Cơn gió thổi qua giàn nho sau nhà, lá cây xào xạc.
12.
Chiều lúc ra về, mẹ Diệp chất đầy một cốp xe đồ ăn cho chúng tôi. Hai hũ tương ớt, một bịch hồng treo gió tự phơi, một hũ củ cải ngâm, mấy mớ cải chíp, còn có cả củ cải Diệp Đức Hậu vừa nhổ nữa.
“Tương ớt ăn hết thì gọi điện để mẹ làm tiếp nhé.”
“Hồng treo gió đừng ăn một lèo hết ngay, ngọt quá hỏng răng đấy.”
“Cải chíp mang về là xào ăn luôn, để lâu mất ngon.”
Diệp Dao đứng trước mặt mẹ, để bà vuốt lại mũ áo hoodie, ngoan ngoãn gật đầu.
Diệp Đức Hậu vỗ vỗ lên nóc xe tôi, cúi người nói vọng vào cửa kính xe: “Lần sau đến đừng mua đồ nữa, ở nhà thiếu gì đâu. Chỉ cần dắt người tới là được rồi.”
“Vâng ạ.”
Diệp Dao trước khi lên xe đã quay người ôm mẹ một cái.
Chỉ ôm vội vã rồi buông ra ngay, nhưng trong khoảnh khắc ôm đó cậu vùi mặt vào hõm vai bà, nhắm chặt mắt lại.
Lúc xe lăn bánh ra khỏi cổng viện, qua gương chiếu hậu tôi thấy bố mẹ cậu đứng trước tường rào, mẹ đang vẫy tay, còn bố thì đút hai tay vào túi quần, đứng thẳng tắp.
Diệp Dao từ ghế phụ xoay người lại, quỳ trên ghế vẫy tay về phía sau rất lâu, mãi đến khi xe rẽ qua khúc quanh không còn nhìn thấy khoảng sân ấm áp ấy nữa.
Lúc ngồi xuống đàng hoàng, cậu sụt sịt mũi.
Tôi không nhìn cậu, chỉ đẩy hộp khăn giấy về phía cậu.
Cậu rút một tờ, siết chặt trong tay nhưng không lau.
Lái được khoảng hai mươi phút, đột nhiên cậu cất lời.
“Hồi bé có lần em sốt đến bốn mươi độ, bố cõng em đi bộ tám dặm đường ra trạm y tế trên trấn. Đang đi thì trời mưa, bố cởi áo khoác trùm lên người em, còn mình thì ướt sũng.” Cậu cuộn tròn tờ khăn giấy quanh ngón tay, “Đến trạm y tế bác sĩ bảo chỉ chậm chút nữa là viêm phổi rồi. Bố ngồi thụp xuống hành lang thở dốc mười phút mới đứng lên nổi.”
Tôi nhìn đoạn đường phía trước, đi chậm lại một chút.
“Sau đó em hỏi bố có mệt không. Bố bảo không mệt, bảo hồi trẻ bố gánh hai trăm cân thóc đi mười dặm đường mà không thèm nghỉ.”
Kể đến đây, Diệp Dao khẽ cười, đôi mắt cong cong.
“Nhưng sau này em nghe mẹ kể, tối hôm đó bố đau đầu gối không ngủ được. Hồi trẻ làm lụng vất vả bố bị chấn thương đầu gối, vốn dĩ không thể đi bộ được xa như vậy.”
Cậu hạ kính xe xuống một khe hở, gió mùa thu ùa vào, vờn bay lọn tóc trước trán cậu.
“Cố Diễn.”
“Ừm.”
“Bố mẹ em mới là bố mẹ ruột của em.”
Tôi nói: “Anh biết.”
“Bên nhà họ Diệp…” Cậu khựng lại, “Ông nội đối xử với em rất tốt. Nhưng mỗi lần ngồi trong phòng khách nhà họ, em luôn thấy mình như một người khách.”
