“Đứa trẻ này, đã thực sự sống lại rồi.”
“Trong nét vẽ của em ấy, có ánh sáng rồi.”
Tôi nghe những lời khen đó, trong lòng rất bình thản.
Tôi biết, mình đã làm được.
Tôi đã vượt qua chính mình của quá khứ.
Không phải bằng kỹ thuật cao siêu hơn, hay đề tài sâu sắc hơn.
Mà là bằng một trái tim chân thành hơn, gần gũi với cuộc sống hơn.
Khi tôi và Mạnh Hạ đang bàn trưa nay ăn gì.
Một giọng nói quen thuộc, như khắc sâu trong xương tủy, vang lên phía sau lưng tôi.
“Vẽ không tệ.”
Cơ thể tôi lập tức cứng đờ.
Tôi vội quay đầu lại.
Và thấy người tôi luôn mong nhớ từng ngày từng đêm.
Mẹ tôi, Tần Lam.
Mẹ mặc áo khoác dài màu lạc đà, tóc dài xõa tự nhiên trên vai.
Trên mặt trang điểm nhẹ nhàng.
Khóe môi mỉm cười, đứng lặng yên sau lưng tôi.
Ánh nắng chiếu vào bà, tạo nên một vòng sáng vàng óng quanh người.
Giống hệt như bước ra từ bức tranh của tôi.
“Mẹ!”
Tôi gần như lao vào lòng bà.
Mũi cay cay, nước mắt lại trào ra không kiềm được.
“Sao mẹ… sao mẹ lại về rồi?”
“Chẳng phải mẹ nói Tết mới về sao?”
Mẹ mỉm cười, giúp tôi lau nước mắt.
“Muốn cho con một bất ngờ.”
“Sao nào, bất ngờ này có thích không?”
Tôi gật đầu lia lịa, ôm chặt lấy bà, không muốn buông tay.
“Thích! Rất thích!”
Bà vỗ nhẹ lưng tôi.
“Thôi nào thôi nào, nhiều người đang nhìn đấy.”
“Dẫn mẹ đi xem tranh của con nào.”
Tôi kéo mẹ đến trước các bức tranh của tôi.
Như một đứa trẻ sốt ruột khoe thành tích với phụ huynh.
Từng bức một, tôi kể mẹ nghe tôi vẽ gì.
Kể ý tưởng sáng tác của tôi.
Mẹ lắng nghe, còn nghiêm túc hơn bất cứ ai.
Khi mẹ nhìn thấy bức tranh tôi vẽ hai mẹ con.
Bà im lặng thật lâu.
Sau đó, quay đầu lại nhìn tôi.
Trong mắt bà, có ánh sao lấp lánh.
“Niệm Niệm, đây là món quà Giáng Sinh tuyệt vời nhất mẹ từng nhận.”
Lúc đó tôi mới sực nhớ, hôm nay là Giáng Sinh.
Mẹ kéo tôi đi dạo quanh triển lãm.
Sự xuất hiện của bà thu hút không ít sự chú ý.
Rất nhiều người nhận ra bà.
Nữ hoàng thương trường ấy, giờ đây lại như một người mẹ bình thường nhất.
Ánh mắt đầy tự hào, luôn bên cạnh con gái mình.
Mạnh Hạ lén ghé vào tai tôi.
“Niệm Niệm, mẹ cậu ngầu quá luôn!”
“Là thần tượng của tớ luôn ấy!”
Lúc này, điện thoại tôi rung lên.
Là một tin nhắn từ số lạ:
“Giang Niệm, cô là cô của cháu.”
Bà nội cháu bị bệnh, rất nặng, đang nằm ở bệnh viện trung tâm thành phố.
Bà cứ luôn miệng nhắc đến tên cháu.
Cháu… có thể đến gặp bà lần cuối được không?
Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy, sững sờ.
Mẹ tôi nhận ra sự khác lạ trong tôi.
“Sao vậy con?”
Tôi đưa điện thoại cho mẹ xem.
Mẹ đọc xong, im lặng một lúc.
Sau đó hỏi tôi:
“Con muốn đi không?”
Tôi lắc đầu.
“Không muốn.”
Những tổn thương đó vẫn còn hiện rõ trước mắt.
Tôi không thể làm như chưa có chuyện gì, mà đóng vai một đứa cháu hiếu thảo.
Mẹ tôi nắm lấy tay tôi.
“Vậy thì chúng ta không đi.”
“Niệm Niệm, con không cần phải vì bất kỳ ai mà uất ức chính mình.”
“Sự lương thiện của con, rất quý giá.”
“Hãy giữ nó cho những người xứng đáng.”
Tôi gật đầu.
Xoá tin nhắn đó đi.
