Ngày cưới là do bố tôi lật tung ba quyển hoàng lịch rồi nhờ một ông thầy bói nổi tiếng thiêng chọn cho, bảo là ngày này đại cát, rất hợp để cưới hỏi, động thổ, cúng bái, tóm lại là một ngày tốt đẹp được ông trời ưu ái.
Bố tôi vì đám cưới này mà lặn lội từ Hải Nam bay về, dẫn theo cả mẹ tôi. Vừa bước vào cửa, chuyện đầu tiên mẹ tôi làm không phải là ôm tôi, mà là nắm lấy tay Diệp Dao, nhìn cậu từ đầu đến chân suốt hai phút đồng hồ, sau đó quay ra nói với bố tôi một câu.
“Ông Cố à, con trai mình không xứng với người ta đâu.”
Tôi đứng ngoài cửa xách vali cho mẹ, không biết có nên bước vào hay không.
Bố tôi vỗ vai tôi từ phía sau, hiếm khi đứng về phe tôi mà bào chữa một câu: “Nhưng xét về ngoại hình thì cũng xứng lứa vừa đôi mà.”
Mẹ tôi không thèm quay đầu lại: “Ngoại hình thì có ích gì, tính tình lại tồi tệ thế cơ mà.”
Diệp Dao ngồi trên sô pha để mẹ tôi nắm tay, vành tai lại ửng đỏ, cúi gằm mặt bặm môi.
Tôi nói: “Mẹ, giờ tính con đã đỡ đi nhiều rồi.”
Lúc này mẹ tôi mới ngoái đầu lại nhìn, ánh mắt như muốn nói “Cứ thử xem mẹ có tin không”.
Đám cưới không tổ chức trong khách sạn, mà diễn ra tại một khu trang trại ngoại ô, bãi cỏ được cắt tỉa phẳng phiu, những dãy ghế trắng xếp thẳng tắp ven hồ nước nhân tạo, trên mặt hồ rải đầy hoa súng trắng chúng tôi mua từ chợ hoa về.
Mẹ tôi chê màu trắng nhạt nhẽo quá nên sai người rải thêm một vòng cánh hoa hồng nhạt xung quanh.
Bố mẹ nuôi của Diệp Dao đến từ hôm trước đám cưới. Mẹ cậu xách hai cái túi ni lông to đùng ra khỏi ga tàu hỏa, một túi là thịt bò và móng giò luộc, túi còn lại là hồng treo gió và khoai lang sấy nhà tự làm.
Vừa gặp tôi bà đã bảo thịt bò này là do bố cậu dậy từ 4 giờ sáng để nấu đấy, nước sốt cũng là tự tay ướp, ở ngoài không mua được đâu.
Diệp Đức Hậu đứng bên cạnh, mặc một chiếc sơ mi màu xanh lam đậm, tay xách chiếc vali da cũ mèm, tóc chải chuốt gọn gàng, trông vô cùng trịnh trọng.
Khi Diệp Dao nhận lấy chiếc túi ni lông từ tay mẹ, cậu khẽ gọi một tiếng “mẹ”.
Bà vỗ nhẹ lên mu bàn tay cậu, giọng vẫn lanh lảnh như mọi khi: “Ốm đi rồi! Lại ốm đi rồi! Tương ớt đợt trước mang đi ăn hết chưa con?”
“Con ăn hết rồi ạ.”
“Ăn hết sao không bảo mẹ gọi điện gửi cho?”
Diệp Dao mỉm cười, đôi mắt cong thành hai vầng trăng khuyết.
Tối hôm đó, mẹ tôi và mẹ Diệp cùng nhau hâm nóng thịt bò luộc trong bếp, hai bà mẹ sáp lại chẳng biết buôn chuyện gì mà thi thoảng lại truyền ra tiếng cười rộn rã.
Tôi ngồi trên sô pha, quàng tay qua vai Diệp Dao, ngón tay mân mê những sợi tóc của cậu.
