Ta là một ám vệ.

Khi phụng mệnh đi ám sát nam quý phi, ta lại vừa gặp đã động lòng với mỹ nhân.

Mạo hiểm bị ban chết, đêm đêm trộm hương.

Cho đến khi chuyện bại lộ.

Ta mặt xám như tro, quỳ xuống cầu xin:

“Là thuộc hạ sắc đảm bao thiên, cưỡng ép y. Có thể dùng mạng của thuộc hạ, đổi lấy bình an cho y không?”

Sau lưng, Thái tử lại bỗng kéo ta đứng dậy, thân mật ôm lấy ta:

“Đổi mạng gì chứ? Cô chẳng phải vẫn đang yên ổn ở đây sao? Tiểu Cửu, lần sau hành thích quý phi, đừng đi nhầm vào Đông cung của Cô nữa.”

01

Ta là ám vệ mới được tuyển vào.

Thân pháp nhất lưu, tiếc rằng trời sinh mù đường.

Cung khuyết rộng lớn, ta thường xuyên không phân biệt nổi đông tây nam bắc.

Nhiệm vụ mới nhất nhận được là ám sát một vị nam quý phi vừa nhập cung.

Nam nhân mà cũng làm quý phi được sao?

Ta vừa nghi hoặc, vừa tìm đường.

Rất lâu sau, cuối cùng cũng tìm được cung điện.

Ta nằm phục trên mái nhà, vén một mảnh ngói lên.

Mỹ nhân tựa như vừa tắm xong, trên người chỉ khoác một lớp áo trong mỏng manh.

Da như ngọc mỡ đông, sống mũi cao thẳng, đôi mắt đào hoa lưu chuyển đa tình.

Ta nhất thời nhìn đến si dại.

Đẹp quá.

Chẳng trách có thể lấy thân nam nhi mà được phong làm phi.

Nhưng ta vẫn chưa quên sứ mệnh, lắc đầu lấy lại tinh thần, tung người nhảy xuống, lưỡi đao kề lên cổ mỹ nhân:

“Nam quý phi, có người lệnh cho ta đêm nay lấy mạng ngươi.”

Y ngẩng đôi mắt đào hoa kia lên, ban đầu là khó hiểu.

Rồi ngay sau đó như bị kinh sợ, trong mắt ánh nước long lanh nhìn sang:

“Là Thái tử điện hạ phái ngươi tới sao?”

Đứng gần rồi.

Hương thơm u nhã sau khi tắm trên người mỹ nhân thoang thoảng xộc tới.

Yết hầu ta khẽ động.

Tuyệt sắc như thế, vậy mà phải giết đi, thật đáng tiếc…

Mỹ nhân dường như thật sự sợ hãi, muốn giãy giụa.

Ta siết chặt lấy eo y.

Lại sợ lưỡi đao làm y bị thương, theo bản năng dời ra xa vài phần.

Trong lúc giãy giụa, y kéo rơi khăn che mặt của ta. Khi nhìn rõ dung mạo ta, y ngẩn ra trong chốc lát, ngay sau đó mềm giọng cầu xin:

“Ca ca, đừng giết ta, được không?”

Đôi mắt đào hoa ngấn nước, hàng mi dài khẽ run, đẹp đến cực điểm.

Mỹ nhân tuy cao lớn, lúc này lại như chú mèo nhỏ bị kinh sợ, rúc vào lòng ta.

Ngón tay thon dài như ngọc bám lên eo bụng ta, rồi lại vùi mặt vào hõm cổ ta cọ xát:

“Cầu xin ngươi, ám vệ ca ca, tha cho ta một mạng. Muốn ta làm gì cũng được.”

Hơi thở ấm nóng phả bên cổ.

Trong phút chốc, mặt ta đỏ bừng.

Y… y vậy mà dùng sắc dụ.

Ta gần như không cầm nổi đao, mặc cho y cởi áo ngoài của ta.

02

Khi áo quần vừa hé mở một nửa, bên ngoài đột nhiên vang lên ám hiệu đình chỉ nhiệm vụ.

Ta bừng tỉnh.

Lập tức che mặt lại, đẩy mỹ nhân ra.

Đến điểm tập kết, ta quỳ một gối dưới đất chờ lệnh.

Qua rất lâu, thủ lĩnh mới tới.

Lần này nghe tiếng bước chân, dường như không chỉ có thủ lĩnh ám vệ, mà còn thêm một người nữa.

Ta vừa định ngẩng đầu phục mệnh, liền nghe thủ lĩnh nói:

“Tiểu Cửu, chớ ngẩng đầu. Thái tử điện hạ giá lâm.”

Lòng ta lạnh đi.

Chúng ta là ám vệ hoàng gia.

Ta cấp bậc thấp nhất, chưa từng được gặp Thái tử.

Lần này là ngọn gió nào, vậy mà thổi cả bản tôn Thái tử tới đây?

Nghĩ đến việc đều do ta mù đường, lại bị nam quý phi kia mê hoặc, khiến nhiệm vụ thất bại…

Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán ta:

“Thuộc hạ thất trách, hành thích không thành.”

Liền nghe một giọng nói trầm thấp vang lên:

“Không sao.”

Là Thái tử.

Đồng thời, trên đỉnh đầu ta đột nhiên có thêm một bàn tay lớn, men theo gáy, chậm rãi vuốt xuống cổ.

