“Ba vị nhìn đi, một người mỗi ngày đều chăm học, sinh hoạt điều độ, ghi chép sổ sách đầy đủ như tôi… giống một người bị ‘tâm thần bất ổn’ lắm sao?”
Hai vị “chuyên gia” lúc đầu còn nghiêm nghị, giờ mặt mũi đã đầy vẻ lúng túng.
Cô nhân viên tổ dân phố là người trẻ, mặt đã đỏ lên vì xấu hổ.
Cô ấy khe khẽ nói với người bên cạnh: “Bác gái này đầu óc còn rõ ràng hơn cả tôi, nhìn thế nào cũng không giống người có vấn đề…”
Cuối cùng, ba người họ ở lại chưa đầy nửa tiếng đã vội vã rút lui.
Trước khi đi, cô nhân viên còn lén ghé tai tôi thì thầm: “Bác ơi, tụi cháu hiểu rồi. Con trai bác quá đáng thật. Tụi cháu sẽ ghi nhận lại đúng sự thật.”
Kế độc của Trần Lập Quốc hoàn toàn thất bại.
Không những không chứng minh được tôi “mất trí”, mà còn khiến cả khu dân cư biết đến bộ mặt bất hiếu của vị trưởng phòng này.
Tối hôm đó, hắn quả nhiên gọi điện tới.
Vừa nhấc máy lên, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng gào rú điên cuồng của hắn:
“Mẹ! Rốt cuộc mẹ muốn thế nào! Mẹ nhất định phải ép con đến bước cùng đường, cá chết lưới rách sao?!”
Tôi nghe tiếng hắn gào lên trong bất lực và phẫn nộ, chỉ thấy nực cười.
Tôi chỉ lạnh nhạt đáp lại một câu:
“Trần Lập Quốc, nếu anh còn dám dùng mấy trò hèn hạ bẩn thỉu để quấy rối mẹ con tôi thêm lần nào nữa…”
“Thì tôi sẽ tổng hợp toàn bộ những món quà anh đã nhận, những việc trái quy định anh đã làm suốt bao năm qua, viết thành báo cáo chi tiết, ký tên thật gửi thẳng cho Ủy ban Kiểm tra kỷ luật nơi anh công tác, đồng thời gửi bản sao lên Ủy ban thành phố.”
Bên kia điện thoại, lập tức im lặng như tờ.
Tôi có thể tưởng tượng ra khuôn mặt tái mét vì hoảng loạn của hắn lúc này.
“Không tin, thì cứ thử đi.”
Nói xong, tôi thẳng tay cúp máy.
Lần này, hắn không dám gọi lại nữa.
Hắn sợ rồi.
Tôi biết, đã đến lúc giơ cao lưỡi dao pháp luật, chặt đứt cái đầu đầu tiên.
6.
Tôi quyết định sẽ không cho bọn họ thêm bất kỳ cơ hội thở dốc nào nữa.
Người đầu tiên tôi muốn ra tay xử lý, chính là đứa con trai thứ ba kiêu căng nhất, khiến tôi đau lòng nhất – Trần Lập Dân.
Nó là đứa con bất hiếu do chính tay tôi nuông chiều mà hư hỏng, cũng là kẻ tổn thương tôi sâu nhất.
Tôi muốn cho cả thế giới thấy: kẻ bất hiếu ngỗ nghịch sẽ phải trả giá ra sao.
Tôi chính thức nộp đơn khởi kiện lên tòa án, yêu cầu hủy bỏ hợp đồng tặng nhà đã ký với Trần Lập Dân.
Việc lập hồ sơ, gửi thông báo, xếp lịch xét xử – tất cả diễn ra rất nhanh chóng.
Hôm mở phiên tòa, Trần Nguyệt tự tay đẩy xe lăn đưa tôi đến tận nơi.
Đối diện tôi, trên ghế bị đơn, chính là “người con ngoan” của tôi – Trần Lập Dân.
Nó vẫn giữ cái vẻ cà lơ phất phơ quen thuộc, tỏ rõ thái độ chẳng mấy bận tâm, bên cạnh là một luật sư nhìn qua đã thấy chẳng mấy chuyên nghiệp.
Phần điều tra xét xử bắt đầu.
Luật sư Lý – người đại diện cho tôi – trình lên trước tòa một chồng tài liệu bằng chứng dày cộp:
– Bản ghi âm cuộc gọi hôm tôi bị ngã gãy chân, trong đó Trần Lập Dân ngang nhiên nói tôi “giả bệnh để vòi tiền”.
– Ảnh chụp đoạn chat trong nhóm “Gia đình yêu thương” nơi nó công khai xúc phạm tôi, từ chối trả tiền viện phí.
– Sao kê tài khoản ngân hàng suốt mấy năm qua, ghi rõ từng khoản tiền nó moi từ tôi với đủ lý do vớ vẩn, tổng cộng lên tới hàng chục triệu.
– Cả lời khai trực tiếp của mấy người hàng xóm cũ, xác nhận sau khi lấy được căn nhà, nó chưa từng quay lại thăm tôi lần nào, thậm chí còn nhiều lần nói xấu tôi sau lưng, bảo tôi già rồi vô dụng.
Chuỗi bằng chứng đầy đủ, chặt chẽ và không thể chối cãi.
Đến lượt bên bị phản biện.
Luật sư phía Trần Lập Dân chỉ quanh đi quẩn lại mấy câu vô thưởng vô phạt:
– “‘Giả bệnh vòi tiền’ chỉ là lời nói bộc phát trong lúc nóng giận, hoàn toàn không phải cố ý.”
– “Những lời lẽ trong tin nhắn chỉ là mâu thuẫn thường tình giữa người thân, không thể xem là chứng cứ trước tòa.”
– “Còn tiền trong sao kê, là mẹ tự nguyện cho con, không liên quan gì đến nghĩa vụ phụng dưỡng.”
Lý lẽ yếu ớt, lập luận rời rạc, lỗ hổng chồng chất.
Trần Lập Dân ngồi bên bị cáo, nghe đến phát bực, không kiềm được liền ngắt lời luật sư của mình, lớn tiếng nói với thẩm phán:
“Thưa thẩm phán! Bà ấy là mẹ tôi! Tôi tiêu tiền của mẹ mình thì có gì sai? Đó là lẽ đương nhiên! Bây giờ bà ấy đòi lấy lại căn nhà đã cho tôi, như vậy chẳng phải là bất công sao?”
“Giữ trật tự!” Thẩm phán gõ búa, nghiêm khắc nhìn anh ta một cái cảnh cáo.
Cuối cùng đến lượt tôi – nguyên đơn – đứng ra phát biểu phần kết luận.
Tôi không nhìn Trần Lập Dân. Ánh mắt tôi vẫn luôn hướng về phía quốc huy trang nghiêm trước mặt.
Giọng tôi rất bình thản, nhưng từng câu từng chữ đều mang theo bao năm dồn nén, đau đớn và thất vọng.
“Thưa quý tòa, tôi năm nay sáu mươi lăm tuổi, là một giáo viên đã nghỉ hưu. Cả đời tôi dạy học, dạy học trò phải kính trên nhường dưới, biết ơn cha mẹ.”

