Tôi siết chặt áo anh ấy, cắn một cái lên lồng ngực anh ấy.
Hô hấp Tô Mộ khựng lại, sau đó trở nên gấp gáp.
Anh ấy nâng đầu tôi lên, ánh mắt nóng bỏng, mang theo cảm xúc bị kìm nén.
“Khó chịu lắm sao? Cố nhịn thêm chút nữa.”
Tôi ừ một tiếng, lại vùi đầu vào ngực anh ấy.
Điều này khiến Tô Nhiên tức hỏng, bước mạnh lên một bước.
Tôi bị kẹp giữa hai người họ, cảm nhận hơi nóng từ hai bên.
Có cần kích thích như vậy không…
Tôi tỉnh táo hơn một chút, quay đầu muốn đẩy Tô Nhiên ra.
Cậu ta nhân cơ hội nắm lấy tay tôi ấn lên ngực mình.
“Sờ của tôi đi, cảm giác của tôi tốt hơn.”
7
Cảm giác đúng là tốt, tôi không nhịn được bóp bóp.
Tô Nhiên đắc ý hẳn lên, cứ như đã thắng anh trai ruột của mình một ván.
Tôi cảm thấy hỏng rồi, tình cảm giữa hai anh em này hình như sắp vì tôi mà rạn nứt.
Tôi dùng sức rút tay về, rõ ràng từ chối Tô Nhiên.
“Tôi đã nhận định Tô Mộ làm bạn đời của tôi rồi, sau này cậu giữ khoảng cách với tôi đi.”
“Cái gì?”
“Cái gì!”
Hai người đồng thời lên tiếng.
Tô Mộ kinh hỉ đến mức không dám tin.
Tô Nhiên thì như trời sập, khó mà chấp nhận.
“Chỉ vì lúc đầu tôi đối xử không tốt với cậu?”
Cậu ta nóng lòng muốn có một đáp án.
Tôi lắc đầu.
“Vậy là vì cái gì, cậu nói rõ ràng đi.”
Tô Nhiên không buông không tha, đột nhiên dùng sức mạnh cướp tôi khỏi lòng Tô Mộ. Tốc độ cậu ta cực nhanh, ba bước thành hai bước ôm tôi trở về phòng cậu ta.
Tô Mộ đuổi theo phía sau ăn một cánh cửa đóng sầm trước mặt.
Cửa phòng bị khóa trái, còn đẩy không ít vật nặng chặn lại.
Lần này Tô Nhiên không còn băn khoăn gì nữa. Cậu ta ném tôi lên giường.
“Tôi không phải người tốt đâu, bảo bối. Thứ không có được, tôi sẽ dùng mọi thủ đoạn.”
Tôi vô lực phản kháng. Cậu ta đã sớm nhìn ra sự khó chịu của tôi, vừa cởi cúc áo vừa chậm rãi áp sát.
Cho đến khi hoàn toàn phô bày.
Tôi mở to mắt, thu hết từng chi tiết trên cơ thể cậu ta vào đáy mắt.
“Thế nào, còn hài lòng không?”
Cậu ta tự tin mở miệng, độ cong nơi khóe môi có che cũng không che được.
Tôi muốn mắng cậu ta biến thái, nhưng lúc này tôi vẫn cứ nhìn chằm chằm vào cậu ta, trông còn giống biến thái hơn.
Nhất định là thời kỳ trưởng thành tác quái, tôi vậy mà không còn kháng cự đến thế, trong lòng còn ngứa ngáy.
Không thể để cậu ta nhìn ra…
Tôi ngoảnh đầu đi, túm chặt ga giường kiềm chế xúc động của mình.
Nhưng rơi vào mắt Tô Nhiên, lại biến thành thà chết không khuất phục.
Cảm xúc của cậu ta thoắt cái mất kiểm soát.
“Vẫn còn nghĩ tới anh tôi phải không!”
Tôi đỏ mắt lắc đầu. Đúng lúc này Tô Mộ đập cửa.
“Nhiên, em bình tĩnh một chút, bây giờ cậu ấy rất yếu ớt, đừng làm cậu ấy bị thương.”
Không nói còn đỡ, vừa nói, Tô Nhiên hoàn toàn bùng nổ. Cậu ta lật người tôi lại, thân hình cao lớn sau đó phủ xuống, không có nửa phần dịu dàng.
Tôi đau đến suýt nữa kêu ra.
“Tô Nhiên, em có nghe thấy không!”
Tiếng đập cửa càng lớn hơn.
Tôi không thể chịu đựng nổi nữa, hoàn toàn ngất đi.
Khi tỉnh lại vào ngày hôm sau, Tô Nhiên đã không còn ở đó.
Cảm giác khó chịu dữ dội càng làm tăng thêm sự bực bội trong lòng tôi.
Tên khốn, chiếm được rồi liền trở mặt phải không?
Tôi trút giận đấm giường, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy người đứng ở cửa…
“Tô Mộ?”
“Ừ.”
Anh ấy đáp một tiếng, ngồi xuống bên giường, ngón cái dịu dàng lướt qua gò má tôi.
“Còn ổn không?”
Tôi hơi chột dạ, không dám nhìn anh ấy.
“Còn… ổn.”
Anh ấy thở dài, nâng cằm tôi lên.
“Đang tự trách sao? Đã nói là anh, nhưng lại không thực hiện được. Không sao, chỉ cần em đừng quên anh là được.”
Anh ấy vừa nói vậy, tôi càng khó chịu hơn.
Trong lòng mắng Tô Nhiên hơn nghìn lần.
Cũng trách tôi không kiên định, tham luyến sắc đẹp.
Tôi kéo chăn bọc mình lại.
“Anh biết Tô Nhiên đi đâu không?”

