Bộ vest trắng ton-sur-ton với nước da trắng ngần của cậu, bông hồng trắng trên cổ áo điểm xuyết nốt ruồi nhỏ trên chóp mũi cậu. Cậu ngước mắt lên nhìn tôi, đôi mắt long lanh phủ một lớp nước mỏng, hàng mi ướt đẫm bết lại thành từng cụm nhỏ.

Người dẫn chương trình đang thao thao bất tuyệt đọc lời tuyên thệ bên cạnh, tôi chẳng lọt tai nổi một chữ nào.

Tôi chỉ mải mê ngắm nhìn cậu.

Đến lúc trao nhẫn tay tôi run rẩy. Khi đẩy chiếc nhẫn vào ngón áp út của cậu, những ngón tay cậu khẽ run lên một cái, nhưng rồi vững vàng đón nhận.

Tôi cúi sát vào tai cậu.

“Vợ ơi.”

Vành tai cậu đỏ rực lên trước mắt tôi.

“Kể từ hôm nay em là vợ anh rồi, vợ hợp pháp đấy.”

Cậu len lén cấu một cái vào ngón tay tôi.

Trong lúc đi mời rượu, đám bạn bè nối khố của tôi thi nhau chuốc rượu tôi. Cái danh “ngàn chén không say” của Cố thiếu gia tập đoàn Cố thị lẫy lừng là thế, nhưng cũng không chống đỡ nổi số lượng khách khứa đông đảo hôm nay, rượu trắng rượu vang thay phiên nhau, uống đến cuối cùng bước chân tôi cũng bắt đầu chuếnh choáng.

Diệp Dao luôn đứng bên cạnh tôi, mỗi lần tôi uống xong một ly cậu đều vươn tay đỡ tôi một cái, bàn tay đặt trên eo tôi vô cùng vững chãi. Trong ly của cậu là nước lọc, mỗi lần có ai định mời cậu, tôi lại đứng ra chặn lại.

“Vợ tôi không biết uống rượu, để tôi uống thay em ấy.”

Câu này chắc tôi phải lặp lại cỡ hai mươi lần.

Đến cuối cùng, Diệp Dao lén kéo góc áo tôi dưới gầm bàn, khẽ nói: “Anh đừng uống nữa.”

Tôi đáp: “Ừ.”

Rồi tu cạn ly rượu trên tay.

Cậu trợn mắt lườm tôi một cái.

Mỗi lần Diệp Dao lườm người ta, đôi mắt cậu lại hơi mở to, cộng thêm đôi vành tai đỏ lựng vì men rượu, chẳng những không mang một chút uy hiếp nào mà lại khiến người ta chỉ muốn sấn tới hôn một cái.

Tôi đã sấn tới thật.

Ngay trước mặt mấy chục con người, trước mặt bố mẹ cậu, mẹ tôi và bố tôi.

Hôn một cái lên trán cậu.

Xung quanh chìm vào im lặng nửa giây, rồi tiếng hò reo vang dội bùng lên. Bố tôi cười tít mắt vỗ đùi bôm bốp trên ghế, cụ Diệp chống gậy đứng lên vỗ tay, mẹ Diệp che miệng, nhưng đôi mắt bà đang cười cong tít.

Khuôn mặt Diệp Dao đỏ rực từ cổ lên tận chân tóc, cậu vùi mặt vào hõm vai tôi, hậm hực nói một câu.

“Cố Diễn, anh tiêu rồi.”

Tôi nói: “Tiêu từ lâu rồi.”

15.

Căn nhà tân hôn là căn hộ cao cấp giáp sông đứng tên tôi, đã được sửa sang lại. Cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn của phòng ngủ chính nhìn thẳng ra mặt sông, ban đêm có thể thấy ánh đèn bên kia bờ hắt xuống mặt nước vỡ vụn thành vô số những vệt vàng lấp lánh.

