Sắc mặt Tô Mộ rất kém. Việc đầu tiên khi đi tới là đòi Tô Nhiên trả lại tôi.
“Đến lúc trả hoa cho anh rồi.”
“Chỉ là một đóa hoa thôi, anh đến mức nhớ nhung tới tận bây giờ sao?”
Tô Nhiên biết rõ còn cố hỏi.
Tô Mộ nhìn áo khoác của cậu ta.
“Không nói là nhớ nhung, vốn dĩ nó là của anh.”
“Đã nói em nuôi mấy ngày rồi, bây giờ nên trả lại cho anh.”
Tô Nhiên thở dài, cố ý đùa giỡn anh trai mình.
“Xin lỗi nhé, bị em nuôi chết rồi.”
Tô Mộ căn bản không tin.
“Mùi hương này, em xem mũi anh là đồ trang trí à?”
Bị vạch trần, Tô Nhiên cũng chẳng đỏ mặt, dựa vào độ mặt dày bắt đầu chơi xấu.
“Thì sao, em chính là không muốn trả.”
Thấy cậu ta như vậy, Tô Mộ càng kiên định quyết tâm lấy lại tôi.
6
Trong lúc hai người giằng co, cơ thể tôi xảy ra biến hóa.
Những cánh hoa trước đó bị Tô Nhiên kéo bắt đầu rơi xuống.
Một cảm giác khác thường quen thuộc lan từ bụng ra toàn thân.
Cảm giác này…
Xong rồi, tôi phải bị ép biến thành người trước mặt hai người họ sao?
Thời kỳ trưởng thành đáng chết.
Tôi cố gắng kiềm chế, vươn gai nhọn đâm vào da Tô Nhiên.
“Hít~”
Cậu ta kêu đau rất khoa trương, lông mày hơi nhướng, còn khiêu khích cười với Tô Mộ.
“Đang giận dỗi đấy, còn khá kích thích.”
Tô Mộ nghe mà chẳng hiểu gì.
“Em lên cơn à, mau đưa hoa cho anh.”
“Ở đây.”
Tô Nhiên mở áo khoác bên trái ra khoe khoang. Cánh hoa rơi của tôi vừa hay bay xuống đất, hai người đều giật mình.
“Em đã làm gì!”
Tô Mộ giận dữ quát.
“Em, em cũng không biết.”
Người đàn ông không sợ trời không sợ đất lúc này hoảng hốt thất thố, ngay cả chạm vào tôi cũng không dám.
Ngọn lửa trong cơ thể càng cháy càng mạnh, lý trí sắp bị ăn mòn hầu như không còn, nhưng tôi phải nhịn, tuyệt đối không thể để Tô Nhiên này chiếm tiện nghi.
Tôi dùng hết sức lực toàn thân, bật ra khỏi túi Tô Nhiên, rơi xuống đất.
Tô Mộ nhanh tay nhanh mắt nhặt tôi lên. Độ nóng bỏng khiến anh ấy nhíu chặt mày.
Tôi cảm thấy thoải mái hơn không ít. Là mùi hương khiến người ta yên tâm.
Lúc này Tô Nhiên cũng không tranh đoạt nữa. Cậu ta sốt ruột đến mồ hôi đầy đầu, suy nghĩ một lát rồi chạy về phòng lấy ra một chiếc áo khoác, chính là chiếc trước đó dùng để gói đất và mảnh vỡ.
Cậu ta trải áo ra, hoảng quá hóa liều nói:
“Mau chôn cậu ấy vào đất thử xem có tác dụng không.”
Đồ ngốc, thứ tôi cần là người, không phải đất.
Ba từng nói, thời kỳ trưởng thành của hoa cần có sự phối hợp của bạn đời mới có thể thuận lợi vượt qua.
Trước mắt chỉ có hai người họ. Nhưng đối mặt với Tô Nhiên, trong lòng tôi sinh ra kháng cự, càng đừng nói để cậu ta nhìn thấy bộ dạng chật vật khi tôi biến thành người.
Nhưng tôi sắp không nhịn nổi nữa rồi!!!
Hoa trong thời kỳ trưởng thành cưỡng ép biến thành hình người chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Hai người họ chớp mắt một cái, tôi đã từ một đóa hồng ban đầu biến thành người, mềm nhũn ngã vào lồng ngực Tô Mộ.
Tôi có thể cảm nhận được thân thể anh ấy thoắt cái cứng đờ.
Lúc này Tô Nhiên không vui. Cậu ta nắm lấy cánh tay tôi kéo về.
“Đưa cậu ấy cho em.”
Tôi đỏ hốc mắt, ôm chặt eo Tô Mộ.
“Tôi không muốn đi, không muốn. Anh giúp tôi.”
Lúc này Tô Mộ mới phản ứng lại, mạnh mẽ bẻ tay Tô Nhiên ra, hất cậu ta sang một bên.
“Đây chính là nguyên nhân em vẫn luôn muốn chiếm cậu ấy làm của riêng?”
Bầu không khí hiện trường rất vi diệu.
Tôi ôm chặt Tô Mộ không buông. Tô Nhiên sống chết cản lại không cho chúng tôi đi. Giọng cậu ta âm u:
“Em là người đầu tiên biết bí mật của cậu ấy, cho nên cậu ấy xảy ra chuyện gì thì em phụ trách.”
Nghĩ hay lắm. Nếu không phải bây giờ khó chịu, tôi nhất định phải mắng cậu ta mấy câu.
“Không cần. Bây giờ người cậu ấy cần là anh.”
Tô Mộ đặt tay lên lưng tôi, nhẹ nhàng trấn an.
Lực tay dịu dàng khiến thân thể tôi càng mềm nhũn.

