Điều này dọa người qua đường không dám vào tiệm, nghiêm trọng ảnh hưởng đến việc kinh doanh của tiệm hoa.
Tôi ở trong tủ kính nhìn mà sốt ruột, vẫy vẫy lá về phía bọn họ.
Tô Nhiên nhìn thấy lập tức kích động, cả người dán lên cửa kính.
“Bảo bối, em có lời gì muốn nói!”
Không có lời gì muốn nói, tôi tiếp tục vẫy lá.
Tô Mộ hiểu ra.
“Đây là bảo chúng ta đi.”
Tôi gật đầu.
Vẻ mặt Tô Nhiên thoắt cái ảm đạm, đầy mặt buồn bực không vui. Cuối cùng cậu ta không cam lòng đấm một cái lên kính.
Cứ như vậy, bọn họ ngày qua ngày, dù sấm sét cũng không thay đổi, canh giữ bên cửa sổ. Thời gian lâu dần, Tô Mộ hơi lo lắng.
“Sao mãi vẫn là hoa, rốt cuộc không thoải mái ở đâu?”
Tôi cũng không hiểu, tóm lại cảm giác khó chịu ngày càng tăng.
Cho đến vài tháng sau, khi tỉnh lại lần nữa, bên cạnh có thêm một nụ hoa nhỏ vừa nhú, lặng lẽ ở đó cảm nhận tia nắng đầu tiên của sáng sớm.
Tôi không lên tiếng, biến về người rồi kỳ lạ nhìn nó.
Lúc này ba đi ra, chú ý thấy nụ hoa kia liền kích động.
“Cái này cái này cái này.”
Ông chỉ chỉ bụng tôi, ý nghĩa rất rõ ràng.
Tôi bừng tỉnh hiểu ra, trong lòng cũng không có bao nhiêu bài xích.
Không lâu sau, hai người như thường lệ đến tiệm biết được tin tức.
Tô Nhiên cực kỳ hưng phấn, liên tục nói mấy câu:
“Đây là của tôi.”
Tô Mộ ở bên cạnh không nói một lời.
“Vậy có phải nên về cùng chúng tôi không? Như vậy tiện chăm sóc em và con hơn.”
Tô Nhiên nắm lấy tay tôi.
Tôi nhìn về phía Tô Mộ.
Dáng vẻ anh ấy cô đơn, cảm nhận được tầm mắt của tôi liền gắng gượng nở nụ cười.
“Em nghĩ thế nào?”
Tôi nghĩ thế nào ư?
Tôi không nhìn nổi Tô Mộ khó chịu…
…
Sau này, tôi vẫn mềm lòng với Tô Mộ.
Còn về Tô Nhiên, cậu ta vẫn còn rất nhiều con đường phải đi.
Toàn văn hoàn.

