“Như thường lệ, bẩm hoàng thượng.”

Từ sau khi Lâm Duyệt theo hắn đến nay, nhiều năm qua vẫn giữ dáng vẻ này.

Nhưng Thẩm Dực lại tin tưởng y.

Hắn biết Lâm Duyệt chưa bao giờ nói dối hắn.

Chỉ là Lâm Duyệt nói năng luôn đâm chọc, bất kể với ai.

Kể cả với hắn, cũng là bộ dạng: “Muốn đầu ta thì cứ lấy, nhưng ta cứ nói vậy đấy.”

Thẩm Dực hỏi:

“Nàng uống thuốc chưa?”

Lâm Duyệt nói:

“Cho sàn nhà uống rồi.”

Thẩm Dực liền hiểu ra.

Tô Thiên Nhi lại đập thuốc rồi.

Thời gian này nàng đã náo loạn không ít.

Ban đầu ngày nào cũng bắt hắn đi dạo chỗ này chỗ kia.

Khi hắn bận không đi được, nàng thậm chí xông thẳng vào triều, giữa ánh mắt của trăm quan, cũng phải mắng mỏ hắn một trận.

Thẩm Dực tức giận, liền cấm túc nàng hai ngày, cung nữ lại truyền lời nói nàng ốm.

Thẩm Dực sai ngự y đến, nàng lại không chịu cho khám bệnh.

Ngự y hồi đáp rằng, nhìn sắc mặt nàng, nghe giọng nói, không có gì đáng ngại, cùng lắm là uống vài thang thuốc bổ.

Kết quả nàng chẳng những không chịu uống, mà còn ném hết xuống đất.

Thẩm Dực thấy bực bội, bèn rời khỏi tẩm điện, định ra ngoài đi dạo, xua tan đầu óc rối loạn.

Cứ đi mãi, đi mãi, không biết từ lúc nào đã bước vào gần Tử Đằng viện.

Thẩm Dực cảm thấy có gì đó không đúng.

Hắn quay đầu nhìn.

Những cây quế vàng khó khăn lắm mới chăm được ở hai bên trước kia đã không còn, thay vào đó là mấy gốc mai.

Thẩm Dực liền hỏi:

“Ai thay cây vậy?”

Lâm Duyệt nhẹ giọng:

“Hoàng thượng quên rồi sao?”

“Vài tháng trước Tô cô nương than ghét mùi hoa quế, muốn đổi sang trồng mai, hoàng thượng chuẩn rồi, lại không sai người làm.”

“Tô cô nương sợ hoàng thượng bận lòng, tự gọi người tới trồng thay.”

“Cũng phải, hoàng thượng bận trăm công ngàn việc, sao nhớ được mấy chuyện cỏn con này.”

Thẩm Dực sững sờ hồi lâu, mới nhớ ra Tô Thiên Nhi quả thật từng hỏi chuyện đó.

Hắn chau mày, ngẩng đầu nhìn những cây mai xa lạ trước mắt.

Lại nhớ đến năm đó A Thanh đích thân trồng cây quế vàng ở đây.

Kỳ thực Thẩm Dực cũng thích.

Hoa quế ở Nam Cô thành rất đẹp.

Trước kia A Thanh cứ thích kéo hắn trèo mấy cây hoa lâu năm ấy.

Nàng khi đó cũng hay cười.

Đúng rồi.

Hắn hình như đã lâu không thấy nàng cười như thuở ban đầu nữa.

Hắn gần như quên mất tính cách trước kia của nàng.

Giờ dường như đã thành hai người khác nhau.

Năm nàng cập kê, từng cầu hắn vẽ một bức họa.

Khi đó hắn chỉ mới vẽ được một nửa, vẽ A Thanh ngồi trên cây hoa quế, sau đó vì bận mà quên mất.

Thẩm Dực buột miệng:

“Lâm Duyệt, ngươi còn nhớ bức tranh dở dang khi A Thanh cập kê không, giờ ở đâu rồi?”

Lâm Duyệt hiểu ngay hắn nói gì, lại nhàn nhạt đáp:

“Hoàng thượng xưa nay thích hành thiện tích đức, e là đang nuôi mọt trong đáy rương rồi.”

Thẩm Dực trầm mặc.

Lâm Duyệt lại buông thêm một câu:

“Thần thấy hoàng thượng cũng chẳng cần nhớ đến bức tranh ấy nữa đâu, Mạc tiểu thư giờ có khi chẳng còn trèo nổi cây, hà tất vẽ vời chi cho uổng công?”

