Hai người đánh nhau.
“Phó Tư Thanh, hắn có dao đó, đừng đánh nữa!” Tôi đứng một bên lo lắng hét lên.
May mà sau khi tôi gọi cảnh sát, họ đến rất nhanh.
Nghe thấy còi hú, tên kia hoảng loạn bỏ chạy, lúc quơ dao đã cắt trúng cánh tay của Phó Tư Thanh.
Cảnh sát khống chế được gã đeo khẩu trang.
Tôi lập tức chạy đến bên Phó Tư Thanh, mặt mày tái mét. Cánh tay anh vẫn đang rỉ máu.
Vậy mà anh lại như chẳng cảm thấy gì, chỉ cúi đầu nhìn tôi.
“Hy Hy, chuyện này không phải do anh làm.” “Anh sẽ không tính toán gì với em nữa đâu.”
Tôi sững người. Thấy ánh mắt anh căng thẳng khi giải thích nghiêm túc, tôi mới nhận ra — anh hiểu lầm rồi.
Hôm anh thừa nhận mọi chuyện, tôi từng hỏi về cô nhiếp ảnh gia kia có phải do anh sắp xếp không. Anh nói không phải.
Nhưng trợ lý của anh thì nhanh chóng nhận ra bài viết đó đang nổi lên. Anh cố tình không ngăn cản.
Khi đó tôi chỉ gật đầu nói: “Vậy ra, chúng ta ở bên nhau… là vì anh đã tính toán hết cả rồi.”
Tôi không ngờ anh lại để tâm đến câu nói đó đến vậy.
Tôi nhìn chằm chằm vào vết thương của anh, nước mắt bỗng chốc trào ra.
“Phó Tư Thanh, anh lại thế nữa rồi.” “Anh chỉ biết chơi bài tội nghiệp thôi.”
25
Sau khi băng bó vết thương và làm biên bản với cảnh sát xong, tôi đưa Phó Tư Thanh về nhà tôi.
Anh kéo tôi ngồi lên đùi mình. Rồi hôn lên khóe mắt đỏ hoe của tôi.
“Không chia tay với anh nữa đúng không, bảo bối?”
Tôi đáp lại bằng giọng mũi nặng nề. “Nhà anh biết anh đang quen một đứa thậm chí chưa tốt nghiệp cấp 3 chưa?”
“Biết chứ.” Phó Tư Thanh nói: “Họ không bận tâm mấy chuyện đó đâu.” “Ba mẹ anh là người tốt. Em chịu gặp họ một lần được không?”
Sáng hôm sau, tôi đã hối hận với cái gật đầu của mình.
Từ căng thẳng lúc đầu, đến gần lúc gặp mẹ Phó Tư Thanh, tôi đã chuyển sang trạng thái lo lắng cực độ.
Vừa bước chân vào nhà họ Phó, tôi lập tức bị tiếng xèo xèo từ bếp thu hút sự chú ý.
Phó Tư Thanh thì trông có vẻ quá quen với cảnh này.
Mẹ Phó lật đật chạy ra từ bếp, trên mặt còn dính thứ gì đó đen đen không rõ — giống như bụi than vậy.
“Con trai à, cái nồi cơm điện nhà mình biết tấn công người khác đấy.”
Phó Tư Thanh: “……”
Bác gái ngại ngùng cười với tôi. “Cháu là Hy Hy đúng không?”
Tôi hơi ngập ngừng chào lại: “Cháu chào bác ạ.”
Có vẻ bác ấy cũng hơi xấu hổ. “Bác vốn định tự tay nấu một bữa ra trò để tiếp đãi cháu, ai ngờ lại thành ra thế này, xin lỗi nha.”
Khoảnh khắc vụng về ấy lại khiến tôi quên luôn lo lắng và căng thẳng ban đầu.
Mẹ Phó Tư Thanh có nghe về chuyện trước kia giữa tôi và Tạ Hồi.
“Đừng lo lắng, Hy Hy.” “Nhà bác không có chuyện liên hôn đâu nhé~”
Bác ấy cầm tách trà trông rất quý phái, khẽ nhấp một ngụm rồi nói tiếp: “Chỉ mấy công ty nhỏ yếu kém không có thực lực mới cần liên hôn để giữ quan hệ làm ăn thôi.”
Nghe mà thấy cực kỳ có lý.
26
Mẹ Phó rất thích mấy chiếc bánh tôi làm.
Từ sau khi tiệm bánh tư nhân ở đầu ngã tư bị Phó Tư Thanh kiện đến mức đóng cửa, tiệm chúng tôi càng đông khách hơn.
Tôi tranh thủ chút thời gian làm một món bánh mới, cùng anh mang đến nhà bác ấy.
Nhưng khi rời đi vào buổi tối, Phó Tư Thanh lại cắt một nửa đem theo.
Tôi cứ tưởng anh muốn ăn thử món mới, cũng không nghĩ nhiều.
Cho đến khi anh đem bánh vào tận phòng ngủ sau khi hai đứa vừa tắm xong, tôi mới thấy có gì đó sai sai.
Phó Tư Thanh hình như… rất dễ nghiện. Hôn môi là một ví dụ.
Mà chuyện đó… sau lần đầu tiên không lâu trước đây, anh cũng tỏ ra đặc biệt… nghiện.
Dạo gần đây, anh lại có vẻ vừa “mở khóa” sở thích mới.
“Phó Tư Thanh,” tôi nghiêm túc nói, “đây là món để ăn đàng hoàng đấy.” “Bánh kem dùng để ăn mà.”
Anh gật đầu: “Anh đồng ý.”
Tay anh thì lại thành thạo lôi từ ngăn tủ đầu giường ra cái túi, mở gói kem một cách không hề hợp lý chút nào.
…
Tay tôi vắt lên trán. Thật sự không hiểu sao mọi chuyện lại thành ra như thế này.
Cả căn phòng toàn mùi kem ngọt ngào. Đậm nhất là… trên người tôi.
Phó Tư Thanh vẫn điềm đạm, lịch thiệp hỏi ý kiến: “Hy Hy, chỗ này cũng bôi kem được không?”
Không cần tôi trả lời, anh đã làm rồi.
Trong lúc tôi còn đầu óc mơ hồ, anh gạt tay tôi ra, mỉm cười hỏi: “Sao lại khóc thế?” “Em giờ cũng thành bánh kem rồi đó, bảo bối.”
Phó Tư Thanh tiếp tục nói mấy lời đầy ám chỉ. Kiểu như: “Phải ăn hết mới được.”
Trước khi mệt đến mức ngủ thiếp đi, tôi đã quyết định —
Tiệm bánh sẽ tạm nghỉ một tuần. Vì tôi… không thể đối mặt với kem tươi được nữa. 🙂
(Hết truyện)

