Tuy rất không muốn thừa nhận, nhưng có lẽ tôi với cha tôi cùng một cái nết chết tiệt, đều thích kiểu người này.

Gần đây nhìn thấy Ôn Thời Vũ là tim tôi không nhịn được đập thình thịch, lúc hôn cũng toàn nghĩ lung tung.

May mà tôi có khả năng tự chủ mạnh mẽ, vẫn chưa triệt để hóa thành cầm thú.

Mỗi lần hôn xong đều tuyệt vọng vào nhà vệ sinh ngồi nửa tiếng.

“Không phải chứ, vẫn chưa tiến triển à? Không được thì cậu mua thêm vài cái túi đi, không có tiền tôi chuyển cho cậu.”

“Cũng không phải không có tiến triển… Hơn nữa anh ấy không có hứng thú với túi xách.”

“Tôi không tin, không có người phụ nữ nào có thể chống lại sức hấp dẫn của túi xách.”

“Anh ấy là nam.”

Khung cảnh yên tĩnh mười giây.

Triệu Lịch bùng nổ một tiếng “đệch” kinh thiên động địa.

Hắn khoa trương co người trên ghế, cuộn chân lại, cổ cố sức rụt về sau.

“Mộc, Mộc Khiêm à, cậu… cậu thích đàn ông?”

Tôi cũng rất mờ mịt.

Không biết nữa.

Trước khi gặp Ôn Thời Vũ, tôi vẫn thích ngắm các cô gái xinh đẹp.

Nhưng sau khi gặp hắn, trong mắt tôi không chứa nổi ai khác.

Thậm chí lúc lướt điện thoại thấy mỹ nữ, tôi còn cảm thấy cũng chỉ đến vậy, không đẹp bằng Thời Vũ nhà tôi.

Lần đầu nảy ra suy nghĩ này, tôi nổi hết da gà.

“…Bây giờ đại khái là vậy.”

Triệu Lịch hít một hơi, hai tay bắt chéo che trước ngực.

Tôi trợn mắt.

“Đừng làm bộ dạng chết tiệt đó. Cho dù tôi thích đàn ông, tôi cũng chỉ thích người nhà tôi kia, cậu dẹp đi.”

Lúc này Triệu Lịch mới thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi thả chân xuống, khôi phục dáng vẻ người bình thường.

Hắn sờ cằm, nhìn trái nhìn phải mặt tôi, suy tư một lúc lâu rồi vươn móng heo ra thử sờ mu bàn tay tôi một cái.

“Cảm giác gì?”

Tôi mặt không cảm xúc: “Cảm giác muốn đánh cậu.”

Hắn “xì” một tiếng.

“Được rồi, hiếm khi thấy nhóc con cậu rơi vào bể tình, tuy đối phương là đàn ông, nhưng cũng xem như thông suốt rồi. Chuyện tiền cậu yên tâm, tôi về sẽ chuyển vào thẻ cậu.”

Chuyện này coi như bỏ qua, Triệu Lịch bắt đầu khoe kinh nghiệm tình trường hắn phát triển tình nhân nhỏ thành vợ như thế nào.

Đột nhiên, khóe mắt tôi liếc thấy một bóng dáng quen thuộc.

“Mộc Khiêm? Sao vậy, thấy ai à?”

Tôi nhìn về hướng vừa rồi thật lâu, không tìm được người, mới quay đầu lại.

“Không có gì, chắc nhìn nhầm thôi, cậu nói tiếp đi.”

8

Tôi và Triệu Lịch lâu rồi không gặp, trò chuyện hơi lâu.

Về nhà đương nhiên cũng hơi muộn.

Vừa mở cửa nhà, tôi đã ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt.

Ôn Thời Vũ ngồi trên sofa, trước mặt đặt một ly rượu vang đã uống một nửa.

Sao còn uống rượu nữa?