Cậu hỏi: “Anh có hồi hộp không?”
Tôi đáp: “Hồi hộp gì chứ, anh đợi ngày này gần hai tháng nay rồi.”
Cậu ngoảnh đầu nhìn tôi, đôi mắt dưới ánh đèn vàng ấm áp trong phòng khách như hai giọt mật ong tan chảy.
“Mới hai tháng mà anh đã dám kết hôn.”
“Hai tháng thì sao chứ, ngay lần đầu gặp mặt là anh đã dám cưới em rồi.”
Vành tai cậu lại đỏ lên, quay mặt đi không nhìn tôi nữa.
14.
Ngày diễn ra đám cưới thời tiết đẹp vô cùng. Ánh nắng ấm áp của giữa tháng Mười Một trải dài trên bãi cỏ, những bông hoa súng trên mặt hồ khẽ rung rinh trong gió, những cánh hoa trắng hồng chen chúc vào nhau.
Hàng ghế trắng chật kín người ngồi, họ hàng bên đằng nội nhà họ Cố, hội quý bà bạn của mẹ tôi, những đối tác làm ăn trên thương trường của tôi, và cả thư ký Trần cùng ban giám đốc công ty ngồi ở hàng ghế thứ ba.
Hôm nay thư ký Trần diện một bộ đồ màu hồng cánh sen, khi thấy tôi đứng dưới vòm hoa, cô ấy còn giơ ngón tay cái lên khích lệ.
Về phía nhà họ Diệp, tôi chỉ mời mỗi cụ Diệp.
Ông cụ chống gậy ngồi ở hàng ghế đầu tiên, bộ vest phẳng phiu, tóc chải ngược bóng lộn. Chiếc ghế bên cạnh ông cụ bỏ trống, vốn dĩ dành cho bố mẹ nuôi của Diệp Dao, nhưng bà lại ngồi ra đằng sau, bảo hàng ghế đầu là dành cho người lớn tuổi, bà ngồi phía sau là được rồi.
Mẹ tôi một mực kéo tay bà, ấn bà ngồi xuống hàng ghế đầu.
“Chị là mẹ của Dao Dao cơ mà, chị không ngồi hàng ghế đầu thì ai ngồi?”
Lúc ngồi xuống, mẹ Diệp đã lén dùng mu bàn tay lau nước mắt.
Khi tiếng nhạc vang lên, tất cả mọi người đều ngoái đầu nhìn về phía sau.
Diệp Dao khoác tay Diệp Đức Hậu bước đi từ phía bên kia con đường mòn của trang trại.
Cậu mặc bộ vest màu trắng, phần eo được may bó sát tôn lên vòng eo thon gọn, trên cổ áo cài một bông hồng trắng nhỏ xinh. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá ngô đồng, đậu trên vai và mái tóc cậu, cả người cậu như đang tỏa sáng rực rỡ.
Diệp Đức Hậu bước rất chậm, từng bước vững chãi. Bàn tay ông đặt nhẹ lên mu bàn tay Diệp Dao, như đang nâng niu bảo vật quan trọng hơn cả tính mạng mình.
Khi bước đến trước mặt tôi, Diệp Đức Hậu dừng lại một nhịp.
Sau đó ông đặt tay Diệp Dao vào lòng bàn tay tôi.
Ông phủ bàn tay thô ráp của mình lên tay của hai chúng tôi, bóp thật chặt.
“Giao cho con đấy.”
Giọng ông hơi khàn đi, chất chứa nỗi niềm quyến luyến không nỡ.
“Bố yên tâm ạ.”
Ông gật đầu, xoay người đi về chỗ ngồi. Vừa ngồi xuống cạnh mẹ Diệp, bà đã với tay kéo tay áo ông, ông không nhìn bà nhưng lại bao trọn lấy bàn tay bà.
Tôi nắm chặt tay Diệp Dao, cúi đầu nhìn cậu.

