Sau bốn năm chia tay, tôi nhận được đơn đặt hàng của Bùi Nghiên.

Tôi là một nhà thiết kế, lên kế hoạch cho đám cưới.

Trong phòng họp, anh ta ôm vị hôn thê ngồi đối diện.

“Đám cưới thế kỷ độc nhất vô nhị mà tôi muốn, không phải kiểu làm theo dây chuyền thế này.”

Tôi tăng ca liên tục ba ngày, thiết kế ra phương án mới.

Anh ta ném tập tài liệu lên bàn.

“Dùng mấy bông hoa giả này để qua mặt tôi, là muốn người khác nghĩ nhà họ Bùi chúng tôi phá sản sao?”

“Còn cả phối màu này nữa, hoàn toàn không hợp với nhẫn kim cương của vị hôn thê tôi, đây chính là trình độ của các người à?”

Tôi tiếp tục sửa.

Đến lần thứ ba, tôi rút khỏi dự án, sắp xếp đồng nghiệp qua đó trao đổi.

“Bùi tổng, sau này việc lên kế hoạch đám cưới của anh sẽ do tôi phụ trách, đây là bản sửa……”

Bùi Nghiên đứng dậy, cười khẩy.

“Nếu các người không muốn nhận thì thôi vậy.”

1

Lúc đồng nghiệp quay về, mặt cô ấy đen sì, khó coi đến đáng sợ, môi mím chặt như có thể chống cả một tòa nhà.

“Có tiền lắm hả! Đồ vô lễ!”

Tôi khẽ nhíu mày.

“Vẫn chưa hài lòng sao?”

Đồng nghiệp đặt mạnh tập tài liệu xuống bàn làm việc.

“Hắn vốn dĩ chẳng thèm xem! Tôi còn chưa nói hết câu hắn đã đi rồi, loại người gì vậy chứ.”

“Không nhận thì không nhận! Ai thèm ký với hắn chứ, lắm tật lắm tật.”

Tôi vỗ nhẹ lên vai cô ấy an ủi.

“Không sao, ít đi một đơn cũng chẳng có gì.”

Vừa dứt lời, chuông điện thoại trên bàn bỗng vang lên chói tai.

Tôi cung kính gọi một tiếng quản lý.

Đầu dây bên kia lập tức truyền đến giọng nói giận dữ.

“Phương Tuyết, nếu vụ của Bùi tổng mà bị làm hỏng, cả nhóm các cô cút hết cho tôi!”

Mọi người nhìn nhau.

“Cái Bùi tổng này quan trọng đến vậy sao?”

2

Tôi cầm tài liệu rời công ty, nửa tiếng sau đã xuất hiện trước cửa văn phòng của Bùi Nghiên.

Thư ký mở cửa mời tôi vào.

“Bùi tổng nói, mời Phương tiểu thư ngồi đây chờ một lát, lát nữa anh ấy sẽ ra.”

Tôi dựa vào ghế sofa, tùy ý nhấp một ngụm cà phê.

Bất chợt, từ phía đối diện truyền đến những âm thanh ám muội.

Tôi ngẩn ngơ ngẩng đầu, cánh cửa phòng bên cạnh giá sách đang đóng chặt, âm thanh vọng ra từ bên trong.

Tiếng rên rỉ từng hồi cao hơn từng hồi.

Tôi cắn chặt môi, ngực nhói lên từng cơn đau như bị dao đâm.

Không biết đã qua bao lâu, Bùi Nghiên từ bên trong bước ra.

Hàng mi anh buông thấp, cúc áo sơ mi chỉ cài hai chiếc, mang theo vẻ quấn quýt chưa tan sau cuộc hoan ái.

“Phương tiểu thư, tìm tôi có việc gì?”

Trong phòng truyền ra tiếng nước ào ào.

Tôi đứng dậy, cố gắng khống chế bàn tay đang run rẩy, đưa bản kế hoạch mới cho anh.

“Phiền Bùi tổng xem giúp thiết kế mới nhất.”

Bùi Nghiên không nhận, chỉ liếc tôi một cái nhàn nhạt.

“Phương tiểu thư chẳng phải đã rút khỏi rồi sao?”

Tôi cúi đầu, không dám nhìn anh.

Anh bước tới, hơi thở ấm nóng càng lúc càng gần.

Tôi không ngừng lùi lại, rồi ngã ngồi trở lại ghế sofa.

Ngay sau đó, đầu gối anh quỳ lên sofa, một tay chống lên lưng ghế.

Tôi giơ tay đẩy vai anh, ngăn anh tiếp tục cúi người về phía trước.

“Vị hôn thê của anh còn đang ở trong đó, xin Bùi tổng hãy tự trọng.”

Anh hoàn toàn không để ý, ánh mắt khinh miệt lướt trên người tôi, cong môi cười đầy trêu chọc.

“Không phải đã tìm được người có tiền rồi sao, sao còn mặc rách rưới thế này?”

“Trình Triệt không cho cô tiền tiêu à?”

“Chậc, chi bằng cầu xin tôi đi, để tôi nhận cô làm tình nhân?”

3

Ổ khóa của cánh cửa đối diện khẽ xoay, kèm theo tiếng bước chân lười nhác.