Bên ngoài cửa sổ, không biết từ khi nào, đã bắt đầu rơi tuyết.
Từng bông một, như những chiếc lông vũ mềm mại.
Bên trong bảo tàng mỹ thuật, người đến người đi, ấm áp như mùa xuân.
Tôi tựa vào vai mẹ.
Nhìn bức tranh của mình, dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng dịu dàng.
Tôi biết.
Những ngày đông lạnh giá, u tối của quá khứ.
Đã thực sự chấm dứt rồi.
21
Hai năm sau.
Đầu mùa hè.
Triển lãm cá nhân đầu tiên của tôi chính thức khai mạc tại một phòng tranh hàng đầu trong khu nghệ thuật 798.
Tên triển lãm là “Hướng về ánh sáng mà sống”.
Triển lãm trưng bày hơn ba mươi tác phẩm tôi sáng tác trong suốt hai năm qua.
Có “Tái sinh”, đầy sắc màu mãnh liệt và sức căng cảm xúc.
Có “Ánh sáng nhỏ nơi thành phố”, ấm áp, tinh tế, ghi lại vẻ đẹp giản dị thường ngày.
Còn có nhiều hơn thế — là suy nghĩ và biểu đạt mới của tôi về ánh sáng, tình yêu và sự sống trong hai năm qua.
Hôm khai mạc, rất đông người đến dự.
Có các bậc lão thành trong giới nghệ thuật, các giám tuyển nổi tiếng, những nhà sưu tầm giàu có.
Còn có cả các phóng viên từ nhiều hãng truyền thông lớn.
Đèn flash gần như chiếu sáng rực cả hội trường.
Thầy Tôn và các thầy cô, bạn học từ trường Mỹ thuật cũng đến.
Mạnh Hạ mặc váy lễ phục xinh đẹp, ôm chầm lấy tôi đầy phấn khích.
“Niệm Niệm! Cậu đúng là thần tượng của tớ!”
“Mới tốt nghiệp được một năm mà đã mở triển lãm cá nhân! Lại còn ở nơi đẳng cấp thế này nữa!”
Chu Việt cũng mỉm cười nâng ly chúc mừng:
“Chúc mừng cậu, Giang Niệm.”
“Tranh của cậu ngày càng có sức mạnh.”
Tôi mặc chiếc váy dài màu trắng mà mẹ tôi tự tay chọn.
Mỉm cười, gật đầu chào từng vị khách.
Trong lòng tôi, bình thản và biết ơn.
Tôi biết, có được ngày hôm nay,
Không thể thiếu sự giúp đỡ và ủng hộ của tất cả mọi người.
Chính giữa triển lãm treo một bức tranh tôi mới hoàn thành.
Cũng là tranh chủ đề của triển lãm lần này.
Trong tranh không có người cụ thể, cũng không có cảnh vật rõ ràng.
Chỉ có từng mảng màu lớn, đan xen, va chạm lẫn nhau.
Từ màu đen sâu thẳm, đến đỏ cháy bỏng.
Từ xanh u uất, đến vàng rực rỡ.
Tất cả màu sắc cuối cùng đều hội tụ về trung tâm bức tranh.
Nơi ấy, là một vùng trắng tinh khôi, gần như chói mắt.
Tựa như nguồn sáng của mọi ánh sáng.
Cũng như là khởi đầu của mọi câu chuyện.
Tôi đặt tên cho bức tranh ấy là “Nguyên điểm”.
Một nhà phê bình nghệ thuật tóc bạc, vô cùng có uy tín, đứng trước bức tranh ấy thật lâu.
Ông quay đầu nói với phóng viên bên cạnh:
“Cô họa sĩ trẻ này, tiền đồ vô hạn.”
“Trong tranh của cô ấy, có thứ quý giá nhất của thời đại chúng ta.”
“Chính là — sức sống có thể nở hoa từ đống đổ nát.”
Sau lễ khai mạc, đám đông dần tản đi.
Phòng triển lãm dần trở lại yên tĩnh.
Mẹ tôi đi đến bên cạnh tôi, đưa cho tôi một ly nước ấm.
“Mệt rồi phải không?”
Tôi lắc đầu, tựa vào vai bà.
“Không mệt, con rất vui.”
Hai mẹ con tôi cứ thế, đứng lặng trước những bức tranh.
Nhìn từng tác phẩm ghi lại hai năm thanh xuân của tôi.
Giống như đang xem một bộ phim không lời.
Nhân vật chính là tôi.
Còn đạo diễn, là bà.
“Mẹ.” – Tôi nhẹ giọng gọi.
“Hửm?”
“Cảm ơn mẹ.”
Bà cười.
“Con ngốc này, lại nói cảm ơn.”
“Những thành tựu hôm nay của con, đều do con nỗ lực đạt được.”
