Một đứa trẻ không hướng về mẹ thì giữ lại cũng chẳng để làm gì.

Tôi nắm tay Tòng Chi bước lên xe, mẹ tôi đứng cạnh, mỉm cười nhìn tôi.

“Hồi nhỏ trông nhát cáy, lần này phản ứng cũng nhanh đấy.”

Tôi cười bất lực: “Còn không phải nhờ mẹ dạy dỗ hằng ngày. Nếu cứ không nghe lời, chắc thật sự phải sống cuộc đời bị tiểu tam đè đầu cưỡi cổ rồi, con đâu có ngu đến vậy.”

Chỉ là, tám năm tình cảm, năm năm hôn nhân, trong lòng vẫn không khỏi đau đớn.

Tôi vùi mặt vào vai mẹ, cảm nhận được mẹ hôn lên tóc tôi.

“Con gái, muốn khóc thì cứ khóc đi. Mẹ ở đây với con.”

16

Về đến nhà mới cảm nhận được mẹ tôi đã vì tôi mà chuẩn bị nhiều đến thế nào.

Căn phòng đã bỏ trống năm năm vẫn như mới. Trong tủ đầy ắp quần áo của tôi.

Ngay cả cô em gái chưa thân thiết kia, khi thấy tôi cũng ríu rít gọi “Chị ơi”, đòi tôi bế.

Thư ký Trần nói, tuy năm năm qua mẹ tôi không liên lạc với tôi, nhưng những chuyện tôi trải qua, mẹ đều biết hết.

Bà từng lén khóc, từng hỏi thư ký Trần rằng, có phải bà đã quá bỏ bê tôi, nên tôi mới dễ dàng bị đàn ông lừa như thế.

Trong lòng tôi vừa chua xót vừa đau, không nói nên lời.

Tôi ngủ một giấc ngon lành, sáng hôm sau tỉnh dậy thì Tòng Chi đã đi học.

Mẹ tôi nói, để tôi đến công ty giúp bà một tay.

Tôi ngạc nhiên: “Con… con á? Con không làm được đâu.”

Chưa nói đến việc đã rời xa công việc năm năm, đến lúc còn đi làm, năng lực của tôi cũng chỉ ở mức bình thường.

Mẹ tôi nhíu mày dựng ngược: “Ý mày là gì? Tính ở nhà ăn không ngồi rồi à?”

“Tao nói cho mày biết, nhà họ Phó chúng tao không nuôi kẻ vô dụng. Muốn sống sung sướng thì mau lăn đến công ty làm trâu làm ngựa!”

Thật ra mẹ vẫn lo tôi rời xa công việc, cuộc sống sẽ rối tung rối mù.

Rõ ràng là ý tốt, nhưng lại phải gắt gỏng. Tôi âm thầm nhận luôn chức trợ lý tổng giám đốc, bắt đầu theo mẹ bận rộn việc công ty.

Song song đó, chuyện ly hôn được thư ký Trần thúc đẩy rất nhanh.

Đến khi cô ấy nhắc tôi phải đi làm giấy tờ, tôi mới nhận ra đã tròn một tháng trôi qua.

Lần nữa gặp lại Cố Thừa An, anh ta không thay đổi gì nhiều, phía sau vẫn là Tô Uyển, nhìn tôi như nhìn kẻ thù.

Làm xong thủ tục bước ra, anh ta cuối cùng cũng nhịn không nổi, kéo tôi lại hỏi: “Phó An Ninh, anh không hiểu, vì sao em nhất định phải ly hôn?”

Tôi chu môi: “Tôi mà không ly hôn, thì mỹ nhân đằng sau anh phải làm sao?”

Cố Thừa An: “Anh với cô ta có gì đâu.”

“Ồ, nhưng người tình của tôi thì không chờ nổi nữa.”

Ngay lúc đó, cửa chiếc SUV bên cạnh mở ra, Trình Hành bước xuống, che dù: “Bảo bối, đi thôi, đến giờ đặt bàn rồi.”

Anh ấy ôm eo tôi, cố tình sát lại gần.

Cố Thừa An lập tức nổi điên: “Thằng đó là ai?”

Tôi đảo mắt: “Liên quan gì đến anh.”

Chiếc xe lao đi vun vút, từ xa vẫn nghe thấy tiếng Cố Thừa An gào lên: “Aaaa Phó An Ninh, em thật sự dám cắm sừng tôi!”

Trong túi, điện thoại rung không ngừng.

Mẹ tôi ở ghế sau cười nhếch mép: “Đúng là cái loại khốn, không cướp đồ người khác thì sống không yên.”

Tôi lập tức chặn số Cố Thừa An. Cuối cùng thế giới cũng yên bình.

17

Quay lại công ty Phó thị, cuộc sống trở nên bận rộn.

Mỗi ngày ngoài việc chạy dự án, tôi còn phải học đủ thứ mới.

Cảm giác như mẹ tôi là Lão Bao vậy, đẩy hết công việc cho tôi rồi tự đi hẹn hò.

Bà đã đá anh huấn luyện viên gym, lần này đổi sang một đại gia tài chính, trông có vẻ khá hợp.

Chú ấy mỗi lần gặp tôi đều tặng quà.

Mẹ thì lườm yêu: “Chiều nó vừa thôi, coi chừng chiều hư đấy.”