Ngay sau đó, giọng nũng nịu của người phụ nữ vang lên lơ đãng.

“Ghét quá, có người tới cũng không nói với em một tiếng, mất mặt chết đi được.”

Nói là mất mặt, nhưng trên mặt cô ta lại chẳng thấy chút xấu hổ nào, từng bước một đi tới bên này.

“Phương tiểu thư, lúc nãy không dọa cô chứ?”

“Bùi tổng càng lúc càng hư rồi, biết rõ bên ngoài có người mà vẫn ra tay mạnh như vậy.”

Đó không phải vị hôn thê của anh ta.

Bùi Nghiên làm như không nghe thấy, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào tôi, cười khẽ đầy thờ ơ.

“Cân nhắc thế nào rồi?”

Tôi dùng hết sức đẩy anh ra, men theo khe hở mà hoảng hốt chạy đi.

Lúc ra cửa còn nghe thấy giọng đùa cợt của người phụ nữ.

“Đối tượng mới của Bùi tổng à?”

Anh trả lời gì đó, tôi không nghe rõ.

Tôi lao vào thang máy, không ngừng vỗ ngực để trấn an trái tim đang đập hỗn loạn.

Không ngờ, bốn năm không gặp, anh lại trở nên hoang đường đến vậy.

4

Về đến công ty, đồng nghiệp đều vây quanh hỏi.

“Bùi tổng nói thế nào?”

“Phương án ổn chứ? Ký đơn rồi à?”

Trong đầu tôi vẫn còn nghĩ đến chuyện vừa rồi, thần sắc uể oải mà lắc đầu.

Đồng nghiệp ai nấy đều than thở số mình khổ.

Ở góc phòng, Tiểu Lâm trợn mắt, giọng điệu khinh bỉ.

“Vì một mình cô mà hại cả tổ chúng ta thất nghiệp, đúng là xui xẻo.”

“Sao có thể nói vậy được? Phương Tuyết cũng đâu muốn thế.”

Tiểu Lâm nói tiếp.

“Các cô không biết à?”

“Bùi tổng chính là cậu ấm nhà Thịnh Thế tập đoàn ngày trước, vì ở bên bạn gái mà tuyệt thực rồi bỏ trốn, cuối cùng bị người ta đầu độc đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, tài sản cũng bị người khác cướp mất.”

“Kết quả là cô bạn gái ham tiền của anh ta, thấy anh ta không còn tài sản, lại sắp không xong rồi, lập tức bỏ theo người khác.”

“Mà trớ trêu thay, người đó lại chính là kẻ thù không đội trời chung của Bùi tổng.”

Đồng nghiệp lộ vẻ khó hiểu.

“Việc này thì liên quan gì đến Phương Tuyết?”

Tiểu Lâm liếc tôi một cái.

“Cô ta chính là bạn gái cũ ham tiền của Bùi tổng, đơn này mà ký được mới lạ!”

Sắc mặt mọi người lập tức biến đổi, lần lượt tránh xa tôi.

“Không ngờ cô ta là loại người như vậy.”

“Phì, xui thật, nếu tôi là Bùi tổng tôi cũng hận.”

“Haizz, làm thêm cực khổ cả tuần mà chẳng được gì, khoản vay mua nhà với vay mua xe của tôi…”

“Chúng ta có lý do gì mà bị cô ta liên lụy, Phương Tuyết, cô giữ chút thể diện đi, tự nghỉ việc được không?”

Tôi vừa định gật đầu thì quản lý đã vội vàng chạy tới.

“Bùi tổng đã ký rồi, nhưng chỉ đích danh yêu cầu Phương Tuyết làm. Các cô cậu ai muốn phối hợp với cô ấy hoàn thành cùng không?”

Đồng nghiệp ai nấy đều nói mình rất bận.

Quản lý nhìn tôi chằm chằm.

“Vậy thì cô tự làm một mình đi.”

Ngày cưới định vào tháng sau, ngày 9 tháng 9.

Từng là ngày kỷ niệm yêu đương giữa tôi và Bùi Nghiên.

5

Tôi biết Bùi Nghiên, có hơi giống tình tiết trong phim thần tượng.

Sau khi nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi đến Kinh thị làm việc thời vụ mùa hè, có một hôm bị cảm, ho khan liên tục.

Lúc bưng đồ ăn lên cho Bùi Nghiên, hai chân tôi mềm nhũn, làm đổ thức ăn lên người anh. Đang định xin lỗi thì cổ họng bỗng ngứa rát, ho đến không dứt.

Anh lập tức lùi sang một bên.

“Tôi có chạm vào cô đâu.”

Tôi muốn nói không phải do anh, mà là do tôi, nhưng thế nào cũng không nói ra được, ho đến nước mắt giàn giụa.

Mãi một lúc sau mới dịu xuống.

Tôi thêm WeChat để bồi thường tiền áo cho anh, kết quả áo quá đắt, tôi chỉ có thể trả góp.

Đến khi khai giảng mới biết chúng tôi học cùng một trường đại học.

Ngày anh tỏ tình với tôi là 9 tháng 9, anh nói cố ý chọn ngày đó, ngụ ý dài lâu mãi mãi.

Tôi hỏi anh vì sao thích tôi.

Anh cúi đầu, lén cười.