ANH CỨU NGƯỜI, TÔI TỰ CỨU MÌNH

ANH CỨU NGƯỜI, TÔI TỰ CỨU MÌNH
  • Tác giả:
  • Thể Loại: Hiện đại
  • Trạng Thái: Hoàn thành

VĂN ÁN

Sau khi thoát khỏi đám cháy, Ôn Dĩ Phàm – người trước nay luôn lấy Lục Kiêu làm trung tâm – bỗng thay đổi hẳn tính cách.

Cô không còn đều đặn ngày ba bữa mang cơm đến cho Lục Kiêu như trước nữa.

Cũng không còn vì Liễu Nghiên Nghiên quấn quýt bên cạnh anh ta mà ghen tuông, khó chịu.

Thậm chí, cô từ bỏ cơ hội thăng chức mà mình chờ đợi suốt nhiều năm, nộp đơn xin nghỉ việc.

Khi tin này truyền về đại đội phòng cháy chữa cháy, Lục Kiêu vội vã trở về căn nhà của họ – giờ chỉ còn lại bộ khung cháy đen sau vụ hỏa hoạn.

“Dĩ Phàm, em vẫn còn giận chuyện lúc xảy ra cháy anh cứu Liễu Nghiên Nghiên trước, đúng không?”

Trong đáy mắt anh ta thoáng qua một tia áy náy. Anh ta nhìn vết bỏng trên lòng bàn tay cô sững lại hai giây, giọng nói dịu xuống:

“Em biết mà, Nghiên Nghiên là vợ của Tiểu Hứa. Cậu ấy đã hy sinh vì che chắn cho anh rút khỏi đám cháy trước. Anh đã hứa với cậu ấy sẽ chăm sóc tốt cho Nghiên Nghiên.”

“Khi vụ cháy xảy ra, cô ấy ở ngay phòng bên cạnh em. Anh không thể trơ mắt nhìn cô ấy gặp chuyện.”

Ôn Dĩ Phàm bình thản rút tay khỏi tay anh ta, lùi lại hai bước.

“Tôi hiểu. Dù sao nhiệm vụ của anh cũng là cứu người.”

Động tác đưa tay ra của Lục Kiêu khựng lại giữa không trung vì cô né tránh. Trong lòng anh ta dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ. Nếu là trước kia, Ôn Dĩ Phàm tuyệt đối sẽ không chủ động tránh anh ta như vậy.

Anh ta ngẩn người một lúc rồi mới lên tiếng: “Dĩ Phàm, em không cần phải dùng cơ hội thăng chức mà em mong chờ bấy lâu để giận dỗi anh.”

Đăng nhập để theo dõi truyện này

[ultimatemember form_id="3840"]