Ta có chút không tự nhiên, nhưng không dám nhúc nhích.

Chẳng lẽ vì ta làm việc bất lực, nên muốn bóp chết ta…

Tim ta đập nhanh hơn, căng thẳng nuốt nước bọt.

Bàn tay kia chỉ nhẹ nhàng bóp một cái, giọng nói trầm thấp lại vang lên:

“Kế ám sát có biến. Hôm qua phụ hoàng vừa gặp y, liền quyết ý không giết nữa.

“Đây vẫn là lần đầu phụ hoàng phong nam phi, rất vừa lòng.

“Sau này, ngươi mỗi đêm đi giám sát nam quý phi kia đi.”

Dứt lời, bàn tay kia cũng rời đi.

Ta âm thầm thở phào.

Lại nghĩ đến thoáng nhìn kinh diễm khi hành thích hôm nay.

Cũng chẳng trách bệ hạ hồi tâm chuyển ý.

Tuyệt sắc như vậy, thủ đoạn lại cao minh đến thế.

Bệ hạ thật có diễm phúc.

Đầu tim lướt qua một tia bực bội.

Nghĩ lại, sau này có thể danh chính ngôn thuận mỗi đêm canh giữ mỹ nhân, trong lòng vậy mà âm thầm sinh ra vài phần mong chờ.

03

Ta bắt đầu mỗi đêm lẻn tới giám sát mỹ nhân.

Cho đến đêm nay, có người đưa tới một loại bí dược trong cung.

Mỹ nhân rất kháng cự, nhíu mày hỏi:

“Nhất định phải uống sao?”

Thị nữ đến đưa thuốc có giọng điệu dứt khoát:

“Đây là lệnh của vị bên trên, muốn người điều dưỡng thân thể. Đừng quên, lệnh tôn phiên vương còn đang ở biên cương ngự địch. Người ở trong triều, đương nhiên phải tận tâm vì bệ hạ. Chuyện phòng the giữa nam nhân khác với nam nữ, muốn hầu hạ bệ hạ cho tốt, vẫn nên uống đi.”

Nói xong, nàng để thuốc lại rồi rời đi.

Ta không khỏi nhíu mày.

Bí dược trong cung tuyệt đối chẳng phải thứ tốt lành.

Không ngờ vì thỏa mãn tư dục của quân vương, mỹ nhân lại phải bị đối đãi như vậy.

Trong lòng ta sinh thêm một tia thương tiếc, nhưng không có chỗ xen tay.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn mỹ nhân lộ vẻ giằng co, cuối cùng vẫn uống một hơi cạn sạch.

Không bao lâu sau, trên mặt mỹ nhân phủ một tầng hồng nhạt, thân thể khẽ run.

Cả người cuộn lại trên giường, giống như khó chịu đến cực điểm.

Ta không thể nhìn tiếp được nữa, chuẩn bị tung người xuống.

Vừa khẽ động, trên xà nhà liền phát ra tiếng.

Mỹ nhân dường như nhận ra, ngẩng đầu lên, giọng nói đáng thương vô cùng:

“Là ngươi sao, ám vệ ca ca? Thân thể ta khó chịu quá, ngươi xuống giúp ta có được không?”

04

Đôi mắt đào hoa lúc này long lanh ánh nước.

Ta tình khó tự kiềm, bay xuống.

Mỹ nhân ôm lấy ta, thân thể nóng rực, giọng khàn khàn nũng nịu:

“Ca ca, giúp ta…”

Ta vẫn còn sót lại một tia tỉnh táo, khàn giọng hỏi:

“Ngươi có biết, tư thông nếu bị phát hiện, chính là tử tội không?”

Viền mắt mỹ nhân đỏ lên, khó nhịn mà cọ xát trên người ta, mặt như hoa đào:

“Sẽ không có ai phát hiện đâu. Những kẻ canh giữ đều đã rời đi… Bệ hạ đêm nay cũng sẽ không triệu ta thị tẩm… Ám vệ ca ca, thuốc này ta không chịu nổi, ngươi thương ta đi.”

Trong đầu ta ầm một tiếng.

Bị đốt sạch đến không còn gì.

Lần đầu tiên hiểu câu: Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu.

Ta si ngốc đáp:

“Được.”

Sau đó, mỹ nhân mị nhãn như tơ, vùi mặt vào trước ngực ta, ngón tay như ngọc lần tới thắt lưng ta…

Ta bị hương thơm dễ chịu trên người y làm cho mê muội.

“Ca ca, lát nữa đừng phát ra tiếng.”

Tuy chưa từng trải việc nhân sự.

Nhưng ta cũng biết, người phát ra tiếng đều là người ở phía dưới.

Ta lại không phải…

“Ưm.”

Ta rên khẽ một tiếng, muốn giãy ra, lại bị mỹ nhân giam chặt trong lòng, không nhúc nhích nổi chút nào.

Sức y sao lại lớn như vậy?

Không phải chứ—

Sao ta thật sự thành người ở dưới rồi?

Hơn nữa mỹ nhân còn giống như một tên tiểu tử mới vào đời…

Ta gần như không chịu nổi, vừa muốn bật tiếng kêu, liền bị mỹ nhân hôn chặn lại.

Sau đó, tất cả thanh âm đều bị nhốt trong nụ hôn ấy.

05

Một đêm hoang đường.

Mỹ nhân nói y tên là Lạc Thần.