Người đầu tiên không ngồi yên nổi, chính là nhà đứa con trai thứ hai – Trần Lập Nghiệp.

Hay nói đúng hơn, là con dâu thứ hai của tôi.

Tối thứ Hai, vợ chồng họ xách theo một đống túi lớn túi nhỏ toàn đồ bổ, lại tìm đến nhà Trần Nguyệt.

Lần này, trên mặt họ không còn cái vẻ ngạo mạn, tức giận như lần trước.

Thay vào đó là nụ cười nịnh nọt và nỗi hoảng loạn không giấu được.

Vừa bước vào cửa, con dâu thứ hai còn chưa kịp đợi tôi lên tiếng, đã “phịch” một cái quỳ ngay trước xe lăn của tôi.

Hành động đột ngột đó khiến cả tôi và Trần Nguyệt đều giật mình.

“Mẹ! Con sai rồi! Con thật sự biết sai rồi!”

Nó vừa sụt sịt vừa khóc lóc, ôm lấy chân tôi, gào lên như thể ai sắp chặt đầu nó.

“Mẹ ơi, lần trước là con không phải, là con nhất thời u mê, là cái miệng con hỗn! Mẹ rộng lượng tha cho con đi, đừng chấp nhặt với loại người như con! Con lạy mẹ, con lạy mẹ đây!”

Nói xong, nó thật sự dập đầu “bốp bốp bốp” mấy cái xuống nền nhà, vang đến đau đầu.

Vừa dập đầu, nó vừa thúc cùi chỏ thật mạnh vào chồng mình – Trần Lập Nghiệp – người đang đứng chết trân bên cạnh.

“Anh đứng đó làm gì nữa! Không mau quỳ xuống xin lỗi mẹ anh đi!”

Bị vợ gào lên một tiếng, Trần Lập Nghiệp run bắn cả người, cũng vội vàng quỳ xuống bên cạnh vợ.

Tôi nhìn hai vợ chồng nó quỳ rạp trước mặt, diễn một màn khổ nhục kế ê chề thảm hại, chỉ thấy vô cùng nực cười.

Đúng là, đến lúc hết đường rồi… mới biết sợ.

Tôi không vội bảo họ đứng dậy, chỉ lạnh lùng nhìn xuống từ trên cao, như thể giữa chúng tôi tồn tại cả một vực sâu không thể vượt qua.

“Lúc trước, khi cô gọi điện mắng tôi, nói tôi sống hay chết cũng chẳng liên quan gì đến nhà cô, đâu có cái dáng vẻ đáng thương như bây giờ?”

Giọng tôi sắc lạnh đến mức có thể cắt da cắt thịt.

Con dâu thứ hai nghẹn lại giữa chừng, nước mắt cũng chững lại vài giây.

“Mẹ ơi! Con biết sai rồi! Con xin mẹ tha thứ! Chỉ cần mẹ đừng lấy lại căn nhà, mẹ bảo con làm gì con cũng nghe! Còn tám vạn kia, vợ chồng con lo! Ngay mai sẽ đưa cho mẹ!”

Nó bắt đầu giở trò đánh vào tình cảm, định dùng đạo đức để buộc tội ngược lại tôi.

“Mẹ, mẹ nể tình bé Bảo mà tha cho tụi con lần này được không? Bé là cháu ruột của mẹ mà! Thằng nhỏ không thể không có chỗ ở đâu! Chẳng lẽ mẹ nhẫn tâm nhìn cháu ruột mình phải lang thang đầu đường xó chợ sao?”

Cháu ruột?

Tôi bật cười khẩy.

“Lúc trước, vì muốn con trai cô học thêm, một đồng cũng không chịu đưa cho tôi đi khám bệnh, sao khi ấy cô không nghĩ nó là cháu tôi?”

“Vì tương lai của con mình, cô dám mặc kệ cái mạng già này. Giờ lại kéo nó ra làm bia đỡ đạn, che chắn cho sự ích kỷ của chính mình?”

“Cô tính toán cũng giỏi thật đấy.”

Từng câu, từng chữ như lưỡi dao, đâm trúng tim gan, khiến nó cứng họng chẳng cãi nổi, chỉ còn biết gào khóc thảm thiết.

Thấy năn nỉ tôi không ăn thua, nó liền quay sang trút giận lên đầu chồng.

Vừa khóc vừa đấm vào lưng Trần Lập Nghiệp:

“Tại anh đó! Đồ vô dụng! Đồ nhát gan! Lúc trước em bảo anh đối xử với mẹ anh tử tế một chút, anh không chịu nghe! Bây giờ thì hay rồi, nhà cũng sắp bị mẹ thu hồi, mẹ con em phải ra đường ở với anh đấy!”

Nó đổ hết mọi tội lỗi lên đầu đứa con trai yếu đuối của tôi.

Còn Trần Lập Nghiệp thì bị vợ đánh đến rụt cả vai lại, chẳng dám cãi nửa câu, chỉ cúi gằm mặt, sắc mặt đỏ bừng vì uất nghẹn.

Cuối cùng, nó ngẩng đầu lên, ánh mắt gần như van xin nhìn tôi.

Đó là câu đầu tiên nó nói với tôi trong cả buổi hôm đó.

“Mẹ, mẹ tha cho tụi con lần này đi…”

Giọng nó không hề có chút ăn năn nào, chỉ còn lại nỗi sợ hãi.

“Nếu không… cô ấy… cô ấy thật sự sẽ đòi ly hôn với con mất.”

Tôi nhìn đứa con trai mềm yếu, không xương sống của mình, nhìn nó vì giữ lấy một người phụ nữ chẳng hề tôn trọng mình mà phải quỳ gối trước mặt mẹ ruột để cầu xin.

Lòng tôi lạnh hẳn. Không phải cái lạnh nhất thời, mà là tê dại đến tận cùng.

Tôi biết, từ nay về sau, tôi không còn hy vọng gì ở nó nữa.

Tôi thậm chí còn nghĩ, việc nó trở thành một kẻ nhu nhược thế này, tôi cũng có phần trách nhiệm.

Là do tôi từ nhỏ đã quá thờ ơ, quá bỏ bê nó, mới khiến nó trở nên yếu đuối, bất tài, việc gì cũng trông chờ người khác.

Tôi nhìn thẳng vào nó, bình tĩnh nói ra một câu, đến chính tôi cũng cảm thấy mình quá tàn nhẫn.

“Ly hôn thì tốt.”

“Biết đâu một mình, con còn có thể sống giống như một con người.”

Câu nói ấy, chính là nhát dao cuối cùng cắt đứt sợi dây hôn nhân giữa bọn họ.

Nghe xong câu đó, con dâu thứ hai biết không còn chút hy vọng nào để van xin nữa, liền lập tức nổi điên.

Nó bật dậy khỏi mặt đất, như một kẻ điên, lao đến cấu xé Trần Lập Nghiệp.

“Trần Lập Nghiệp! Anh nghe thấy không! Mẹ anh bảo anh ly hôn với tôi! Đồ vô dụng! Ngay cả một căn nhà cũng không giữ nổi! Tôi đúng là mù mới gả cho anh!”

“Buông ra! Đừng làm trò trước mặt mọi người nữa!”