Hắn líu ríu xin lỗi, hối lỗi, nịnh bợ.

“Chu tổng, anh nhìn xa trông rộng, anh là người tài giỏi nhất làng! Bây giờ chỉ có anh mới cứu được chúng tôi! Van anh, chỉ cho chúng tôi một con đường sống! Chỉ cần anh nói một câu, cả làng nguyện nghe theo, dù phải làm trâu làm ngựa cũng được!”

Giọng nói của hắn như sắp trào ra khỏi loa điện thoại vì tuyệt vọng.

Tôi im lặng vài giây.

Qua tiếng thở gấp gáp của Lý Kiến Quốc, tôi hình dung được bên cạnh hắn lúc này, nhất định là cả làng đang vây quanh, nín thở lắng nghe, đặt hết hy vọng vào cuộc gọi này.

Tôi khẽ bật cười.

Rồi bằng giọng điệu thấp nhất, lạnh nhất và rõ ràng nhất, tôi nói vào ống nghe hai chữ:

“Chờ đi.”

Nói xong, tôi lập tức dập máy.

05.

“Chờ đi.”

Hai chữ ấy, đối với dân làng họ Lý đang cùng đường, chẳng khác nào mưa rào giữa hạn hán.

Lý Kiến Quốc cứ ngỡ đó là hy vọng.

Lập tức hắn rêu rao khắp làng rằng tôi – Thẩm Chu – vẫn nhớ tình cũ, chuẩn bị ra tay cứu họ.

Kể từ đó, điện thoại tôi trở thành đường dây nóng của cả làng.

Từ sáng đến tối, vô số số lạ liên tục gọi đến, tin nhắn chen chúc khiến hộp thư chật cứng.

Nội dung thì y hệt nhau – hối lỗi, xin lỗi, nịnh nọt và cầu cứu.

Những kẻ từng dùng lời lẽ độc ác nhất để nguyền rủa tôi, giờ đây dùng tư thế hèn hạ nhất để nâng tôi lên tận mây xanh.

“Anh Chu, tôi sai rồi, mắt tôi mù mới không nhìn ra!”

“Chu tổng, anh là Bồ Tát sống, xin anh thương lấy chúng tôi!”

“Ai cũng biết anh thông minh từ nhỏ, chắc chắn có cách cứu làng mình!”

Trước tất cả những điều đó, tôi chẳng đoái hoài – không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn.

Tôi để mặc họ trong hy vọng và dày vò, từ từ lên men, từ từ mục ruỗng.

Cùng lúc đó, tôi bắt đầu hành động.

Tôi dùng số tiền trong tay thành lập một quỹ văn hóa tư nhân nhỏ.

Rồi tôi chủ động liên hệ với người phụ trách chính trong dự án khai quật ngôi mộ cổ lần này – Giáo sư Trần, một học giả tầm cỡ trong giới khảo cổ.

Tôi giấu tên, sao chép một phần ghi chép của ông nội – những tư liệu về truyền thuyết địa phương và chi tiết địa hình, không liên quan đến bí mật cốt lõi – gửi cho đội khảo cổ.

Những tư liệu được cho là đến từ “một nhà nghiên cứu dân gian đã mất” ấy trùng khớp hoàn hảo với nhiều giả thiết của họ, và cung cấp hướng nghiên cứu hoàn toàn mới.

Giáo sư Trần như nhặt được báu vật, lập tức liên hệ theo thông tin để lại, bày tỏ mong muốn gặp gỡ hậu nhân của “nhà nghiên cứu dân gian đã khuất”.

Buổi gặp diễn ra suôn sẻ.

Tôi tỏ ra khiêm nhường, thành khẩn, tràn đầy sự kính trọng với văn hóa lịch sử.

Đúng thời điểm thích hợp, tôi thay mặt quỹ văn hóa, quyên tặng một khoản tiền tám con số cho dự án khảo cổ lần này.