Tôi rút tay phải khỏi vô lăng, nắm lấy tay cậu đang đặt trên đùi. Bàn tay mềm mại, giống hệt cảm giác lần đầu tiên tôi nắm tay cậu.
“Sau này không cần làm khách nữa. Em có gia đình rồi, khoảng sân ban nãy chính là nhà em. Bố mẹ em đứng dưới giàn hoa bìm bìm tiễn em, cây hồng nhà em sai trĩu quả, con mèo nhà em tên là Đại Hoàng.”
Ngón tay cậu siết chặt lại trong lòng bàn tay tôi.
“Bên nhà họ Diệp, ngoài ông nội ra, những người khác em không muốn quan tâm thì cứ mặc kệ. Cái cô Diệp Vi đó, cả cặp bố mẹ não có hố kia, bảo bọn họ cút đi cho khuất mắt.”
Cậu quay sang nhìn tôi, ánh mắt long lanh ngấn nước, nhưng không rơi xuống.
“Họ dữ lắm, sẽ làm khó dễ bố mẹ em.”
“Mọi việc cứ để anh lo, anh không tin có kẻ nào dữ dằn hơn anh.” Giọng điệu của tôi bắt đầu cao lên, tôi vội vàng dằn xuống, “Từ nay chuyện của em cứ để anh lo. Nhà họ Diệp ai muốn kiếm chuyện với em thì phải bước qua xác anh đã.”
Diệp Dao nhìn tôi rất lâu.
Gió lùa qua khe hở cửa sổ làm tờ khăn giấy trong tay cậu rung lên bần bật, mép giấy trắng run lẩy bẩy.
Sau đó cậu đáp: “Vâng.”
Tôi nhấc tay cậu lên đặt kề môi mình, hôn một cái lên mu bàn tay cậu.
Chiếc xe băng băng tiến về phía trước trên con đường cao tốc mùa thu, hai bên là cánh đồng lúa đã gặt trải dài bát ngát, bầu trời cao vời vợi, mây trắng bồng bềnh.
Diệp Dao ngả ghế ra sau một chút, nghiêng người quay mặt về phía tôi, một tay để tôi nắm lấy, tay kia gối dưới mặt, nhắm mắt lại.
Hàng lông mi khẽ rung rinh.
Khoảng năm phút sau, hơi thở của cậu trở nên đều đặn.
Ngủ mất rồi.
Tôi lại giảm tốc độ xe thêm chút nữa, để chiếc xe lướt êm ái trên mặt đường nhựa phủ đầy nắng ấm.
Điện thoại trên bảng điều khiển sáng lên một cái, là tin nhắn của thư ký Trần: “Sếp Cố, tôi đã tổng hợp được ba phương án tổ chức hôn lễ sếp dặn lần trước, ngày mai sẽ gửi sếp duyệt ạ.”
Tôi dùng một tay trả lời lại hai chữ: “Tiến hành nhanh lên.”
Trên màn hình nền khóa, Diệp Dao đứng cạnh tôi; ngoài đời thực, cậu ấy cũng đang ở bên cạnh tôi.
Xe vẫn tiếp tục chạy, hướng về phía Bắc Kinh.
Băng ghế sau để hai hũ tương ớt, cốp xe nhét đầy hồng treo gió, củ cải ngâm, cải chíp và củ cải trắng, trong xe thoang thoảng mùi thơm của tương ớt tỏa ra.
Diệp Dao ngủ say ở ghế phụ, tay vẫn được tôi nắm chặt, khóe môi khẽ cong lên.
Không biết cậu đang mơ thấy gì.
Chắc là mơ thấy những quả hồng như lồng đèn trên cây, con mèo cam ngồi liếm vuốt dưới gốc cây, và món sườn xào chua ngọt mẹ nấu.
Cũng có thể là đang mơ thấy tôi.
Tôi mong là vế sau.
13.
Đám cưới được tổ chức vào tháng Mười Một.