Thẩm Dực ngẩn ra:

“Ngươi nói vậy là có ý gì?”

Lâm Duyệt lại hờ hững:

“Từ cái năm hồ nước đóng băng ấy, hoàng thượng – một người quý giá như vậy – lại là vịt cạn rơi xuống nước, Mạc tiểu thư vì cứu ngài mà suýt bị đông cứng đầu óc, còn trèo cây gì nổi nữa?”

“Nhưng chuyện ấy có là gì? Biết bao người bằng lòng chết vì hoàng thượng, huống hồ chỉ là cứu vớt một lần, đâu tính được là công trạng to lớn gì để mà phong thưởng.”

Thẩm Dực chết sững.

Chẳng trách ngự y luôn bảo A Thanh thể hàn.

Sao hắn lại không nghĩ tới chuyện năm xưa?

Lời Lâm Duyệt dù châm chọc, nhưng trong lòng Thẩm Dực lại càng thêm nặng nề.

Hắn xưa nay vẫn tự cho mình là người biết ơn, trọng tình nghĩa.

Những năm tháng cùng mẫu hậu lận đận, ai từng có ân tình với hắn, về sau hắn đều hậu đãi.

Kỳ thực hắn cũng từng ban thưởng cho Mạc gia.

Nhưng người gần gũi với hắn nhất, hắn lại quên mất.

Hắn sao lại có thể quên?

Chuyện cũ năm xưa và từng hồi ức đột nhiên nhói lên trong tim.

Thẩm Dực không thể khống chế được, lại nhớ đến những năm A Thanh bên cạnh hắn.

Những nụ cười kiềm chế, những hành động cẩn thận, nhẫn nhịn.

Nàng làm gì cũng rất tốt.

Giống như người sắp phát bệnh nhưng kịp thời uống thuốc mà ngăn lại, kết quả chẳng ai biết được y thuật của thầy thuốc cao minh đến nhường nào.

Bởi vì không có chuyện gì xảy ra, hắn ngược lại chưa từng để tâm đến nàng.

Thẩm Dực ngơ ngẩn đứng yên tại chỗ, không rõ đã qua bao lâu, chợt thấy một bóng người quen thuộc đang định rời khỏi hoàng cung.

Thẩm Dực nhìn kỹ, thấy là vị ngự y chuyên chữa bệnh cho súc vật, trầm mặc không nói.

Thấy Thẩm Dực, vị ngự y dừng lại, hành lễ:

“Hoàng thượng.”

Thẩm Dực nghi hoặc hỏi:

“Ngươi định đi đâu? Hôm nay không đến Thái y viện sao?”

Ngự y cười khổ:

“Lão thần hôm qua đã dâng thư từ chức lên Thái y viện, chuẩn bị cáo lão hồi hương.”

Thẩm Dực càng thấy kỳ lạ:

“Vì sao?”

Hắn biết vị ngự y này xưa nay rất yêu thích công việc của mình, mà sắc mặt ông ta lúc này lại âm u buồn bã, hoàn toàn không giống như thật sự muốn về quê an dưỡng tuổi già.

Ngự y ấp a ấp úng.

Cho đến khi Thẩm Dực hỏi thêm lần nữa, ông ta mới lắp bắp nói:

“Tô, Tô cô nương thường xuyên tới, lão thần…”

Thẩm Dực hiểu rồi.

Lần này không muốn ăn cũng phải ăn vài miếng.

Vừa mới cắn được hai miếng, lại có cung nữ mang món mới đến:

“Thánh thượng ban món.”

Một đĩa, hai đĩa thì thôi, đằng này gần như liên tục có món được ban đến.

Khiến khách mời xung quanh đều liếc nhìn, trong mắt mỗi người đều có suy nghĩ riêng, nhưng chẳng ai nói ra.

Chẳng mấy chốc, bàn của ta chất đầy “thánh thượng ban món”.

Ta nhìn mà đau đầu, đành cúi đầu ăn, không để ý ánh mắt của người khác.

Khó khăn lắm mới đợi được đến khi yến tiệc kết thúc, ta chuẩn bị rời đi, thì thấy Lâm Duyệt bước tới, khẽ nói với ta:

“Tiểu thư, hoàng thượng nói lâu rồi không gặp Tiểu Hồ, muốn mời tiểu thư đến ngự hoa viên một chuyến.”