Khoản tiền ấy sẽ dùng để mua thiết bị khảo cổ hiện đại nhất và cải thiện điều kiện làm việc cho đội ngũ nghiên cứu.

Giáo sư Trần hết lời khen ngợi, lập tức quyết định mời tôi làm “Cố vấn đặc biệt” cho dự án, đồng thời trao cho quỹ của tôi danh hiệu “Đơn vị hợp tác chính”.

Vài ngày sau, một đoàn xe Audi đen bóng nối đuôi nhau, rầm rộ tiến vào cổng làng họ Lý.

Ngôi làng tàn tạ lập tức náo loạn.

Dân làng tưởng là chủ đầu tư mới đến, hoặc nhóm công tác của chính phủ, bèn ùa ra khỏi những túp lều rách như cá mập ngửi thấy mùi máu, bao vây lấy đoàn xe.

Cánh cửa chiếc xe đi đầu mở ra.

Giáo sư Trần, dưới sự hộ tống của mọi người, bước xuống, tinh thần quắc thước.

Dân làng ngây ra – không ai nhận ra ông.

Ngay sau đó, cửa ghế phụ mở ra, một người bước xuống.

Người đó mặc vest cao cấp may đo chỉnh chu, tóc chải gọn gàng, đeo kính gọng vàng, khí chất cao quý mà xa cách.

Khi người ấy tháo kính râm, lộ ra gương mặt mà họ quen thuộc đến khắc cốt ghi tâm, cả cổng làng rơi vào im lặng chết chóc.

Sắc mặt của Lý Kiến Quốc và chị Thúy, chỉ trong vài giây, đã chuyển từ mừng rỡ, sang kinh ngạc, rồi tái nhợt, và cuối cùng là sợ hãi đến cùng cực.

Miệng họ há hốc, chỉ tay vào tôi, phát ra âm thanh khò khè như mắc nghẹn, nhưng không thốt được lấy một lời.

Tôi không nhìn họ.

Ánh mắt tôi lướt qua những khuôn mặt quen mà lạ – những khuôn mặt từng sỉ nhục và nhạo báng tôi không tiếc lời.

Giờ đây, trên mặt họ chỉ còn lại sự hèn mọn, lấy lòng và kinh hoàng.

Tôi bước thẳng đến bên cạnh Giáo sư Trần, khẽ gật đầu.

Rồi quay sang người đội trưởng đội an ninh dẫn đoàn, nhàn nhạt lên tiếng:

“Công tác nghiên cứu khảo cổ của Giáo sư Trần và đội ngũ vô cùng quan trọng với quốc gia, yêu cầu nâng cấp an ninh lên mức cao nhất.”

“Từ hôm nay, phong tỏa toàn bộ khu vực trọng điểm, cấm tuyệt mọi người không liên quan bén mảng.”

Tôi ngừng một chút, giơ tay lên, ngón tay dài và thon, chỉ thẳng vào gia đình Lý Kiến Quốc đã mặt cắt không còn giọt máu.

“Nhất là bọn họ.”

06.

Sự xuất hiện của tôi, cùng với thân phận hoàn toàn mới, như một quả bom nổ tung giữa làng họ Lý.

Lý Kiến Quốc hoàn toàn hoảng loạn.

Ông ta dẫn theo một đám dân làng, bất chấp sự ngăn cản của đội an ninh, xông thẳng đến trước mặt tôi.

“Phịch!” – ông ta quỳ rạp xuống đất.

Một người đàn ông ngoài năm mươi, trước mặt toàn bộ dân làng, nước mắt nước mũi đầm đìa, gào khóc thảm thiết:

“Anh Chu ơi! Tôi sai rồi! Tôi thật sự sai rồi! Tôi xin anh! Xin anh rộng lòng tha cho chúng tôi một con đường sống!”

Phía sau ông ta, dân làng cũng đồng loạt quỳ xuống như domino, tiếng khóc lóc, van xin vang lên không dứt.