“Trước đây nghe bọn họ nói có một tang thi nuôi một đứa trẻ loài người, ta còn không tin. Lại nghe nói sau đó cậu còn đưa đứa trẻ kia đi. Rồi sau nữa lại chạy về tìm cậu ta.”

“Cậu nói cậu có phải rảnh quá không?”

Bình luận: 【……】

【Trọng điểm của Tang Thi Vương kỳ lạ thật.】

Cô ta nhìn tôi một lúc, lại nhìn Thẩm Dạ.

“Cậu ta bị thương.”

Tôi gật đầu.

“Cậu cũng vậy.”

Tôi cúi đầu nhìn bản thân.

Cánh tay trái của tôi lại rữa, chân phải đang chảy máu.

Là vết trúng đạn khi chạy về, vẫn luôn chưa xử lý.

“Vào đi.”

Tang Thi Vương xoay người đi vào trong khu nhà máy.

Tôi và Thẩm Dạ nhìn nhau.

Bình luận: 【Cô ta có phải quá tùy tiện không?】

【Có bẫy chăng?】

【Nhưng nhìn cô ta hình như… không xấu lắm?】

Thẩm Dạ nắm tay tôi, nhỏ giọng nói: “Anh, cô ấy hình như… khá dễ nói chuyện?”

Chúng tôi đi theo phía sau cô ta, bước vào khu nhà máy.

Bên trong hoàn toàn khác tưởng tượng của tôi.

Không có tay chân đứt lìa, không có mùi máu tanh, không có hài cốt.

Từng dãy xưởng được sửa thành chỗ ở, có đèn, có giường, có bàn.

Một số tang thi đi tới đi lui bên trong, có kẻ vá quần áo, có kẻ dỗ trẻ con.

Một nữ tang thi thiếu nửa cánh tay đang ngồi trước cửa, tết tóc cho một đứa trẻ tang thi.

Bình luận: 【Đây… đây là vương quốc tang thi?】

【Sao cảm giác giống viện dưỡng lão cộng đồng vậy?】

Tang Thi Vương quay đầu nhìn chúng tôi một cái.

“Nhìn gì? Chưa từng thấy tang thi sống bình thường à?”

Chúng tôi vội lắc đầu.

Cô ta chỉ căn xưởng trong cùng: “Ta tên Ân Lạc, là thủ lĩnh ở đây. Căn kia đang trống, hai người ở đó. Từ mai bắt đầu làm việc, nhưng chỗ ta không nuôi tang thi và trẻ con ăn không ngồi rồi. Muốn ở lại thì phải làm việc.”

Tôi và Thẩm Dạ nhìn nhau, gật đầu.

13

Từ ngày đó, tôi bắt đầu làm việc dưới tay Ân Lạc.

Sửa tường, đào hào, xây tháp quan sát — trước kia tôi là kỹ sư, những việc này không khó.

Ân Lạc nói muốn đưa Thẩm Dạ đi.

“Đứa trẻ này tính quá mềm, ra ngoài không sống nổi ba ngày. Đi theo ta học chiến đấu.”

Ban đầu tôi hơi do dự.

Nhưng lén quan sát vài ngày mới phát hiện, Ân Lạc không làm hại cậu.

Cô ta dạy vật lộn, dao ngắn, né tránh, ra tay có chừng mực.

Thẩm Dạ ngã, cô ta sẽ duỗi tay kéo cậu dậy.

Có một lần cậu va rách đầu gối, Ân Lạc móc băng cá nhân trong túi ra dán cho cậu.

Bình luận: 【Tang Thi Vương mang băng cá nhân bên người?】

【Cô ta thật sự là Tang Thi Vương à?】

Điều khiến tôi bất ngờ hơn là tang thi ở đây.

Bọn họ có ý thức, nói chuyện được, thậm chí còn biết đùa.

Một tang thi thiếu nửa vành tai chủ động bắt chuyện lúc giúp tôi chuyển gạch: “Cậu là người mới tới à? Yên tâm, Vương không cho chúng tôi động vào đứa trẻ cậu mang tới đâu.”

“Nơi này trước đây gọi là thành Tân An.”

“Là khu thí nghiệm của loài người. Trước đây chúng tôi cũng là dân thường. Những nghiên cứu viên đó lừa chúng tôi tới đây làm thí nghiệm virus, kết quả thất bại. Chúng tôi biến thành thế này. Bọn họ chạy mất, khóa cổng thành lại, để chúng tôi chờ chết.”

Tôi dừng việc trong tay.

“Ân Lạc trước đây là trợ lý của nghiên cứu viên. Lúc thí nghiệm thất bại cô ấy cũng bị nhiễm, nhưng cô ấy không chạy. Cô ấy mở cổng thành, thả chúng tôi ra. Sau đó lại giết Tang Thi Vương, dẫn chúng tôi sống tới bây giờ.”

“Cô ấy vẫn luôn nghiên cứu thuốc khôi phục, mỗi tang thi ở lại đây đều phải thành vật thí nghiệm của cô ấy. Có điều cô ấy cũng chỉ muốn chúng tôi có thể ăn uống bình thường, có thể phơi nắng.”

Tôi yên lặng nghe.

Hóa ra, cô ấy không phải Tang Thi Vương trong nguyên tác.

14

Năm đầu tiên ở vương quốc tang thi, Thẩm Dạ học được cách dùng dao ngắn, hưng phấn chạy tới tìm tôi.

“Anh! Anh nhìn này!”

Cậu múa chiêu thức Ân Lạc dạy, lưỡi dao suýt nữa cắt trúng mũi tôi.

Tôi ngửa người ra sau, cậu vội thu tay, mặt đỏ lên: “Xin lỗi xin lỗi…”