Không phải đã trả tiền rồi sao, sao còn dây dưa với người bên cạnh tôi?

Tôi bước nhanh đến gần.

Người đàn ông mặc vest giơ tay lên.

Tôi lập tức lao tới kéo Ôn Thời Vũ ra sau lưng, giọng lạnh xuống.

“Anh muốn làm gì? Tiền tôi đã trả rồi, anh còn muốn thế nào? Giữa ban ngày ban mặt còn muốn đánh người sao?”

Người đàn ông mặc vest giơ cánh tay cứng đờ tại chỗ, ngẩng đầu nhìn bàn tay đang giơ lên của mình, rồi lại nhìn tôi.

Dáng vẻ vô cùng ngơ ngác.

Tôi cảnh giác nhìn hắn.

Ôn Thời Vũ kéo kéo cánh tay tôi, nhỏ giọng nói: “Chồng ơi, anh ta dữ quá.”

Quên nói.

Ngoài trên giường hắn ép tôi gọi chồng ra.

Còn lại đều là hắn gọi tôi là chồng.

Không phải tôi yêu cầu.

Hắn thích thế.

Nghe hắn nói vậy, lửa giận trong tôi phừng một cái bốc lên.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì? Có chuyện gì thì nhằm vào tôi, đừng liên lụy người vô tội!”

Ngoài dự đoán, người đàn ông mặc vest tự tát vào mặt mình một cái.

Sau đó nhìn bàn tay mình với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

“Mày ngứa sớm không ngứa muộn, tại sao cứ phải ngứa đúng lúc này.”

“Cũng có ngứa chết được đâu.”

Hắn lẩm bẩm tự nói một tràng.

Sau đó cúi đầu khom lưng xin lỗi tôi.

“Anh, hiểu lầm, hiểu lầm thôi.”

“Tôi chỉ là đi ngang qua, gặp… gặp đối tượng của anh, lễ phép chào hỏi một tiếng, không có chuyện gì khác.”

“Anh bận đi, tôi đi, tôi đi ngay đây.”

Dứt lời hắn chạy nhanh như gió.

Giống như bỏ trốn.

Kỳ quái.

12

“Lần sau anh thấy bọn họ thì tránh xa một chút, có thể đến nhà đá cửa đòi nợ thì đều không phải hạng tốt lành gì. Tuy hôm nay không làm gì, nhưng chưa biết chừng đang ấp ủ chuyện xấu nào đó.”

“Đặc biệt là lúc tôi không ở bên cạnh, anh thấy bọn họ thì chạy đi.”

“Biết chưa?”

Nửa ngày không nghe thấy trả lời, tôi cầm xẻng nấu ăn quay đầu lại.

Ôn Thời Vũ khoanh tay dựa vào tường, cười dịu dàng.

“Tôi hỏi anh đấy.”

Hắn đi tới ôm eo tôi từ phía sau, đặt đầu lên vai tôi.

“Biết rồi, bảo bối.”

…Xưng hô của người này luôn tùy hứng.

Lúc thì chồng, lúc thì bảo bối.

Ban đầu tôi còn bị hắn gọi đến không tự nhiên, bây giờ đã lười quản.

“Tôi nói với anh, đừng không xem là chuyện quan trọng. Lòng người hiểm ác, tôi không tin hắn chỉ tốt bụng đến chào hỏi đâu, chắc chắn có âm mưu gì đó.”

“Tôi từng tra rồi, thế lực sau lưng người đó rất lớn, thủ đoạn cũng tàn nhẫn. Nếu thật sự đối đầu, chắc chắn chúng ta không đấu lại. Không chọc nổi thì tránh xa chút.”

“Thật sự không được thì chúng ta chuyển đến thành phố khác, tôi không tin bọn họ sẽ bám như ruồi.”

Ôn Thời Vũ hôn lên bên cổ tôi một cái.

“Anh rất sợ bọn họ sao?”

“Bản thân tôi thì không sợ gì, tôi chỉ sợ bọn họ tìm anh gây phiền phức, sợ anh bị thương.”

Hàm răng ngậm lấy da thịt, tôi “a” một tiếng, đẩy đầu hắn ra.

“Đừng nghịch, đồ ăn còn chưa chín.”

Hắn duỗi tay vượt qua tôi trực tiếp tắt bếp, tiện tay đoạt lấy cái xẻng ném vào bồn rửa, dùng sức lực không biết từ đâu ra trực tiếp bế tôi đặt lên mặt bếp.

Chen vào giữa hai chân tôi.

“Đói quá, nhưng không muốn ăn cơm.”

Tôi phục.

Trời còn chưa tối đâu.

Nhưng người của mình thì còn có thể làm sao?

Chiều theo thôi.

Tôi thuần thục nâng cẳng chân lên móc hắn sát hơn.

Sau khi mất trọng tâm, mồ hôi trong suốt lấp lánh từ đường cằm căng chặt của hắn nhỏ xuống lồng ngực tôi.

Khi trước mắt lóe lên những đốm sáng trắng, hắn ngậm vành tai tôi.

“Yên tâm, em sẽ không cho phép bất cứ ai tìm anh gây phiền phức.”

13

Tôi vẫn cảm thấy tên đàn ông mặc vest kia có ý đồ khác.

Bởi vì gần đây tôi luôn có cảm giác có ánh mắt khó hiểu nào đó đang nhìn mình.

Đi trên đường cũng có cảm giác gai lưng như bị kim chích.

Giống như bị người ta theo dõi.

Nhưng tôi lại không nghĩ ra lý do hắn theo dõi tôi.

Chỉ đành nhắc nhở Ôn Thời Vũ cẩn thận hơn.

Hôm nay chuẩn bị về nhà, cánh tay tôi đột nhiên bị người ta kéo mạnh.

Tôi không kịp đề phòng, bị kéo vào con hẻm tối bên cạnh.

“Suỵt, đừng hét.”

“Là tao, cha mày đây.”

Nghe thấy giọng nói này, đồng tử tôi lập tức co rút.

Người trước mặt tháo khẩu trang và mũ xuống, lộ ra khuôn mặt đầy râu ria lộn xộn.

Cảm giác ghê tởm mãnh liệt dâng lên, chỉ riêng đôi mắt đục ngầu kia đã khiến người ta buồn nôn.

Người này vậy mà chưa chết!

Trần Đại Dũng quay đầu quan sát xung quanh, xác nhận không có ai phát hiện, mới thở hổn hển nói: “Con trai, tao biết mày muốn hỏi gì, nhưng nói ra dài lắm, tao không giải thích nữa, mày chuyển cho tao ít tiền, tao cần gấp.”

Thực ra tôi đã gần mười năm không liên lạc với ông ta.

Nếu không phải được thông báo tin ông ta chết.

Có lẽ cả đời này tôi cũng sẽ không tìm ông ta.

Kết quả vừa gặp đã đòi tiền.

“Ông muốn bao nhiêu?”

“Có bao nhiêu đưa bấy nhiêu, càng nhiều càng tốt.”

Mắt ông ta đảo một vòng: “Căn nhà của mày ở vị trí không tệ, chắc bán được không ít, mày bán nhà đi, đưa tiền cho tao trước.”

Tôi bật cười.

Quả nhiên vẫn vô sỉ như trước.

Cái vẻ đương nhiên đó giống hệt năm xưa ông ta sai khiến mẹ tôi đi bán thân.

Khi ăn chơi gái gú cờ bạc thì vung tiền như rác.

Đến lúc trả nợ thì chỉ biết ép buộc người bên cạnh.