Ông già này tự biên tự diễn cái gì vậy?

Tôi vừa sốt ruột vừa tức, muốn bịt miệng ông mà không tiện động tay giữa bao nhiêu người.

Chỉ đành hạ giọng đe dọa.

“Bố tuyệt đối đừng đi! Con nói thật, thực ra sếp Cổ… anh ta căn bản không thích phụ nữ!”

Tôi nhắm mắt nói bừa.

“Bố đừng nhìn sếp con bảnh bao vậy, thật ra anh ta là… à, chuyện này cũng chẳng có gì, xu hướng tính dục là tự do của người ta, con chỉ nhắc bố cẩn thận chút, kiểu chú trung niên ấm áp như bố, đặc biệt đúng gu anh ta.”

“Bố tưởng anh ta nhiệt tình à? Thật ra là muốn tranh thủ sờ tay bố đấy.”

“Bố thấy quen là đúng rồi, người ta sớm đã nhắm vào bố.”

“Người già ra ngoài phải biết tự bảo vệ mình, người ta có quyền có thế, lỡ ép bố làm gì đó, con với mẹ biết làm sao…”

Một tràng hù dọa khiến bố tôi nổi da gà.

Mặt ông tái mét, giơ tay thề.

“Được được được, ăn xong cua hoàng đế bố đi ngay, tuyệt đối không nán lại!”

11

Thật ra tôi chỉ muốn dọa bố chút thôi.

Để ông nghĩ rằng rời khỏi chỗ ngồi sẽ có vô số tai họa ập đến.

Không ngờ tối nay ông thật sự xui đến vậy.

Cuối cùng cũng lên món.

Bố tôi quét sạch u ám trước đó, bản tính phàm ăn lộ rõ.

Nhưng ăn được một lúc, đồng nghiệp bên cạnh bỗng thét lên.

“Ọe, ai làm rơi răng giả vào món ăn vậy?!”

Tất cả đồng loạt nhìn về phía người cao tuổi duy nhất trong sảnh.

Dù bố tôi nhe răng giải thích đi giải thích lại rằng cả hàm đều là răng thật không rụng chiếc nào, ánh mắt mọi người vẫn thêm vài phần ghét bỏ khó tả.

Cuối cùng cũng đến tiết mục biểu diễn.

Không biết công ty mời đâu ra một đoàn ca múa người cao tuổi, còn rút thăm trúng bố tôi lên song ca.

Bố tôi hứng khởi chuẩn bị trổ tài ca hát.

Kết quả bị hơn chục bà cụ vây quanh hát suốt một tiếng bài “Hoa dại ven đường anh đừng hái, anh đừng hái…”

Xuống sân khấu, mặt ông xanh lét.

Ông loạng choạng vừa đứng vững, lại có người bịt mũi vỗ vai ông.

“Chú ơi, tã giấy của chú rơi ra rồi.”

Một vật thể trắng to đùng không rõ nguồn gốc nằm ngay dưới chân bố tôi, phối với dáng người hơi khom của ông, cực kỳ hài hòa.

Hơn trăm ánh mắt như đèn flash đồng loạt chiếu tới.

Chế giễu, cười cợt, thương hại đè nặng lên người ông già.

Bố tôi sụp đổ ôm đầu, vô tình kéo luôn tóc giả rơi xuống.

Đến đây.

Ông không chịu nổi nữa.

Nức nở một tiếng rồi lao ra ngoài.

Tôi cuống cuồng chạy khắp nơi tìm ông.

Trong lòng mơ hồ thấy có gì đó không ổn.

Xin hỏi có ai chỉ trong hai tiếng đồng hồ mà làm mất sạch thể diện cả đời không?

Xui xẻo thế này cũng quá đáng rồi.

Quá đáng đến mức khả nghi.

12

Tôi bấm tay tính toán, cảm thấy chuyện này không đơn giản.

Có khi nào tất cả không phải trùng hợp.

Mà là vì… cuối năm rồi, xung khắc tuổi, bố tôi bị thủy nghịch?

Ừ!

Mai phải đi xin cho ông cái bùa bình an!

Đang nghĩ thì điện thoại reo.

Cúi xuống nhìn, kim chủ chủ thớt nhắn riêng.

【Đại sư, tôi không thở nổi nữa rồi!】

【Tôi từng nghĩ lão tam rất già, nhưng không ngờ già đến mức đó, có thể làm bố cô ấy luôn!】

【Tôi làm theo lời ngài khiến ông ta mất hết mặt mũi, nhưng cô ấy chẳng những không chê mà còn ra sức bảo vệ, giờ hai người còn biến mất rồi… khách sạn lớn thế này, ngài nói xem họ có đang hôn nhau ở đâu đó không? Có phải vì hành động của tôi mà tình cảm họ còn nóng lên không? Có phải năm sau cô ấy sắp làm mẹ rồi không? Giữa hai người đó tôi còn chen vào được không? Đại sư tôi khó chịu lắm, thật sự khó chịu lắm!】

Từng chữ đều đẫm máu và nước mắt.

Tôi cảm thấy so với bố mình, vấn đề bên kia còn nghiêm trọng hơn.

Vội vàng an ủi.

【Đừng tự loạn trận, anh mau đi tìm người, nhất định phải tìm được lão tam trước mối tình đầu của anh! Ra sức quyến rũ ông ta, vạch trần ông ta, khiến ông ta thân bại danh liệt! Nhớ kỹ, không bỏ được thể diện thì không cưới được vợ!】

【Vâng đại sư, lúc tôi và cô ấy kết hôn, nhất định mời ngài ngồi bàn chính!】

13

Tôi vừa cất điện thoại thì cũng vừa đi tới trước cửa nhà vệ sinh nam.

Bên trong thấp thoáng tiếng nức nở.

“Vợ ơi em tới chưa, anh không dám ra ngoài…”

Giọng nói nghe quen quen.

Tôi ghé sát cửa, nhỏ giọng hỏi: “Bố? Là bố phải không?”

“Ra đi mà, không có gì đâu, lát nữa mọi người sẽ quên hết thôi, thật đấy!”

“Cua hoàng đế sắp lên rồi đó, bố chắc không ra à? Bố thích nhất mà? Lát nữa con lén bê cả phần bàn sếp cho bố luôn nhé…”

“Những lời dỗ trẻ con như vậy, em chưa từng nói với anh.”

Cổ Bách Xuyên không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng tôi.

Anh ta lặng lẽ nhìn tôi.

Lông mày kiếm tuấn tú nhíu chặt, đôi mắt đen sâu thẳm lộ ra thứ cảm xúc phức tạp mà tôi không hiểu nổi.