Diệp Dao đứng trước cửa kính, bộ vest trắng vẫn chưa cởi, bông hoa hồng trắng trên cổ áo đã hơi héo. Ánh sáng từ phía đối diện bờ sông hắt lên cửa kính, cũng hắt vào đôi mắt cậu.

Tôi vòng tay ôm cậu từ phía sau, cằm tựa lên vai cậu.

“Vợ ơi.”

Cơ thể cậu trong vòng tay tôi khẽ cứng lại, rồi mềm nhũn ra.

“Vâng.”

“Vợ ơi em thơm quá.”

Cậu không nói gì, tai lại bắt đầu ửng đỏ.

“Vợ ơi chúng ta kết hôn lúc nào ấy nhỉ?”

“Hôm nay.”

“À đúng rồi, hôm nay.” Tôi dán môi lên dái tai cậu, “Thế có phải chúng ta nên động phòng rồi không.”

Tai cậu nóng bừng như sắp bốc cháy.

“Hôm nay anh uống nhiều rượu rồi mà.”

“Uống rượu vào mới càng khỏe chứ.”

“Cố Diễn.”

“Hửm?”

“Anh có thể đứng đắn một chút được không.”

Tôi ôm cậu xoay người đối mặt với mình, hai tay chống lên mặt kính hai bên cậu. Ánh sáng của mặt sông chiếu từ phía sau hắt lên viền nét của cậu, mạ lên đó một lớp bạc mỏng manh.

“Đối với em, có việc gì mà anh không nghiêm túc cơ chứ?”

Cậu nhìn tôi, trong đáy mắt ánh lên làn nước sông gợn sóng.

“Ngay từ lần gặp đầu tiên anh đã không đứng đắn rồi.”

Tôi bật cười, cúi đầu cọ đầu mũi mình vào mũi cậu.

“Đó là vì em đẹp quá.”

Rồi tôi hôn cậu.

Đôi môi cậu mềm hơn tôi tưởng rất nhiều, phảng phất hương vị của ngụm rượu vang nhỏ mà cậu uống trong lễ cưới. Đôi tay ban đầu chống trước ngực tôi, mấy ngón tay cuộn tròn níu chặt vạt áo sơ mi của tôi, rồi từ từ, từng chút một nới lỏng ra, trượt dọc từ ngực tôi lên trên, vòng qua cổ tôi.

Ánh đèn bên kia bờ sông lấp lánh nhấp nháy sau lớp kính cửa sổ.

Cuộc sống sau hôn nhân phải nói thế nào nhỉ.

Thảo nào ai cũng thích lấy vợ.

Mỗi sáng mở mắt ra là tôi đã thấy Diệp Dao nằm ngay bên cạnh. Có những lúc cậu thức dậy sớm hơn tôi, cứ nằm nghiêng ngắm nhìn tôi, bị tôi phát hiện thì lập tức nhắm tịt mắt lại giả vờ như đang ngủ, nhưng hàng mi thì đang rung rinh, vành tai cũng dần ửng đỏ.

Những lúc như thế, tôi thường ghé sát lại hôn một cái lên trán cậu, sau đó xuống giường đi vào bếp chuẩn bị bữa sáng.

Mười phút sau cậu sẽ mang dép lê lững thững từ phòng ngủ đi ra, mái tóc rối bù, cổ áo ngủ xộc xệch lệch sang một bên lộ ra cả mảng xương quai xanh. Cậu sẽ ngồi trước bàn bếp đảo, hai tay nâng chiếc cốc uống nước mật ong tôi pha, đôi chân đung đưa qua lại dưới ghế.

Sau đó tôi sẽ bưng món trứng ốp la và bánh mì nướng đặt trước mặt cậu.

Cậu bảo: “Công ty anh không bận à?”

Tôi đáp: “Bận chứ. Nhưng việc nấu bữa sáng cho em quan trọng hơn cả họp hành.”