Nhưng A Kiệt dường như đã chấp nhận chuyện Tiểu Huệ tự bỏ đi, sắc mặt mang theo vài phần tức giận.
“Lúc nào cũng vậy… lúc nào cũng vậy! Đi cũng không nói với anh một tiếng.”
“Đây là chỗ nào chứ. Anh thật sự là…”
“Bỏ đi, mặc kệ cô ấy, mình tiếp tục. Đòi chơi, chơi rồi lại tốn tiền, cô ấy… haiz.”
A Kiệt không ngừng càu nhàu.
Lúc này Tiểu Lưu Phương dường như nhìn thấy gì đó trên giao diện livestream, sắc mặt khẽ đổi, vội kéo tay áo A Kiệt.
“Anh… anh đừng vội.”
“Có fan nói mấy nhà ma nhập vai kiểu này có thể ngẫu nhiên kích hoạt cốt truyện riêng lẻ để tăng trải nghiệm.”
Nghe vậy, A Kiệt khựng lại, do dự.
“Thật không?”
Tiểu Lưu Phương gật đầu.
“Đúng là có cách chơi như vậy.”
“Nếu thế thì tờ giấy ban đầu có khi chỉ là ngụy trang… cốt truyện ẩn mới là trọng tâm.”
“Thử tìm tiếp xem, chắc chắn còn manh mối.”
“Thử thêm chút nữa nhé?”
A Kiệt nhìn cô một cái, tạm thời tin tưởng, nghiến răng rồi bắt đầu tìm kiếm lại trong phòng.
Tôi nhìn hai người họ, khẽ thở dài.
Cốt truyện ẩn gì chứ…
Rõ ràng là bắt đầu lấy mạng rồi…
Bên ngoài đã hoàn toàn không còn sinh khí.
Nếu tôi đoán không sai, con đường lúc đến đã bị phong kín, không thể ra ngoài nữa.
Nghĩ vậy.
Tôi nheo mắt.
Dám giở trò ngay trước mặt tôi…
Tôi muốn xem thử mấy thứ ngoại lai này rốt cuộc có bản lĩnh đến đâu…
6.
A Kiệt đột nhiên khẽ kêu lên.
“Tìm thấy rồi!”
Chỉ thấy anh ta đứng cạnh một chiếc cũi, trong tay cầm một tờ da đỏ.
“Cái này… trên này có chữ!”
Tôi và Tiểu Lưu Phương lập tức tiến lại gần.
Trên ngực búp bê trẻ con đặt trong cũi có khắc rõ một mũi tên, chỉ về phía bức tường mốc meo nhất phòng.
Trùng hợp thay.
Chính là hướng Tiểu Huệ vừa biến mất.
Tôi trầm ngâm nhìn tờ da kia, điều khiển xe lăn tiến trước về phía góc tường.
A Kiệt và Tiểu Lưu Phương theo sát sau, dè dặt sờ soạng, gõ gõ khắp nơi.
“Hình như… không có gì đặc biệt…”
Giọng Tiểu Lưu Phương vẫn còn run.
Tôi đưa ngón tay khẽ lướt trên mặt tường, rất nhanh đã cảm nhận được đầu ngón tay tê lạnh…
Là âm khí đang rỉ ra.
Tôi dùng đốt ngón tay gõ nhẹ.
“Cốc cốc…”
Tim tôi khẽ khựng lại.
Bức tường này… rỗng?
A Kiệt đi qua đi lại, vừa sờ tường vừa lơ đãng nhắn tin, rõ ràng vẫn còn lo lắng.
“Xoẹt…”
Một âm thanh khẽ vang lên.
Tập trung nhìn kỹ.
Trước mặt bỗng xuất hiện một cánh cửa.
Sự thay đổi đột ngột khiến tôi thoáng sững lại.
A Kiệt cũng ngơ ngác, rồi như bị điện giật, vội rút tay khỏi chiếc đèn dầu đã tắt trên tủ cạnh tường, liên tục xua tay.
“Không phải tôi cố ý…”
Vừa dứt lời.
Cánh cửa trượt mở vào trong không tiếng động, luồng khí khô lạnh mang theo mùi bụi xộc ra.
Dưới ánh nến yếu ớt có thể thấy phía sau là một hành lang phong cách hiện đại…
Giống như nội thất tòa nhà văn phòng cũ, hoàn toàn tách biệt với bầu không khí nhà ma, vừa lạ lùng vừa quái dị.
“Cái này…”
A Kiệt kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Tiểu Lưu Phương cũng trợn tròn mắt.
Chỉ có màn hình livestream tràn ngập dấu chấm than.
Tôi nhíu chặt mày, trong lòng dấy lên nghi hoặc.
Chẳng lẽ…
Tìm nhầm chỗ rồi?
7.
Nhìn thấy hành lang, A Kiệt dường như không muốn chơi nữa.
“Hai chị… xin lỗi, tôi… tôi bỏ cuộc trước nhé, hai người chơi tiếp đi.”
“Tiểu Huệ vẫn chưa trả lời tin nhắn, chắc không phải cốt truyện ẩn đâu, tôi hiểu cô ấy.”
“Cô ấy nhất định đi ra bằng lối này.”
“So với trò chơi, cô ấy quan trọng hơn.”
“Xin lỗi, tôi phải đi tìm cô ấy.”
A Kiệt nhìn tôi mấy lần, vẻ áy náy thoáng qua rồi bước nhanh vào hành lang.
Tiểu Lưu Phương muốn nói lại thôi, thở dài.
“Haiz… mấy cặp trẻ bây giờ sao thế này…”
“Vé mua rồi mà chưa chơi xong đã chạy… haiz.”
Cô nhìn tôi.
“Còn hai người cũng chẳng chơi được gì… hay là mình cùng ra luôn?”
Tôi nhún vai, tỏ vẻ sao cũng được.
Cô hít sâu một hơi, lia camera quay lại căn phòng phía sau lần cuối rồi kể với fan quá trình xảy ra sự việc.
Chúng tôi cùng tiến vào hành lang.
Thấy chúng tôi cũng rời đi, A Kiệt không nói gì thêm, chỉ nép vào góc thang máy để xe lăn của tôi có thể vào.
Bên trong không gian chật hẹp, ánh đèn mờ tối.
Vừa vào, A Kiệt lập tức bấm nút “1” duy nhất còn rõ trên bảng điều khiển, rồi liên tục ấn nút đóng cửa.
Thang máy khẽ rung, bắt đầu đi xuống.
Tôi nhớ đây là cửa tiệm sát mặt đường.
Từ lúc nào lại lên tầng?
Nhưng hai người kia dường như không nhận ra điều gì bất thường, một người vẫn livestream, người kia không ngừng nhìn điện thoại.
Tôi lặng lẽ nhìn bảng hiển thị.
Con số tầng chậm rãi nhảy.
【4】
【3】
【2】
【1】
Đến nơi rồi.
Thang máy dừng lại.
Nhưng tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, trong lòng thoáng hiện kinh ngạc.