Ta đành ôm Tiểu Hồ đi đến ngự hoa viên.

Từ xa đã thấy bóng dáng Thẩm Dực dưới ánh đèn cung.

Dù chỉ là một bóng lưng mơ hồ, ta cũng nhận ra hắn.

Mấy tháng không gặp, hắn gầy đi không ít.

“A Thanh.”

Thẩm Dực quay đầu lại, khẽ mỉm cười với ta.

Ta phải mất một lúc mới chớp mắt.

Ta đã không nhớ nổi lần cuối cùng hắn nhìn ta cười như vậy là khi nào, chỉ cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Ta chậm rãi bước tới đứng bên cạnh Thẩm Dực.

Lặng im một lúc.

Thẩm Dực hỏi:

“Dạo này nàng sống tốt chứ?”

Ta gật đầu:

“Nhờ hồng phúc của bệ hạ, ta được về quê, không lo cơm áo, ngày ngày chăm hoa thưởng trà, đã là cuộc sống mà người thường khó có được.”

Thẩm Dực lại im lặng thật lâu.

Hắn nói là muốn gặp Tiểu Hồ, nhưng Tiểu Hồ đã tới, hắn lại chẳng hỏi lấy một câu.

Ta lặng lẽ đợi hắn mở miệng.

Một lúc sau, Thẩm Dực mới lên tiếng:

“A Thanh, nàng thấy kinh thành thế nào?”

Ta mỉm cười:

“Kinh thành thì tất nhiên là phồn hoa rồi, nhưng người như ta, vẫn thấy nơi mộc mạc an tĩnh như Nam Cô sống dễ chịu hơn.”

“A Thanh đã gặp ca ca rồi chứ?”

“Gặp rồi.”

“Giờ nàng chỉ còn huynh ấy là thân thích, nếu nhớ huynh, sao không ở lại kinh thành?”

“Ca ca nay đã quyết tâm rời khỏi hồng trần, ta không tiện làm phiền người mãi.”

“Nam Cô tuy là quê hương nàng, nhưng giờ cũng hoang vắng nhiều rồi, nàng cũng đã sống ở kinh thành nhiều năm, chẳng lẽ không luyến tiếc nơi này sao?”

“Phụ mẫu tuy không còn, nhưng bạn bè vẫn có thể gặp nhau thường xuyên, còn kinh thành…” Ta ngừng một chút, nhẹ giọng nói thêm, “Luôn khiến ta cảm thấy chẳng thể yên lòng.”

Thẩm Dực dừng bước.

Ta cũng dừng lại theo.

Ta biết hắn quay đầu nhìn ta, nhưng ta chỉ khẽ cụp mắt xuống.

Nói ra cũng thật kỳ lạ.

Vào cung bao nhiêu năm, tuy chúng ta chưa từng xung đột gì.

Nhưng giống như hôm nay, cùng tản bộ trong ngự hoa viên, trò chuyện chuyện thường ngày như vậy, lại là lần đầu tiên.

“A Thanh.” Thẩm Dực hỏi, “Nếu ta giữ nàng ở lại trong cung, nàng có nguyện ý làm chủ hậu cung thêm lần nữa không?”

Ta im lặng.

Gió đêm thổi tới mang theo hương mai thoang thoảng.

Ta lắc đầu:

“Tạ ơn bệ hạ, nay ta đã lười nhác quen rồi, ở trong cung chỉ sợ thêm phiền, cũng không còn năng lực như xưa nữa.”

Năm ấy cô thiếu nữ ngây thơ kia đã rời xa ta từ lâu.

Tình cảm từng có, những rung động từng có, cũng như mấy cây quế vàng trong cung bị đốn ngã, đã chết một lần rồi, không thể trở lại như ban đầu nữa.

Chúng ta quen nhau từ thuở thiếu thời, khi ấy vô ưu vô lo, đối đãi chân thành, nhưng cũng đã tan biến như tro bụi.

Giờ muốn như thuở ban đầu, chẳng khác nào mơ mộng viển vông.

Gánh nặng một khi còn gánh thì còn chịu được.

Đến khi buông xuống rồi, mới chợt nhận ra bản thân đã mệt mỏi đến kiệt quệ.

Giờ ta chỉ hiểu một điều.

