Thoáng chốc, mười sáu năm đã trôi qua.
Trận tuyết ấy, dường như không bao giờ dừng lại, vượt qua nghìn trùng mây núi, tụ lại trong khí trời phương Nam, biến thành cơn mưa rào rạt rơi xuống miền Giang Nam hoảng loạn.
Những lời cha mẹ từng nói khi xưa, ta lúc đó còn ngây ngô chưa hiểu, nay trong trận đại hỏa này, cuối cùng ta cũng thấu rõ.
Nhưng những điều ấy, Diệp Xuân Cập không xứng đáng để hiểu.
06
Ta không biết vì sao hắn lại cất công điều tra thân thế của ta, nhưng theo tính cách trước nay của hắn, chắc hẳn vẫn là vì Chu cô nương.
Hiện tại phương Bắc đầy hỗn loạn, vì cuốn võ lâm bí tịch được cho là của Thiên Sơn Khách để lại trước khi qua đời, các thế lực tranh đoạt không ngừng.
Nghe nói Chu Mộ Yên vì muốn có được bí tịch mà từ bỏ chính đạo, luyện thuật điều khiển bù nhìn, suýt tẩu hỏa nhập ma, khiến các môn phái lớn căm phẫn, coi nàng như “yêu nữ” và kêu gọi giang hồ Nam Bắc tiêu diệt tà đạo, tru sát yêu nữ.
Diệp Xuân Cập muốn bảo vệ nàng, nên mới giúp nàng điều tra xem ở Mạc Thủy Thành này có người của Bắc phái hay không, để nàng có chỗ ẩn thân.
Ta cứ đoán bừa như vậy, còn câu hỏi của Diệp Xuân Cập, ta coi như không nghe thấy.
Nhà họ Diệp có lão thái thái, Hồng nhi sẽ không sao. Diệp Xuân Cập bây giờ chỉ là một kẻ bệnh tật, đám gia đinh ngoài kia trông cũng chỉ là người bình thường, muốn trốn khỏi hắn chắc không khó.
Nhưng ta đã quên, Diệp Xuân Cập không chỉ biết võ công mà còn giỏi bày mưu tính kế.
“Cạch” một tiếng, một chiếc khóa vàng tinh xảo khóa ta vào cổ tay gầy gò của hắn.
Ta khó tin kéo mạnh, vang lên tiếng leng keng của dây xích.
“Diệp Xuân Cập, ngươi điên rồi sao…”
Ta rốt cuộc có bí mật gì mà khiến hắn nhất quyết không buông tha?
“Thôi vậy.” Diệp Xuân Cập chợt mỉm cười nhạt:
“Nàng là ai không quan trọng, chỉ cần ta không buông tay, nàng vẫn là thê tử của ta.”
Giữa sợi xích nhỏ hẹp, dưới ống tay áo rộng, Diệp Xuân Cập cử động ngón tay, khiến ta buộc phải nghiêng người về phía hắn. Trong ánh mắt u tối của hắn thoáng hiện lên tia sáng nhàn nhạt.
“Như thế này không phải rất tốt sao? Trước đây ta cũng như vậy, từ kiệu hoa dẫn nàng ra, một dải lụa đỏ đưa vào động phòng, sau đó có Hồng nhi. Huyết mạch của chúng ta đã trở thành sợi dây ràng buộc lẫn nhau, điều này không thể chặt đứt, Sơn Quân.”
Rõ ràng chính hắn là người đã cắt đứt trước.
Ta từng muốn cùng hắn sống một cuộc đời yên ổn, là hắn không cần.
“Buông ra!” Ta quát lớn.
Ta bực bội tìm cách mở cơ quan trên chiếc khóa, cảm thấy người này thật khó hiểu. Đang bận rộn tìm cách tháo thì phía sau núi Thanh Phụng bất ngờ vang lên tiếng còi cảnh báo chói tai.
Là tín hiệu cảnh báo của vọng gác nhà họ Diệp.
Lòng ta chợt trầm xuống, nhìn theo âm thanh đó, chỉ thấy chim chóc trên tường thành tung cánh tán loạn – hướng thẳng về phía phủ họ Diệp!
Hồng nhi…
07
Diệp Xuân Cập cũng không lường trước được tình huống này, lập tức ra lệnh cho người đánh xe quay trở về thành thật nhanh.
Lúc này mặt trời đã lặn, ánh tà dương còn sót lại đỏ rực như m,áu.
Một nhóm người không biết bao nhiêu, từ con đường trên núi tràn vào thành.
Giang Nam yên bình đã lâu, ngoại trừ trận đại hỏa ngắn ngủi sáu năm trước, dân chúng Mạc Thủy Thành đã sớm quên đi cảnh loạn lạc. Bây giờ họ hoảng loạn chạy trốn, đóng chặt cửa nẻo, ẩn mình trong nhà.
Nhưng sau khi họ thấp thỏm lo âu nghe ngóng hồi lâu, lại phát hiện kẻ gặp nạn chỉ là nhà họ Diệp mà thôi.
Khi ta nhìn thấy kẻ đầu sỏ gây chuyện, vẻ kinh ngạc trên mặt ta còn rõ ràng hơn cả Diệp Xuân Cập.
Thậm chí Diệp Xuân Cập cũng không sửng sốt quá lâu, ánh mắt hắn nhanh chóng trở nên u ám và lạnh lẽo.
Người đó chính là Chu cô nương, từng mềm mại như liễu xanh, nay lại đứng với thanh kiếm kề cổ lão thái thái nhà họ Diệp. Hồng nhi và Lư thị cũng bị người của nàng khống chế bên cạnh.
Hồng nhi thấy ta, viền mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố nhịn, không khóc cũng không cầu cứu.
Lư thị tức giận đến run rẩy:
“Không ngờ nhà chúng ta bao năm nhân nghĩa, che chở kẻ vô ơn như ngươi! Chu Mộ Yên, nhà ta và họ Diệp đã làm gì có lỗi với ngươi?”
“Có lỗi gì sao?” Giọng Chu Mộ Yên trong trẻo mà lạnh lùng, nàng không thích cười, lúc này khẽ cười một cái, nhưng đầy vẻ châm biếm.
“Vậy phải hỏi lão thái thái nhà ngươi.”
Dù đang bị kiếm kề cổ, lão thái thái vẫn giữ được vẻ bình tĩnh như làn khói nhẹ.
“Lão thân không biết Chu cô nương vì sao lại căm hận đến vậy. Khi xưa cô nương bị kẻ thù truy sát, Xuân Cập không màng tính mạng giấu cô nương trong nhà họ Diệp. Sau đó còn vì cô mà bỏ nhà đi, con thì mất, thân mình mang đầy thương tích mới trở về…”
Khi nghe đến câu “bỏ nhà đi”, thần sắc Diệp Xuân Cập thoáng vẻ bối rối.
Nhưng Chu Mộ Yên lại nói:
“Đó là điều hắn nên làm! Cha nợ thì con trả! Năm đó cha mẹ ta hạ mình cầu xin nhà họ Diệp giúp đỡ, nhưng lão thái thái không thèm đoái hoài, thậm chí còn chặn cả thư cầu viện từ Côn Lôn gửi cho gia chủ nhà họ Diệp. Đáng thương cha mẹ ta, vẫn ngây ngốc chờ bạn cũ cứu mình thoát nạn.
“Nếu ba năm trước ta không phát hiện sự thật, thì đúng là ta đã xem các người như chính phái cứu nhân độ thế thật rồi!”

