PHƯỢNG VỊ TRONG CUNG

PHƯỢNG VỊ TRONG CUNG
  • Tác giả:
  • Thể Loại: Cổ Đại
  • Trạng Thái: Hoàn thành

VĂN ÁN

Ngày hôm đó, khi thái y kết luận ta không thể sinh con, phu quân Nguyên Tùy Phong liền đưa tới một tờ hưu thư.

“Vĩnh Phương, năm xưa phụ thân nàng giúp ta lên kinh ứng thí, ta đã dùng vị trí chính thê để báo đáp. Nhưng ba năm qua nàng vẫn không sinh được con.”

“Hiện nay ta đã vào Hàn Lâm viện, tiền đồ đang rộng mở. Không thể vì nàng mà trở thành trò cười của cả triều văn võ.”

Mẹ chồng đứng bên cạnh, chiếc khăn tay che khóe môi đang sắp không kìm nổi nụ cười.

“Tùy Phong ba năm nay giữ mình trong sạch, đối với con đã là nhân nghĩa đến tận cùng.”

“Nếu con thật lòng nghĩ cho nó, thì đừng tiếp tục làm lỡ tiền đồ của nó nữa.”

Ta nhìn vị Trạng nguyên lang mà mình đã dốc hết của hồi môn để nâng đỡ, cổ họng nghẹn lại.

Cuối cùng, ta không khóc, cũng không làm ầm lên, chỉ lặng lẽ nhận lấy tờ hưu thư.

Một năm sau, gặp lại trong yến tiệc trong cung.

Lúc ấy ta đang mang thai sáu tháng, ung dung ngồi trên ngôi phượng vị.

Hắn ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt lập tức dính chặt vào cái bụng đang nhô lên của ta, sắc mặt trắng bệch.

Nhìn bộ dạng đó của hắn, ta bỗng nhớ tới khi nhận tờ hưu thư kia, ta cũng có vẻ mặt như vậy.

Ngày hôm đó, vừa ký tên điểm chỉ xong, mẹ chồng liền liếc mắt ra hiệu.

Hai bà vú đi theo bà lập tức tiến lên, bắt đầu kiểm kê những rương của hồi môn còn lại không nhiều của ta.

“Mấy món bày biện vô dụng này, đáng lẽ nên dọn đi từ lâu rồi.”

Một bà vú bĩu môi, ôm chiếc bình sứ trong của hồi môn của ta lên tay cân thử.

Mẹ chồng thở dài, làm ra vẻ thông cảm:

“Vĩnh Phương à, nể tình xưa nghĩa cũ, quần áo và trang sức của con cứ mang đi.”

“Còn mấy món đồ nội thất, đồ bày biện thì để lại. Nền móng của Tùy Phong còn nông, trong phủ cũng cần những thứ này để chống đỡ thể diện.”

“Về nói với cha con rằng vợ chồng các con duyên mỏng, đã hòa ly rồi.”

“Con là người hiểu chuyện, chắc biết điều gì nên nói, điều gì không nên nói.”

Bà bước lại gần một bước, hạ thấp giọng, trong lời mang theo sự uy hiếp:

“Dù sao thì bây giờ Tùy Phong đã là Hàn Lâm viện biên tu, tiền đồ còn xa rộng hơn nhiều so với cái chức huyện lệnh nhỏ bé của cha con.”

“Con nói xem, có phải không?”

Toàn thân ta lạnh buốt, quay sang nhìn Nguyên Tùy Phong.

Đăng nhập để theo dõi truyện này

[ultimatemember form_id="3840"]