“Không ai giục em phải đi cả.”
“Tìm nhà mới cũng cần thời gian, em cứ tiếp tục ở đây một thời gian cũng được.”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Vẫn là không nên.”
“Nếu chẳng may chạm mặt vị hôn thê của anh thì ngại chết mất.”
Đây là lần đầu tiên tôi và Tạ Hồi trực tiếp nhắc đến Tống Lạc Linh.
Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Tạ Hồi cụp mắt xuống, hàng mi khẽ run.
“Xin lỗi.”
Tôi cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân, không đáp lại.
Thật khó để nói rõ, anh đang xin lỗi… vì điều gì.
Là chuyện anh từng hứa tốt nghiệp xong sẽ cưới tôi, nhưng giờ lại đi liên hôn với người khác. Hay là chuyện… tôi không biết từ khi nào anh đã đổi lòng.
4
Tôi và Tạ Hồi hình như chưa bao giờ thật sự ở bên nhau.
Hồi anh còn học cấp 3, tôi giả tuổi để ra ngoài làm thêm.
Anh tan học muộn thường đến quán bánh ngọt nơi tôi làm đợi tôi.
“Ồ, Hy Hy, đây là bạn trai em à?”
Tôi vội xua tay lia lịa.
“Không phải đâu… là em trai em thôi!”
“Nó vẫn còn đang đi học, học giỏi lắm luôn.”
“Sao có chuyện một đứa chưa học xong cấp 3 lại có bạn gái đang đi làm chứ.”
Tạ Hồi lúc đó mặc bộ đồng phục học sinh đã bạc màu vì giặt quá nhiều.
Anh khoanh tay, ánh mắt lạnh nhạt nhìn tôi nói dối.
Thực tế, anh còn lớn hơn tôi nửa tuổi.
Tối hôm đó, trong căn phòng trọ chật hẹp, Tạ Hồi lần đầu tiên vượt ranh giới.
Anh bế tôi lên bàn, cắn rách khóe môi tôi.
Anh bật cười khẽ: “Ngày mai nếu đồng nghiệp em hỏi, em dám nói là em trai cắn không?”
Tôi ôm mặt, lùi sát vào góc tường, tạm thời không dám chọc giận anh.
Nhưng Tạ Hồi lại kéo tôi trở về, cứ như đang nhập vai thật.
“Chị ơi, yêu em đi.”
Tôi đẩy đầu anh ra khỏi hõm cổ mình, kiên quyết giữ giới hạn.
“Không được.”
“Đã nói là sau khi tốt nghiệp mới được yêu mà.”
Tôi tức tối buộc tội anh:
“Tạ Hồi, anh đâu có thật lòng muốn yêu đương, anh chỉ muốn hôn thôi!”
Cậu con trai ấy kéo khóe môi cười:
“Thì anh cũng chỉ muốn hôn mỗi em thôi còn gì.”
Thế nhưng, Tạ Hồi vừa mới tốt nghiệp, còn chưa kịp bàn với tôi chuyện đó.
Gia đình nhà họ Tạ đã tìm tới và nhận lại anh.
Mẹ Tạ không đồng ý cho anh đưa tôi theo.
Ban đầu còn nhẹ nhàng khuyên nhủ, sau thì hoàn toàn mất kiểm soát.
“Tạ Hồi, đưa cho con bé ít tiền xem như trả ơn nó là được rồi có được không?”
“Nó chỉ là một đứa con gái làm công, con đưa nó về chỉ làm mất giá trị của con, chẳng được lợi lộc gì cả!”
Tạ Hồi cười uể oải:
“Ồ, vậy nếu mẹ biết, con nhất định phải cưới cô ấy, và sẽ cưới ngay sau khi tốt nghiệp đại học, mẹ có tức đến phát điên không?”
Sắc mặt mẹ Tạ sa sầm.
“Tôi tuyệt đối không đồng ý!”
“Tôi không cần ai đồng ý cả.”
Tạ Hồi chẳng thèm quan tâm, kéo tôi rời đi.
Màn kịch ầm ĩ đó cuối cùng kết thúc trong sự nhượng bộ đầy miễn cưỡng của mẹ Tạ.
Nhưng bà ấy có điều kiện.
“Các con tạm thời không được yêu đương.”
“Còn tương lai thế nào, chờ Tạ Hồi tốt nghiệp đại học rồi tính.”
Tạ Hồi còn muốn nói gì đó, nhưng tôi kéo tay anh lại.
“Không sao đâu, vậy là tốt lắm rồi.”
Lúc đầu tôi nghĩ, mẹ Tạ chỉ cần vài năm để chấp nhận sự tồn tại của tôi.
Nhưng sau này tôi mới hiểu…
Bà ấy đang đợi.
Chờ Tạ Hồi trưởng thành, trở thành thiếu gia nhà họ Tạ, hoàn toàn bỏ xa tôi.
Chờ tình cảm giữa tôi và anh dần phai nhạt.
Chờ anh nhận ra — tôi đối với anh, thật ra cũng chẳng quan trọng đến vậy.
5
Tôi cũng không nhớ rõ Tạ Hồi thay đổi từ khi nào.
Chỉ biết là chúng tôi ngày càng nói chuyện ít đi.
Tôi nói gì, anh cũng chỉ đáp lại một cách hời hợt.
Cứ như chẳng còn chủ đề gì chung nữa.
Tôi nhận ra anh bắt đầu chán ghét mình vào một ngày thứ Bảy.
Hôm đó anh dẫn bạn học về nhà chơi, tôi đang phụ dì giúp việc lau dọn nhà.
Một người bạn của anh cười khẽ:
“Ê, Tạ thiếu gia, nghe nói hồi trước cậu từng cặp kè với một đứa con gái làm công hả?”
“Chắc là cô bé này nhỉ, nhìn khí chất ‘giai cấp lao động’ hiện rõ luôn.”
Một người khác thì gãi đầu, tặc lưỡi:
“Khó đánh giá thật.”
“Tự mình hạ thấp mình thì cũng đừng mong người khác coi trọng mình, em gái à.”
“Đi giúp người làm dọn dẹp, em nghĩ gì vậy?”
Ánh mắt bọn họ khiến tôi hiểu — việc tôi giúp lau nhà thật là trò cười.
Tôi cầm cây lau nhà, đứng chết lặng, tay chân luống cuống.