Còn chưa kịp mở miệng hỏi, Ôn Thời Vũ đã lảo đảo đứng dậy.

Hắn mở đôi mắt đỏ hoe, không nói gì, nhào lên là bắt đầu hôn.

Bàn tay giữ gáy tôi, lồng ngực dán chặt vào nhau.

Chúng tôi từ huyền quan hôn đến phòng ngủ.

Càng hôn càng dữ dội.

Nhận ra hắn không ổn, tôi giãy ra: “Thời Vũ, anh sao vậy?”

Giọng hắn run rẩy.

“Vì sao anh vẫn không chạm vào em, là chê em bẩn sao?”

“Có phải anh cảm thấy em là món đồ chơi từng bị người ta đùa bỡn, chạm vào sẽ thấy ghê tởm, không định cần em nữa không?”

Nhìn dáng vẻ sắp khóc của hắn, lòng tôi thắt lại.

Tôi vội lau nước mắt nơi khóe mắt hắn, cúi xuống hôn lên.

“Làm gì có chuyện đó, tôi nói không cần anh lúc nào?”

Trước kia còn nghĩ đợi hắn tìm được việc làm rồi giúp hắn chuyển đi, bây giờ đã không còn suy nghĩ đó nữa.

Người này ở một hồi, liền ở thành vướng bận trong lòng tôi.

Tôi chính là vô dụng mà ngã vào.

Hàng mi hắn rũ xuống, cười khổ.

“Anh chính là nghĩ như vậy, bởi vì vốn dĩ em là một kẻ bẩn thỉu không chịu nổi.”

“Em từng lăn lộn trong bùn nhơ, làm hết chuyện dơ bẩn.”

“Em không xứng đứng bên anh.”

Tôi không nhìn nổi hắn tự khinh rẻ mình như vậy.

Tôi dùng hai tay nâng cằm hắn lên, để hắn nhìn thẳng vào mắt tôi.

Tôi nói từng chữ vô cùng nghiêm túc.

“Ôn Thời Vũ, tôi không cho phép anh nói mình như vậy.”

“Quá khứ không phải vết nhơ của anh, chỉ là một đoạn hồi ức không mấy vui vẻ mà thôi. Tôi chưa từng vì chuyện đó mà chê anh.”

“Anh rất tốt, chỗ nào cũng tốt, tôi còn ước gì anh cứ trói mãi bên cạnh tôi.”

Người trong lòng tôi là một đóa tuyết liên trắng tinh không tì vết, cho dù bùn nhơ muốn vấy bẩn, cũng chỉ có thể bám bên ngoài rễ thân, không thể ảnh hưởng đến sự thánh khiết của cánh hoa.

Nhiều lắm thì hơi yếu ớt chút.

“Nói tôi nghe, hôm nay anh làm sao vậy?”

Ôn Thời Vũ nhìn tôi rất lâu rất lâu, cảm xúc trong mắt thay đổi rất nhanh.

Lúc này hắn dường như có chỗ nào đó không giống bình thường lắm.

Tôi không phân biệt được.

Một lúc lâu sau, hắn hít hít mũi quay đầu đi.

“Em nhìn thấy bên ngoài anh có người khác.”

“Hai người trông rất thân mật.”

Hả?

Tôi mất ba giây mới phản ứng lại.

Bất lực bật cười.

Hóa ra buổi chiều thật sự là hắn.

Chắc là nhìn thấy cảnh Triệu Lịch vươn tay thử tôi rồi.

Tôi dắt Ôn Thời Vũ ngồi xuống giường, thành thật nói.

“Anh hiểu lầm rồi, đó chỉ là bạn tôi, bạn đứng đắn, tôi nhờ cậu ấy giúp chút chuyện thôi.”

“Cậu ấy tên Triệu Lịch, hôm nào tôi dẫn anh đi gặp cậu ấy nhé?”

Ôn Thời Vũ chớp mắt: “Thật sao?”