“Không phải anh cố tình nói vậy để từ chối em đấy chứ…”
Cô gái không tin, gọi mấy phần bánh rồi cứ ngồi lì trong tiệm để quan sát.
Tôi thì đang ngồi nghĩ xem nên bắt đầu “diễn” với Phó Tư Thanh từ đâu.
Anh cầm chiếc tạp dề màu vàng kem của tôi đi lại gần.“Em quên không buộc tạp dề rồi.”
Tôi đang định đưa tay nhận lấy, thì anh đẩy tay tôi ra.“Để anh.”
Anh đứng sau lưng tôi, tay luồn ra phía trước đeo tạp dề cho tôi, rồi cúi xuống cột dây sau lưng.
Tôi gần như bị anh ôm trọn vào lòng.
Dù biết rõ anh đang “diễn” cho mấy cô gái bên kia nhìn thấy, nhưng tôi vẫn bối rối vô cùng.
Đến cả hô hấp cũng phải thật nhỏ nhẹ.“Hy Hy, như vậy có chặt không?”
Tôi chớp mắt lia lịa.“Không… không chặt…”
Anh thắt chặt lại dây, rồi thân mật xoa nhẹ vành tai tôi.
Tôi ngơ ngác đối mặt với ánh mắt anh.
Không biết là vì anh diễn quá đạt, hay do ánh mắt anh trời sinh đã có tình.
Những chuyện như vậy, cứ liên tục xảy ra.
Tôi bắt đầu thấy rối.Tôi sắp không giữ được ranh giới tâm lý nữa, sắp thích Phó Tư Thanh mất rồi.
Rõ ràng anh chỉ coi tôi là bạn, chỉ đang diễn cho tròn vai.
Còn tôi thì lại dần chìm vào vai diễn ấy thật.
Nếu anh biết tôi nghĩ như vậy, chắc chắn sẽ bị dọa sợ mà tránh xa tôi, thậm chí cắt đứt quan hệ.
Một lần, tôi đang kiểm kê hàng trong kho, định bước xuống từ cái thang.
Phó Tư Thanh thấy vậy, liền bước đến đỡ eo tôi rồi bế xuống.
Cảm giác tự chán ghét bản thân lại trào lên…Tôi cúi đầu, tránh ánh mắt anh.“Phó Tư Thanh, chỗ này không có ai nhìn đâu, anh không cần diễn.”
Anh nghe ra được sự bực bội trong giọng tôi.“Sao thế, Hy Hy?”
“Là do anh bế em khiến em khó chịu sao?”
Giọng anh trong trẻo, nhưng khi dịu dàng dỗ dành lại càng khiến người ta muốn khóc.
Anh tưởng tôi im lặng là thừa nhận.“Xin lỗi, lại làm phiền em rồi.”
“Anh không phải đang diễn, chỉ là dạo này… quen rồi.”
Anh nói thêm, giọng nhẹ như gió:“Quen với việc chăm sóc em như thể là người yêu vậy.”
Trái tim tôi như bị lời nói mơ hồ của anh thiêu cháy một chút.
Trong kho nhỏ hẹp ấy.Tim tôi đập dồn như trống.
17
Sau một tháng kinh doanh.
Khi tôi và Phó Tư Thanh tổng kết lại thì phát hiện doanh thu vượt xa kỳ vọng.
Chúng tôi quyết định tổ chức một buổi ăn mừng nho nhỏ.
Cuối cùng thống nhất sẽ đến nhà anh cùng nấu một bữa thật ngon để ăn tối.
Lần đầu tôi đến nhà anh.
Đó là một căn hộ ở khu chung cư bình thường, thiết kế là hai phòng ngủ lớn, nội thất đơn giản nhưng mọi thứ đều rất mới, gần như không thấy dấu hiệu sinh hoạt.
Có lẽ anh mới dọn về đây không lâu.Chúng tôi còn mua vài lon bia.
Không biết từ lúc nào tôi đã uống đến say.
Phó Tư Thanh liếc nhìn đồng hồ treo tường.
Lúc đó là 10 giờ rưỡi tối.“Hy Hy, muộn rồi đó, tối nay em ngủ lại phòng khách nhé?”
Suy nghĩ của tôi như bị ngâm trong cồn, quay chậm chạp.
“Hả?”“À… ừm, được.”
Phó Tư Thanh ra cửa hàng tiện lợi mua vài món đồ dùng một lần cho tôi.
Tôi tắm xong, mặc bộ đồ ngủ mới mà anh mua, càng thấy đầu óc quay cuồng.
Chắc anh cũng đã tắm trong phòng tắm ở phòng ngủ chính.
Anh thay đồ ngủ, lúc đến gần, tôi ngửi được hương sữa tắm mùi gỗ trầm nhẹ nhàng trên người anh.“Hy Hy, sao không sấy tóc?”
Tôi ôm đầu gối cuộn tròn trên sofa.“Em hơi choáng, đứng không nổi nữa.”
Anh liền cắm máy sấy cạnh sofa, đứng bên cạnh tôi.“Cẩn thận kẻo cảm lạnh.”“Để anh sấy cho.”
Tóc bị anh vén lên, gió ấm phả tới khiến cả người tôi như mềm nhũn ra.
Không biết đã qua bao lâu, tóc cũng đã khô.
Tôi ngẩng đầu, mỉm cười với anh:“Cảm ơn.”
Tôi để ý có một sợi tóc dính trên mặt anh.
Đáp lại sự tử tế, tôi quỳ lên ghế sofa, ngồi thẳng dậy:“Anh đừng động đậy, để em thổi cho.”
Tôi đưa môi lại gần mặt anh, thổi nhẹ một cái.“Xong rồi.”
Vừa định lui lại, thì bất ngờ có một cánh tay ôm lấy eo tôi.
Khi bắt gặp ánh mắt sâu không thấy đáy của Phó Tư Thanh, tôi mới bàng hoàng nhận ra tình thế.“Hy Hy.”“Ừm?”
Chóp mũi chúng tôi gần như chạm vào nhau, bầu không khí mập mờ không nói cũng hiểu.
“Em thích anh đúng không?” — giọng anh như thì thầm ngay bên tai.
Tôi nắm chặt vạt áo ngủ.
Một lúc sau, khẽ đáp:“Thích…”
Phó Tư Thanh khẽ hôn lên chóp mũi tôi.“Vậy… chúng ta yêu thật nhé?”
Trong ngực tôi như có hàng trăm con bướm cùng lúc vỗ cánh.
Khi say, đầu óc tôi không còn nhạy cảm hay tự vệ nữa.
Tôi nhận ra rõ ràng:Ồ, thì ra anh cũng thích mình.
Tôi gật đầu:“Ừ.”
Anh khẽ cười, nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống môi tôi.
Môi dưới bị anh mút khẽ một cái:“Anh thích em, Hy Hy.”
Hơi thở của tôi bị anh cuốn trọn.
Nụ hôn của Phó Tư Thanh cũng giống như con người anh.
Chậm rãi, nhẹ nhàng, nhưng hoàn toàn không cho ai cơ hội từ chối.
Khi nụ hôn kết thúc, chân tôi mềm nhũn, phải ôm lấy cổ anh mới không ngã xuống.
Anh hôn sang bên má, những nụ hôn dày đặc nối tiếp nhau.
“Anh thích em nhiều lắm.”
Giọng nói nhẹ như hơi thở, vang lên giữa căn phòng yên tĩnh, lại khiến tim tôi run rẩy.

