Tôi là hoa yêu, chuyện thích nhất chính là phơi nắng trong tiệm hoa của ba.

Vốn dĩ đó là một chuyện vô cùng hạnh phúc, nhưng hôm nay lại có hai vị khách không mời mà đến, vừa vào đã chỉ đích danh muốn mua tôi.

“Chính là chậu bên cạnh tủ kính kia, đóa hồng có cánh viền vàng.”

Tôi hơi ngơ ngác, lắc lắc lá để từ chối.

Ai ngờ ba tôi, người trước giờ vẫn luôn nói tôi là hàng không bán, lần này lại đồng ý.

1

Thế là tôi bị người ta bưng đi cả chậu lẫn hoa.

Ba tôi mỉm cười tiễn khách, chẳng có chút nào không nỡ.

Tôi hơi buồn.

Tôi nhớ ông ấy vẫn luôn nói với tôi, tôi đã là một đóa hoa lớn rồi, đã đến lúc ra ngoài tìm một mối duyên tốt, sinh thêm hoa nhỏ cho gia tộc chúng tôi.

Nhưng muốn tìm được đồng loại của mình khó biết bao. Mọi người đều trốn kỹ, sợ bị con người phát hiện thân phận thật.

Tôi cũng từng nói, tôi có thể đợi. Đợi đến khi trong tiệm hoa của chúng tôi có một đóa hoa nhỏ nào đó khai linh trí, đó sẽ là bạn đời của tôi.

Hơn nữa tôi còn trẻ lắm, căn bản không vội.

Nhưng ba tôi thì vội. Ông ấy vội đến mức có thể lải nhải bên tai tôi cả ngày.

Mỗi lần bị ông ấy lải nhải đến phát phiền, tôi sẽ biến về thành hoa hồng, đứng bên cạnh tủ kính phơi nắng.

Ánh mặt trời ấm áp lắm. Mỗi khi đến lúc này, ba tôi sẽ ngậm miệng, bởi vì ông ấy sợ bị người khác nhìn thấy mình tự nói chuyện với một đóa hoa.

Dần dần, phơi nắng trở thành sở thích của tôi.

Không chỉ ngày nào cũng ấm áp dễ chịu, còn có thể hấp thu tinh hoa đất trời, lại có thể nhìn từng người đi ngang qua ngoài tủ kính.

Tình huống hôm nay chính là bị hai người kia nhìn thấy.

Tôi lay lay cánh hoa, cố ngẩng đầu muốn nhìn rõ người đang ôm mình trông thế nào, nhưng không nhìn thấy. Chắc cũng không đến nỗi nào đâu.

Còn người kia thì sao?

Người kia đi rất nhanh, tôi chỉ nhìn thấy bóng lưng.

Anh ta đi đến trước một chiếc xe cách đó không xa, mở cửa xe.

Lúc xoay người nhìn lại, nụ cười dịu dàng trên mặt anh ta giống như gió mát, khiến người ta thấy rất dễ chịu.

Dung mạo này, ở hoa giới chúng tôi mà nói, cũng xem như hạng nhất rồi.

Bọn họ đặt tôi ở ghế sau, hai bên còn để không ít đồ chắn, chỉ để tôi có thể giữ vững dáng.

Kỳ lạ thật, có người ôm tôi là được rồi, làm vậy làm gì?

Tôi rất nghi hoặc, cố vươn đầu muốn nhìn hai người họ.

Người từ lúc rời tiệm hoa vẫn luôn ôm tôi kia đang dùng khăn ướt cẩn thận lau tay. Lau một lần chưa đủ còn lau thêm lần nữa, cứ như tôi là virus gì vậy.

Một người ghét bỏ tôi, một người thì phải lái xe.

Được rồi, đặt phía sau cũng không phải không được.

Tôi dùng lá cuộn một ít bùn, tìm đúng cơ hội rắc lên vai người đàn ông ngồi ghế phụ. Anh ta không phát hiện.

Hừ, đây chính là hậu quả của việc ghét bỏ tôi.

Tôi vui vẻ lay lay cánh hoa, vừa đảo mắt đã nhìn thấy trong gương chiếu hậu có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.

Tôi lập tức không dám động nữa.

Ba từng nói, tuyệt đối không thể để con người phát hiện sự tồn tại của chúng tôi. Nếu gặp người tốt thì còn đỡ, nếu gặp kẻ xấu thì…

Cầu mong hai người này nhất định là người tốt. Nếu không ba tôi cũng sẽ không giao tôi cho bọn họ. Nhất định là vậy.