Thời gian là con đường mãi mãi đi về phía trước, không thể quay đầu lại.

Ta và hắn sớm đã đi lệch hướng.

Dù ta có gượng ép thế nào, cũng không thể giả được sự yêu thích và lưu luyến như thuở ban đầu nữa rồi.

Nói xong, lại là một khoảng yên lặng thật dài.

Ta chỉ cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt ve Tiểu Hồ trong lòng.

Mấy tháng không gặp, Tiểu Hồ dường như cũng đã xa lạ với Thẩm Dực.

Không còn giống lần trước lúc rời đi, nhảy lên người hắn nữa.

Chỉ uể oải cuộn tròn lại, thỉnh thoảng động đậy tai mèo một chút.

Ta chỉ nghe thấy tiếng gió xào xạc bên tai.

Không rõ đã qua bao lâu.

“A Thanh.”

Ta ngẩng đầu lên.

Thẩm Dực nói:

“A Thanh, đêm nay ngoài thành rất náo nhiệt, cùng ta lên lầu thành ngắm cảnh một lần được không?”

“Tiểu thư, đây là quà thánh thượng ban cho.”

Trước khi rời kinh thành, Lâm Duyệt lại đến.

Nói rằng hoàng thượng lại ban cho một ngàn lượng vàng, cùng một bức họa.

Tử Nguyệt cười tươi:

“Xem ra lần này đến đây cũng không uổng công.”

Nàng lại tò mò ghé qua:

“Tiểu thư, là tranh gì vậy?”

Ta nhận lấy bức tranh, chậm rãi mở ra.

Trong tranh là một thiếu nữ ngồi trên cành cây cao, mỉm cười nhìn dòng người phía dưới qua lại.

Trên cây treo đầy dải lụa đỏ bay phấp phới.

Tử Nguyệt nhìn người trong tranh, lại nhìn ta, nói:

“Bức họa này vẽ giống tiểu thư khi xưa quá.”

Ta chăm chú nhìn bức tranh.

Nửa cuộn là tranh cũ, nửa cuộn là tranh mới.

Người trong tranh, là ta.

Bỗng ta nhớ lại cảnh tượng đêm qua khi lên lầu thành, phố xá phía dưới vô cùng náo nhiệt.

Đèn kết rực rỡ, trẻ nhỏ cầm lồng đèn tung tăng chạy khắp ngõ phố.

Trên trời sao sáng lấp lánh, dưới đất sáng như ban ngày.

Ta cũng thất thần nhìn rất lâu.

Sau đó quay đầu lại, thấy Thẩm Dực không biết đã nhìn ta từ bao giờ.

Có một thoáng ta cảm thấy vẻ mặt hắn có chút cô đơn lạc lõng.

Giống như năm xưa ở thành Nam Cô, chàng trai không nơi nương tựa kia.

Nhưng chỉ trong chốc lát, hắn lại trở về vẻ điềm tĩnh khó đoán, chỉ khẽ mỉm cười với ta.

Ta bất giác đoán, lúc ấy hắn đang nghĩ gì?

Có phải cũng đang hoài niệm?

Có phải nhớ đến lần thả hoa đăng cùng ta ở Nam Cô năm xưa?

Hay là nghĩ đến những năm tháng chông gai đã qua?

Tối qua Thẩm Dực cũng ban thưởng lại một lượt cho những người từng có ơn với hắn.

Nhưng người như Thẩm Dực, kiêu ngạo như thế, lời giữ lại sẽ không bao giờ nói đến lần thứ hai.

Cũng may là vậy.

Ta cuộn bức tranh lại, vừa ngẩng đầu, lờ mờ thấy có người đứng nơi góc tường xa xa, đang nhìn ta.

Trông giống Thẩm Dực.

Nhưng ta chớp mắt một cái, thì chẳng thấy đâu nữa.

Chắc là ta nghĩ nhiều rồi.

“Tử Nguyệt.” Ta đưa tranh cho nàng, “Giữ lại đi.”

Tử Nguyệt đón lấy:

“Đặt ở đâu ạ, tiểu thư?”

Ta khựng lại một chút, nói:

“Để đáy rương đi.”

Vì nửa bức họa cũ ấy đã nằm đáy rương bao năm.

Thì nửa bức mới vừa vẽ nối tiếp kia, cũng nên cùng nó nằm lại nơi ấy.

“Khởi hành đi, chúng ta về Nam Cô.”

HẾT