cứu ngươi, cho nên thiết kế một vở kịch.”
“Nếu không, chỉ bằng bọn họ, lấy đâu ra bản lĩnh lớn như vậy, lại làm sao có thể một đường thông suốt, đưa ngươi ra ngoài.”
Không nói rõ được đó là cảm giác gì.
Có một con rắn độc hoàn toàn quấn chặt lấy ta, siết lại.
“Cho nên từ đầu đến cuối, ta chưa từng trốn thoát.”
“Phải.”
Hắn buông ta ra, ngồi bên giường.
“Trẫm vốn muốn chờ ngươi từ từ quên hết tất cả, bắt đầu lại từ đầu. Cố tình ngươi lại quá thông minh, sớm phát hiện ra.”
“A Ninh, nếu ngươi… nếu ngươi hận trẫm, thì hãy quên hết tất cả đi. Trẫm sẽ sắp xếp ổn thỏa.”
Ta muốn cười, đến bên miệng lại biến thành ho khan.
“Bệ hạ không sợ ta thật sự trốn ra ngoài sao?”
Thần sắc hắn khẽ động.
“Ngươi nhìn cái cây ngoài cửa kia, chỉ còn vài chiếc lá lẻ loi, treo ở trên có đẹp không?”
Ta không hiểu hắn có ý gì.
Hắn phất tay.
“Đào Hỉ, trẫm muốn chiếc lá trên ngọn cao nhất, ngươi đi hái xuống.”
Đào Hỉ đáp lời đi ra, mũi chân nhẹ điểm.
Không tiếng động đáp lên ngọn cây, đưa tay hái chiếc lá kia, rồi lại nhẹ như lông hồng đáp xuống đất, không tốn chút sức nào.
“Nô…”
“Ất tự doanh mười lăm, khấu kiến ngô hoàng, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Móng tay gần như cắm vào da thịt.
Ất tự doanh.
Giỏi nhất là ám khí, truy tung, ngụy trang.
Cho nên những lời lải nhải kia, những lời cầu xin “nô tỳ cầu xin ngài mau uống thuốc đi”, đều là diễn.
Từng câu, đều là diễn.
Hắn đặt chiếc lá vào lòng bàn tay ta.
“A Ninh.”
“Tật xấu mềm lòng, dễ tin người của ngươi… nên sửa rồi.”
Khung cảnh xung quanh bắt đầu biến đổi.
Ánh trăng, tường đất, cửa gỗ, rèm cỏ, còn có cây già ngoài cửa chỉ treo lác đác vài chiếc lá.
Tất cả đều trở nên xa lạ, giống như một con cự thú há miệng, muốn nuốt chửng ta.
“Phải thế nào ngươi mới chịu buông tha ta?”
“Dù những ký ức kia đau khổ, ta cũng không muốn quên.”
Hắn đưa tay, muốn vuốt lại mái tóc rối của ta.
Ta nghiêng đầu tránh đi.
Tay hắn khựng giữa không trung, chỉ có thể chậm rãi thu về.
“Thẩm Thanh từng đưa ngươi một bình sứ trắng đúng không?”
Ta chấn động.
Hắn nói tiếp.
“Chỉ cần ngươi không uống thuốc trong bình sứ trắng, ngươi sẽ không quên.”
“Nhưng ngươi đã uống rồi.”
Ta chết lặng nhìn chằm chằm môi hắn, cố gắng tìm ra một chút sơ hở.
Nhưng hắn không nói dối.
Dù chỉ là một chút hy vọng, hắn cũng không muốn cho ta.
Miệng nam mô, bụng một bồ dao găm!
Mặt Phật lòng rắn!
27
Đào Hỉ lại được phái tới hầu hạ ta.
Hắn nói, nếu đã dùng quen rồi, thì tiếp tục giữ lại.
Đào Hỉ vẫn như thường lệ sắc thuốc, bưng cơm, chải đầu, nói chuyện với ta. Chỉ là ta nhìn nàng lần nữa, luôn cảm thấy gương mặt ấy xa lạ vô cùng.
Có khi nàng sẽ quỳ trước mặt ta, dập đầu.
“Quý nhân, nô tỳ có lỗi với ngài.”
Ta nhìn nàng, không nói chuyện.
Sau đó giơ tay, bảo nàng đứng dậy.
Có thể trách nàng sao?
Nàng là ám vệ, mạng của nàng là của hoàng đế. Hoàng đế bảo nàng làm gì, nàng phải làm nấy.
“Quý nhân, ngài uống thuốc.”
Ta nhận lấy bát thuốc, từng ngụm từng ngụm uống hết.
Uống rồi uống, bỗng hỏi nàng: “Đào Hỉ, ngươi biết bên ngoài đang là mùa gì không?”
“Bẩm quý nhân, thu ý đang đậm.”

