02

Diệp Xuân Cập đã trở về.

Tin tức này như giọt nước rơi vào chảo dầu, lập tức khiến cả thành xôn xao.

Người kích động nhất phải kể đến Lư thị, mẹ chồng cũ của ta. Bà vừa bước xuống xe ngựa, thấy Diệp Xuân Cập liền rơi nước mắt, chạy vội tới ôm lấy con trai.

“Con ơi, cuối cùng con cũng trở về rồi, ta ngày đêm lo lắng, chỉ sợ con gặp điều bất trắc nơi đất khách quê người.”

Lư thị mắt ngấn lệ ngẩng đầu, thấy sắc mặt Diệp Xuân Cập tái nhợt, lại nhìn thấy băng vải lộ ra ở cổ áo hắn, thần sắc biến đổi: “Con bị thương rồi sao?”

Diệp Xuân Cập kéo lại vạt áo, ánh mắt lướt qua nhìn ta một cái.

Ta đứng ngoài đám đông, dựa vào Từ Ân, cố rút mình về phía sau.

“Mẫu thân, con không sao.” Diệp Xuân Cập nhàn nhạt nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi ta.

Hắn buông tay bà, bước qua đám đông, thấy ta né tránh hắn, môi mỏng mím chặt: “Sơn Quân, ta đã trở về.”

Xung quanh im lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua ngọn cây, hòa cùng tiếng mưa rơi lộp bộp.

Ta không biết phải nói gì, cúi đầu, lặng lẽ nắm lấy tay áo của Từ Ân. Từ Ân bước lên một bước, chắn trước mặt ta, bàn tay lớn bao lấy những ngón tay lạnh buốt của ta.

Hắn cười.

“Diệp đại công tử xa cách quê hương, bặt vô âm tín, e rằng chưa biết Sơn Quân nay đã là thê tử của ta. Chính danh, nghi lễ đầy đủ, bái đường thành thân, những liên hệ cũ với nhà họ Diệp của ngươi đã dứt cả rồi!”

Diệp Xuân Cập khẽ lặp lại: “Chính danh…”

“Đúng vậy! Chính danh.” Từ Ân nhếch môi, cười chua cay, từng chữ như đâm thẳng vào tim: “Bà nội ngươi ký thư ly hôn, ta bỏ ra trăm gánh sính lễ cưới nàng về, cành vàng lá ngọc này hiện đang được ta yêu chiều trong vòng tay. Thê tử của ta, ngươi hiểu chưa?”

Lời vừa dứt, Diệp Xuân Cập ôm ngực, cúi người ho rũ rượi, như xé gan xé ruột.

“Đại Lang!” Lư thị vội chạy tới, chau mày nói: “Chuyện này quả thật là do bà nội con quyết định. Khi đó con nói trong lòng chỉ có Chu cô nương, bà nội cũng hối hận vì đã ép con cưới Sơn Quân. Sau đó con theo Chu cô nương lên phương Bắc, bà nội mới đồng ý để Sơn Quân tái giá, cả Hồng nhi cũng…”

Khi Lư thị nói những lời này, Hồng nhi vẫn im lặng, xa lạ nhìn người cha ruột của mình.

Diệp Xuân Cập lắc đầu, đẩy tay bà ra, loạng choạng tiến về phía ta, đưa tay định kéo ta ra khỏi sau lưng Từ Ân.

“Ta… ta chưa đồng ý. Sơn Quân, nàng qua đây, nói rõ với ta.”

Đôi mắt Từ Ân ánh lên tia hung dữ.

“Ngươi điếc à? Không hiểu tiếng người sao? Còn muốn rõ ràng thế nào nữa?”

Thấy Từ Ân đã mất kiên nhẫn định ra tay, ta nhẹ vỗ lên cánh tay hắn, khẽ lắc đầu trấn an.

Quan sát tình trạng thương thế của Diệp Xuân Cập, nếu Từ Ân đánh cho hắn bị thương nặng hơn, chẳng phải rước thêm phiền toái hay sao.

Chỉ là chút chuyện cũ chưa nói rõ mà thôi. Diệp Xuân Cập từng yêu Chu cô nương đến mức có thể lao vào nước sôi lửa bỏng vì nàng ta. Ta chẳng qua là người cũ hắn chưa từng để tâm, chắc chắn hắn sẽ không màng đến việc ta tái giá.

Từ Ân cúi đầu nhìn ta, lồng ngực phập phồng, cuối cùng quay đầu đi nơi khác, không muốn nhìn nữa.

Lúc này, ta mới nhìn về phía Diệp Xuân Cập, nhẹ giọng nói: “Công tử, ta thực sự đã là người của nhà họ Từ, Hồng nhi cũng tự nguyện đi theo ta. Tấm lòng của công tử dành cho Chu cô nương ai cũng biết. Vậy thì, ta với công tử một lần dứt khoát, coi như đôi bên đều vui vẻ.”

Dù trong lòng vẫn còn chút oán hận vì năm xưa hắn lạnh nhạt với mẹ con ta, nhưng ta thà giữ trong lòng chứ không muốn nói ra để dính líu gì thêm với hắn.

Ba năm trước, trận đại hỏa do Chu cô nương mà thành đã đủ thiêu rụi mọi mong chờ hão huyền rằng hắn sẽ quay đầu.

Nghe vậy, bàn tay Diệp Xuân Cập cứng đờ giữa không trung, khuôn mặt tái nhợt đầy vẻ đau khổ.

Như một kẻ đi qua bao núi non cách trở, đến khi quay về phát hiện chẳng còn nhà để về.

Hắn bàng hoàng, nhìn ta đầy chua xót. Chưa kịp để ta phản ứng, hắn đột nhiên ngã xuống, đè lên người ta.

Trong tai ta vang lên tiếng nói khàn khàn đầy hận ý của hắn trước khi ngất lịm.

“Muốn đi, trừ khi ta ch,et!”

03

Lời của Diệp Xuân Cập, cùng dòng m,áu đen chảy ra từ vết thương khi hắn ngã xuống, khiến ta hoảng loạn, mãi không thể trấn tĩnh.

May mà Từ Ân phản ứng nhanh, lập tức kéo ta dậy. Diệp Xuân Cập bất tỉnh, đầu đập mạnh xuống đất, âm thanh vang lên nghe mà giật mình.

Từ Ân mặt mày khó chịu, dùng tay quệt vệt m,áu trên cổ áo ta. Một lát sau, hắn nhìn màu m,áu, cau mày, thấp giọng:

“Độc tiễn Bắc man.”

Gì cơ? Ta kinh ngạc nhìn Từ Ân.

Những người xung quanh đang bận rộn đưa Diệp Xuân Cập vào xe ngựa, không ai để ý đến lời Từ Ân. Với một người như hắn, quen lăn lộn giang hồ, từng thấy qua đủ loại ám khí, độc vật, khả năng nhận định sai là rất thấp.