“Mẹ chỉ làm những điều mà một người mẹ nên làm thôi.”
“Không giống mà.”
Tôi ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn bà.
“Điều mẹ cho con, là cả thế giới.”
Bà xoa đầu tôi, ánh mắt dịu dàng như nước xuân.
“Vậy con, chính là cả thế giới của mẹ.”
Cửa phòng triển lãm bị đẩy ra.
Một người đàn ông mặc vest bước vào.
Là trợ lý của mẹ tôi – Michael.
Anh ta nói với mẹ:
“Chủ tịch Tần, ông Giang Văn Hải đang ở dưới lầu.”
“Ông ấy nói, ông ấy muốn gặp cô Giang một lần.”
Tim tôi khẽ hụt một nhịp.
Lông mày mẹ tôi lập tức nhíu lại.
“Nói ông ta cút đi.”
“Vâng.” Michael định quay người rời đi.
Nhưng tôi lại lên tiếng.
“Mẹ, để ông ấy lên đi.”
Mẹ tôi kinh ngạc nhìn tôi.
“Niệm Niệm?”
“Con muốn gặp ông ấy một lần.” Tôi nói.
“Coi như, cho quá khứ của con, một dấu chấm hết thật sự.”
Mẹ tôi im lặng một lúc, rồi gật đầu.
“Được.”
“Mẹ sẽ đi cùng con.”
Vài phút sau.
Giang Văn Hải bước vào phòng triển lãm.
Ông ta đã già đi rất nhiều so với trong ký ức của tôi.
Tóc bạc trắng, dáng người khom xuống.
Mặc một bộ vest rẻ tiền, không vừa vặn.
Đôi mắt đục ngầu, đầy vẻ hèn mọn và lấy lòng.
Ông ta nhìn thấy tôi và mẹ đứng cạnh nhau.
Lúng túng, xoa xoa đôi bàn tay.
“Niệm Niệm… con… con giờ thành đạt rồi.”
Tôi nhìn ông ta, trong lòng không chút gợn sóng.
Không có thù hận, cũng không có thương hại.
Chỉ như đang nhìn một người xa lạ, chẳng liên quan gì đến mình.
“Ông tìm tôi, có chuyện gì không?” Tôi hỏi.
“Tôi… tôi…”
Ông ta lấy ra một phong thư nhàu nhĩ từ túi áo.
“Bà nội con… mất rồi, vào mùa đông năm ngoái.”
“Trước lúc đi, bà bảo tôi nhất định phải đưa cái này cho con.”
“Bà nói… bà có lỗi với con…”
Tôi nhận lấy phong thư đó.
Không mở ra.
“Còn gì nữa không?”
“Không… không còn.”
Ông ta nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy khát khao.
“Niệm Niệm, ba… ba biết mình sai rồi.”
“Hồi đó ba hồ đồ, bị ma quỷ che mắt.”
“Con… con có thể… tha thứ cho ba không?”
“Chúng ta… chúng ta có thể… quay lại như xưa không?”
Tôi nhìn ông ta.
Bỗng dưng, mỉm cười.
“Ông Giang.”
“Tôi nghĩ, có lẽ ông đã hiểu lầm điều gì đó.”
“Giữa chúng ta, chưa bao giờ tồn tại cái gọi là ‘như xưa’.”
“Sự tái sinh của tôi… bắt đầu từ lúc rời xa ông.”
“Còn về chuyện tha thứ…”
Tôi dừng lại một chút, từng từ rõ ràng:
“Đó là chuyện của Thượng Đế.”
“Còn tôi… chỉ có thể tiễn ông đến gặp Thượng Đế mà thôi.”
Nói xong, tôi không nhìn ông ta nữa.
Tôi nắm lấy tay mẹ.
“Mẹ, mình về nhà thôi.”
“Ừ, mình về nhà.”
Chúng tôi bước ngang qua ông ta.
Sau lưng vang lên tiếng khóc nghẹn ngào tuyệt vọng.
Bước ra khỏi phòng tranh, bên ngoài là ánh hoàng hôn phủ khắp trời.
Cả bầu trời rực lên sắc cam ấm áp.
Tôi tiện tay ném phong thư kia vào thùng rác ven đường.
Mẹ nhìn tôi.
“Không xem qua sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không còn quan trọng nữa.”
Tất cả quá khứ, dù tốt hay xấu.
Giờ đây, đều không còn quan trọng.
Cuộc đời của tôi, ở phía trước.
Ở nơi có ánh sáng.
Ở nơi có mẹ tôi.
Tôi quay sang, nở một nụ cười rạng rỡ với mẹ.
Sau lưng tôi là bầu trời đỏ rực ánh chiều tà.
Phía trước là một tương lai, sáng chói vô tận.

