“Thằng bé hai tháng rồi không về.” Ông cất tiếng, giọng trầm hơn ban nãy một chút, “Lúc nó mới về bên đó, đêm nào mẹ nó cũng mất ngủ, cứ lo nó bên đó sống không tốt.”
“Sống tốt hay không nó cũng chẳng nói với cô chú đâu,” Diệp Đức Hậu xoay chai bia trong tay, “từ bé nó đã vậy rồi, chịu oan ức gì cũng nuốt vào bụng, hỏi tới thì cứ bảo không sao. Có một dạo ở trường bị mấy đứa trẻ con lớn tuổi hơn bắt nạt, về nhà thấy bầm tím một mảng to tướng trên tay, hỏi làm sao thì bảo ngã. Hôm sau chú lén đi theo lên trường mới phát hiện ra mấy thằng ôn con kia chặn đường nó.”
Ông uống thêm ngụm bia.
“Chú xông lên gọi phụ huynh của mấy thằng ranh con đó ra hết. Chú bảo, con cái các người mà còn đụng vào con trai tôi một cái nữa, tôi mặc kệ các người là ai, Diệp Đức Hậu tôi đây liều mạng với các người.”
Tôi nhìn góc nghiêng của ông, đột nhiên hiểu ra sự điềm tĩnh nhẫn nhịn của Diệp Dao từ đâu mà có. Không phải là nhút nhát, cũng không phải là yếu đuối, mà là không muốn gây rắc rối cho người khác.
Bởi vì cậu có một người bố sẵn sàng vì cậu mà chống lại cả thế giới, cậu không nỡ để người cha ấy thực sự phải đi gây chiến với cả thế giới.
“Chú ạ.”
“Gọi bố.”
“…Bố.” Chữ này thốt ra từ miệng tôi nghe hơi lạ lẫm, nhưng lại trơn tru đến bất ngờ, “Con đảm bảo với bố, sau này Diệp Dao sẽ không bao giờ phải chịu tủi thân nữa. Kẻ nào dám làm em ấy buồn, Cố Diễn con sẽ là người đầu tiên không tha cho kẻ đó.”
Diệp Đức Hậu nhìn tôi, giơ chai bia lên.
Tôi cụng chai bia với ông.
Tiếng thủy tinh va chạm vang lên lanh lảnh giữa tiết trời mùa thu.
Diệp Dao ôm mèo bước đến, thấy hai chúng tôi đang cụng ly, cậu cúi người kề sát tai tôi, thì thầm rất nhỏ: “Bố em đô cao lắm, anh uống không lại bố đâu.”
Hơi thở phả vào tai tôi mang theo mùi ngòn ngọt.
Tôi nghiêng đầu nhìn cậu, gần đến mức có thể đếm được từng sợi lông mi của cậu.
“Uống không lại cũng phải uống.”
Cậu mím môi, đôi mắt cong cong rạng rỡ.
Chú mèo cam trong vòng tay cậu kêu meo một tiếng, thong thả vẫy vẫy cái đuôi.
Bữa trưa được dọn ra ngoài sân. Món sườn xào chua ngọt mẹ cậu làm vừa bưng lên, cả khoảng sân ngập tràn mùi thơm chua ngọt hấp dẫn.
Sườn được hầm nhừ tử, gắp một miếng là xương thịt tách rời, phần thịt thấm đẫm nước sốt lên màu hổ phách tuyệt đẹp, rắc thêm chút vừng trắng.
Tôi thực sự suýt chút nữa liếm sạch cả cái đĩa.
Ngoài ra còn có đậu đũa chua xào thịt băm, rau lang xào tỏi, một bát canh cá diếc nấu đậu phụ siêu to, nước canh đục màu trắng sữa rắc ngò gai thái nhỏ. Mẹ Diệp gắp thức ăn cho tôi không ngơi tay, bát cơm chất cao như núi mà bà vẫn gắp thêm.
“Ăn nhiều vào con, đồ ăn ở thành phố đâu có chất lượng bằng đồ nhà trồng được.”
Diệp Dao ngồi đối diện, gắp một miếng sườn bỏ vào bát tôi.
“Bí kíp gia truyền của mẹ em đấy.”
Mẹ cậu nghe thấy thì cười, lấy đũa gõ nhẹ vào cậu: “Bí kíp gia truyền gì đâu, chẳng qua là cho thêm một thìa nước chao thôi.”
Diệp Dao cúi đầu và cơm, khóe môi khẽ nhếch.
Ở trong khoảng sân này, trong bữa cơm này, giữa tiếng cười nói sang sảng của mẹ và tiếng cạch chai bia của bố, cậu ấy mới hoàn toàn thoải mái được là chính mình.
10.
Ăn xong Diệp Dao phụ mẹ dọn dẹp bát đũa, tôi thì đi theo Diệp Đức Hậu ra mảnh vườn sau xem vườn rau của ông.
Vườn sau không lớn lắm, trồng gọn gàng từng hàng cải thảo, củ cải, hành lá và ngò gai, ở góc vườn còn dựng một giàn nho, dây nho leo kín giàn, lá đã bắt đầu ngả vàng.
Diệp Đức Hậu ngồi xổm bên mép luống nhổ hai củ cải, rửa qua đất dưới vòi nước rồi đưa cho tôi một củ.
“Nếm thử xem, củ cải này là củ cải ruột đỏ, ngon cực!”
Tôi nhận lấy cắn một miếng. Vỏ củ cải hơi cay, nhưng ruột bên trong giòn tan và ngọt lịm, mọng nước đến mức nước chảy ròng ròng xuống cằm.
“Ngon quá.”
“Chứ sao.” Diệp Đức Hậu ngồi chồm hổm nhai củ cải rôm rốp, giọng điệu mang theo sự tự hào đặc trưng của người làm nông, “Vườn nhà chú không xịt thuốc sâu, toàn bón phân hữu cơ thôi. Hồi bé Dao Dao thích ăn cà chua bi chú trồng lắm, mùa hè năm nào cũng ngồi xổm bên mép luống này ăn.”
Tôi ngồi xổm bên cạnh ông nhai củ cải, quần đùi nhăn nhúm, cổ áo polo bị nắng chiếu vào nóng râm ran.
Lá nho trên đỉnh đầu xào xạc trong gió, ánh nắng lọt qua kẽ lá, rọi xuống đất thành những vệt sáng loang lổ.
11
“Dao Dao ở bên đó, sống không vui đúng không?”
Động tác nhai củ cải của tôi dừng lại.
“Nó không nói ra, nhưng chú nhìn là biết.” Ông cắn củ cải rộp rộp, “Cái đứa này từ bé đã thế rồi, buồn vui gì cũng giấu nhẹm trong bụng. Hôm trước gọi điện, nó kêu bên đó ổn lắm, cái điệu bộ hệt như hồi bé bảo tay bị ngã bầm vậy.”
Ông im lặng một lát.
“Hồi đó chú với mẹ nó không muốn cho nó đi đâu. Nuôi hơn hai mươi năm, coi như con đẻ rồi còn gì. Nhưng dẫu sao bên đó cũng là ruột thịt, ông cụ lại lặn lội xuống đây hai ba bận, cứ than nhớ cháu quá.” Ông quăng cuống củ cải xuống đất, “Cô chú nghĩ, cứ cho Dao Dao về nhận tổ quy tông cũng tốt, có thêm một gia đình thương yêu nó thì đâu có hại gì.”
“Thế rồi sao?”
Diệp Đức Hậu nhìn tôi một cái.
“Kết quả có vẻ như không tốt lắm.”
Tôi không đáp lời.

