Nhà cậu ấy ở ngay tầng trên, liền với cửa tiệm.
Lúc này tiệm đã dọn quầy, cửa đóng im lìm.
Diệp Chấp bước tới trước cửa tiệm, liếc nhìn xung quanh một vòng rồi quay lại hỏi tôi:
“Em thường xuyên đến đây mua bữa sáng, có quen các chủ tiệm xung quanh không?”
Tôi phát hiện ra mình hoàn toàn không theo kịp mạch suy nghĩ của anh ta.
Thế nên chỉ thành thật trả lời:
“Không thân lắm, thật ra em cũng không tự đến đây mua nhiều, hầu như đều là Chu Nghiên mang giúp.”
Diệp Chấp hỏi tiếp:
“Hôm nay bánh bao cũng là cậu ấy mang giúp sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không, Chu Nghiên đã xin nghỉ hai ngày rồi, hôm nay là ngày thứ ba, cậu ấy nhờ một bạn cùng lớp mang giúp.”
Nghe xong, Diệp Chấp ra hiệu cho người bên cạnh.
Lập tức có người đến hỏi tôi cụ thể là bạn nào mang bánh, có cách liên lạc không.
Tôi trả lời từng câu một.
Nói thật, tôi không nghĩ bạn đó có liên quan gì đến chuyện này.
Nhưng có lẽ đây là cách làm việc của cảnh sát, không bỏ sót bất kỳ manh mối nào.
Diệp Chấp dường như nghĩ ra điều gì đó, ngoắc tay gọi tôi lại gần.
“Bạn nhỏ, giao cho em một nhiệm vụ, đi nói chuyện phiếm với mấy chủ tiệm xung quanh. Sau đó tìm chỗ nào đó chờ bọn tôi, chúng tôi lên trên điều tra một chút.”
Khoan đã.
Anh ta có nghĩ tôi chỉ là một quần chúng nhiệt tình chứ không phải cấp dưới của anh ta không?
Tôi tức muốn xì khói…
Tức được một giây.
Rồi quay sang tiệm văn phòng phẩm bên cạnh bắt chuyện.
Tôi thật sự ghét cái tính không có tiền đồ này của mình.
Diệp Chấp bọn họ không mặc cảnh phục.
Xung quanh tuy thấy đông người hơn bình thường nhưng cũng không nghi ngờ gì.
Chủ tiệm văn phòng phẩm là một trong số ít người tôi khá quen.
Vì tôi thường xuyên mua bút ở đây, nhất là mấy loại bút đẹp.
Vừa thấy tôi, ông đã cười híp mắt:
“Ơ, Từ Thanh đấy à? Lại đến mua bút hả?”
Tôi cười gượng hai tiếng, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.
Ông tưởng tôi ngại, liền lấy mấy loại bút mới nhập từ trong tủ ra:
“Nào, chọn xem có cái nào thích không.”
Tôi cúi đầu giả vờ lựa chọn vài cái, rồi bắt đầu thực hiện “nhiệm vụ” mà Diệp cảnh quan giao.
Thật ra tôi cũng không hiểu sao mình lại nghiêm túc thế.
Rõ ràng chuyện này đâu liên quan trực tiếp đến tôi, cũng chẳng ai đứng canh tôi.
Tôi làm ra vẻ buồn bã:
“Haiz, dạo này Chu Nghiên không đến trường, không biết có bị ốm không, có nên mua gì đó qua thăm cậu ấy không nhỉ…”
Chủ tiệm nghe vậy “ồ” một tiếng.
“Chu Nghiên là con trai chủ tiệm ăn sáng bên cạnh đúng không? Tôi nhớ nó thích đọc sách lắm.”
Tôi gật đầu.
“Vâng, sở thích của Chu Nghiên chắc là học thôi. Gần đây bác có gặp cậu ấy không ạ?”
Ông suy nghĩ một lúc, không quá chắc chắn.
“Hình như hôm qua tôi thấy nó ra khỏi tiệm, chắc đi mua đồ ăn. Lúc về còn xách rất nhiều thịt, một túi to lắm. Nhưng hình như không phải mua ở quầy thịt nhà họ Vương ngoài chợ bên kia? Có lẽ đổi nhà cung cấp mới?”
Hôm qua?
Vậy hôm qua vẫn bình thường sao?
Tôi vội hỏi tiếp:
“Khoảng mấy giờ vậy ạ?”
Ông nhìn tôi đầy nghi ngờ.
Tôi lập tức bổ sung:
“Cậu ấy có thời gian ra ngoài mà không trả lời tin nhắn của cháu, đợi cậu ấy đi học lại cháu nhất định cho biết tay!”
Tôi còn giơ nắm đấm lên.
Có lẽ vẻ mặt căm phẫn chính nghĩa của tôi khiến ông bật cười.
Ông không nghĩ ngợi gì thêm.
“Ha ha ha, chắc tầm mười giờ sáng hôm qua. Đừng lo, có khi nó không thấy tin nhắn thôi. Tôi thấy mặt mày nó hồng hào lắm, chắc sắp đi học lại rồi.”
Tôi cũng cười theo.
Phải nhỉ.
Biết đâu chỉ là Chu Nghiên tự cắt trúng tay mình thôi.
5
Diệp Chấp bọn họ vẫn chưa ra, tôi liền lượn lờ xung quanh giết thời gian.
Đầu phố có một bà cụ bán khoai lang nướng, tôi ghé lại mua một củ.
Mắt bà có vẻ không tốt lắm, cứ nheo nheo nhìn.
Lúc bọc khoai cho tôi còn suýt làm rơi.
May mà tôi nhanh tay đỡ kịp, củ khoai mới không rớt xuống đất.
Nhưng tay tôi vẫn bị củ khoai nóng hổi làm bỏng.
Tôi nhảy tưng tưng như khỉ, miệng hít hà “xì xì”.
Bà cụ áy náy lắm, liên tục hỏi tôi có sao không, còn định trả lại tiền khoai cho tôi.
Tôi vội xua tay.
“Có gì đâu ạ, chỉ bị nóng một chút thôi, da dày thịt dày mà. Nhưng mắt bà không sao chứ ạ?”
Bà khẽ thở dài.
“Già rồi, mắt mũi kém hẳn. Tối thứ Hai lúc dọn quầy còn vô ý va phải người ta, tay người ta suýt chạm vào mép nồi. May mà họ không truy cứu. Tính ra đây bán thêm chút tiền phụ giúp gia đình, ai ngờ lại thành gây phiền cho người ta. Mai tôi không ra nữa đâu, về nhà nghỉ ngơi thôi.”
Mỗi người có nỗi khổ riêng.
Tôi là người ngoài cũng chẳng biết nói gì, chỉ đành hết lời khen khoai nướng ngon.
Bà nghe vậy cũng vui hơn chút.
“Khoai nướng à? Cho tôi một củ.”
Không biết Diệp Chấp đến từ lúc nào, tự nhiên trả tiền rồi cầm lấy một củ khoai.
Tôi chớp mắt, còn chưa kịp hỏi gì, anh ta như đã nhìn thấu tôi định nói gì, chỉ khẽ liếc sang bên cạnh, cầm khoai đi sang một góc.
Đến chỗ khuất, tôi không chờ nổi nữa.
“Thế nào rồi? Chu Nghiên không sao chứ?”

