“Wow, cậu chính là Giang Niệm à!”
“Tớ đã xem bức tranh ‘Tái sinh’ của cậu rồi! Quá đỉnh luôn!”
“Bức tranh đó làm tớ xúc động đến phát khóc.”
“Tớ nói thật đấy, tớ mê bức tranh đó lắm luôn!”
Sự nhiệt tình của cô ấy giống như một mặt trời nhỏ,
ngay lập tức xua tan mọi mây mù và bất an trong lòng tôi.
Tôi không kìm được mà mỉm cười.
“Cảm ơn cậu.”
“Ê, cảm ơn gì chứ.”
Cô ấy ghé vào tai tôi, thì thầm nhỏ giọng.
“Cái cô Từ Lâm Lâm đó, tớ đã ngứa mắt lâu rồi.”
“Suốt ngày tỏ vẻ như nữ hoàng nghệ thuật không bằng.”
“Lần này cậu đến, đúng là trừ hại cho dân!”
Tôi bị cô ấy chọc cười khúc khích.
Ngày đầu tiên của cuộc sống mới,
dường như còn đẹp hơn những gì tôi từng tưởng tượng.
Giáo sư Tôn dạy buổi học đầu tiên.
Chủ đề là: Biểu đạt cảm xúc bằng màu sắc.
Ông không giảng giải nhiều lý thuyết.
Mà để chúng tôi tự mình dùng màu sắc để vẽ ra “tâm trạng của hôm nay”.
Tôi không chút do dự chọn màu vàng chanh tươi sáng nhất và màu cam ấm áp nhất.
Tôi quét chúng thật lớn trên toan vẽ.
Như ánh mặt trời, như ngọn lửa.
Giống như trái tim tôi lúc này – nóng bỏng và rực cháy.
Sau khi hoàn thành, Giáo sư Tôn yêu cầu mọi người mang tranh ra trưng bày.
Cùng nhau trao đổi.
Mạnh Hạ vẽ một đồng cỏ xanh, trên đó nở đầy những bông hoa rực rỡ.
Cô nói tâm trạng của mình như mùa xuân.
Lớp trưởng Chu Việt vẽ một vùng biển màu xanh lam, bình lặng.
Cậu nói hôm nay mình rất yên tĩnh.
Khi họ nhìn thấy bức tranh của tôi.
Cả hai đều sững lại.
Mạnh Hạ chọc chọc vào tay tôi.
“Niệm Niệm, cậu vẽ cái này là… tâm trạng vui đến mức nổ tung à?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Giáo sư Tôn bước đến trước bức tranh của tôi.
Ông không nói gì.
Chỉ lặng lẽ ngắm nhìn rất lâu.
Sau đó ông quay lại, nói với tôi.
“Giang Niệm.”
“Hãy ghi nhớ cảm giác của ngày hôm nay.”
“Hãy ghi nhớ sức sống bừng bừng, như muốn xuyên thủng cả bức tranh ấy.”
“Đó là tài sản quý giá nhất của em.”
“Mãi mãi, đừng đánh mất nó.”
Tôi nhìn bức tranh của mình.
Gật đầu thật mạnh.
Mãi mãi, đừng đánh mất nó.
Cuộc sống tại Trường Trung học Mỹ thuật đơn giản, thuần khiết và tràn đầy nhiệt huyết.
Mỗi ngày, tôi được cùng những người bạn đồng chí hướng vẽ tranh, thảo luận về nghệ thuật.
Cảm giác ấy – tốt đến mức như không thật.
Mạnh Hạ trở thành người bạn thân nhất của tôi.
Cô ấy như một mặt trời nhỏ – luôn tràn đầy năng lượng, líu lo không ngớt.
Có cô ấy bên cạnh, thế giới của tôi dường như càng trở nên sáng rỡ.
Lớp trưởng Chu Việt là một chàng trai trầm ổn.
Tranh vẽ rất có thần, con người cũng rất nhiệt tình.
Các bạn trong lớp, sau những ánh mắt tò mò và dò xét ban đầu, cũng dần đón nhận tôi.
Họ ngưỡng mộ tài năng của tôi, cũng tôn trọng quá khứ của tôi.
Không ai đem chuyện gia đình tôi ra làm trò cười.
Ở đây, nghệ thuật là tấm vé duy nhất để kết nối.
Mẹ tôi cũng hoàn toàn buông bỏ được gánh nặng.
Bà không cần lúc nào cũng như một chiến binh được trang bị đầy đủ, sẵn sàng chiến đấu vì tôi.
Bà bắt đầu tận hưởng cuộc sống.
Đăng ký lớp yoga, học cắm hoa.
Thậm chí còn nghiên cứu công thức nấu ăn, mỗi ngày nấu cho tôi đủ món ngon khác nhau.
Dù rằng phần lớn thời gian, hương vị… thật sự khó nói.
Nhưng nhìn dáng vẻ bà tất bật trong bếp, dù vụng về vẫn đầy hạnh phúc,trong lòng tôi chỉ cảm thấy tràn ngập ấm áp.
Chúng tôi giống như một đôi mẹ con bình thường nhất.
Sống những ngày tháng bình yên, giản dị nhưng vô cùng quý giá.
Tôi từng nghĩ, những người và chuyện trong quá khứ đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời mình.
Cho đến một buổi chiều hôm ấy.
Tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc mà xa lạ trước cổng trường.
Là bà nội.
Bà mặc một bộ quần áo cũ kỹ xám xịt, tóc bạc hơn nhiều.
Lưng còng hơn trước.
Bà đứng dưới gốc cây ngô đồng trước cổng trường,vươn cổ nhìn vào trong.
Giống như một bà lão bị lạc đường.
Khi nhìn thấy tôi bước ra, ánh mắt bà lập tức sáng lên.
Bà nhanh chóng bước về phía tôi, môi run run, định nói gì đó rồi lại thôi.
“Bà nội.” Tôi dừng bước, bình thản gọi bà một tiếng.
“Ôi, Niệm Niệm.” Bà đáp lại, nước mắt lập tức trào ra.
Bà nắm chặt tay tôi, đôi bàn tay thô ráp và lạnh buốt.
“Niệm Niệm à, cuối cùng bà cũng gặp được cháu rồi.”
“Cháu… cháu gầy đi nhiều rồi.”
Tôi rút tay về.
“Bà tìm cháu có việc gì không ạ?” Giọng tôi lạnh nhạt.
Tôi không thể quên được, khi xưa bà đã mắng tôi là “bất hiếu”, “vô tâm” qua điện thoại như thế nào.
Bà có vẻ cũng cảm nhận được sự xa cách của tôi.
Bà bối rối xoa tay liên tục.