Người đàn ông ngồi ghế lái rất nhanh đã dời tầm mắt. Hình như anh ta không phát hiện.

Tôi cũng không dám lơ là, ngoan ngoãn yên tĩnh mãi đến khi bọn họ xuống xe.

Một đôi tay dịu dàng nâng tôi lên. Tôi nhìn gương mặt mày mắt mang ý cười của người nọ, bất giác nghiêng đầu.

Anh ấy đang nhìn tôi, là kiểu quan sát rất kỹ.

Từ cánh hoa viền vàng của tôi, năm phiến đài hoa dưới bông, đến thân cành, thậm chí cả đất nuôi dưỡng và chậu hoa chứa tôi.

Tôi chìm đắm trong đó, thậm chí còn muốn vươn lá ra chạm vào anh ấy.

Nhưng rất nhanh, một luồng mát lạnh khiến tôi tỉnh táo lại. Người đàn ông ghét bỏ tôi kia đang cầm bình xịt, không ngừng ấn phun lên người tôi từ trên xuống dưới.

“Nhìn cái gì mà nhìn.”

Tôi giật mình trong lòng. Bị phát hiện rồi sao?

“Vì đẹp. Nó rất đặc biệt.”

Người đang nâng tôi dịu dàng đáp lại, nhận lấy bình xịt bắt đầu nhẹ nhàng phun lên người tôi, đồng thời không quên trách người kia một câu:

“Em nóng vội quá, nên chậm một chút.”

“Hừ, em không có cái kiên nhẫn như anh để dịu dàng với một đóa hoa rách nát. Vừa thấy nó anh đã như bị bỏ bùa rồi.”

2

Cái gì đang nói vậy? Tôi tự động lọc bỏ những lời không tốt về mình, trong mắt trong lòng chỉ nhìn người trước mặt.

Dịu dàng quá, giống mẹ vậy. Hay để anh ấy làm bạn đời của tôi đi.

Là đàn ông cũng không sao, tôi chịu thiệt một chút.

Tác dụng của loài hoa lưỡng tính chẳng phải thể hiện ở đây rồi sao?

Nếu ba biết, nhất định cũng sẽ rất vui. Con trai ông ấy tìm được mối duyên tốt rồi.

Nhưng phải làm sao để người trước mắt biết tôi đã chọn anh ấy đây?

Anh ấy có đồng ý không?

Anh ấy liệu đã có bạn đời rồi chưa?

Xem ra còn phải quan sát thêm.

Người đàn ông đặt tôi vào phòng anh ấy, cố ý để ở nơi có ánh nắng chiếu vào.

Cả người tôi lại ấm áp rồi. Hạnh phúc quá. Phơi nắng hạnh phúc quá. Làm bạn đời của anh ấy chắc chắn cũng rất hạnh phúc.

Người đàn ông dường như nghe được tiếng lòng tôi, duỗi ngón tay nhẹ chạm lên cánh hoa của tôi, giọng dịu dàng vô cùng:

“Tôi chưa từng thấy đóa hồng nào như thế này, cậu đẹp thật.”

Trong lòng tôi vui đến nở hoa. Anh ấy khen tôi đẹp, chẳng phải đại diện cho việc anh ấy cũng có ý sao?

Hai bên tình nguyện, vậy còn gì để nói nữa.

Đúng như ba vẫn luôn lải nhải, muốn thì phải đi tranh lấy.

Tôi cong thân cành, cố ý uốn cơ thể thành một đường cong.

Người đàn ông theo bản năng vươn tay chỉnh tôi lại cho thẳng, trên mặt hiện lên một tia kinh ngạc.

Còn chưa đợi anh ấy mở miệng, cửa phòng đã bị người ta mạnh tay đẩy ra.

“Này, nhìn đủ đóa hoa rách kia chưa?”

Là cái tên đáng ghét kia.

Người đàn ông nhíu mày.

“Tô Nhiên, đã nói bao nhiêu lần rồi, trước khi vào phải gõ cửa.”

“Hừ, sợ em quấy rầy anh nói lời ngọt ngào với đóa hoa này à?”

Tô Nhiên chẳng buồn để ý, nhún vai nói:

“Nhưng trước đó, anh vẫn nên đi ứng phó với vị hôn thê giả tạo kia của anh trước đi.”

Vị hôn thê!

Người tôi nhận định thật sự đã có bạn đời rồi sao?

Sao số mệnh lại trêu ngươi tôi như vậy?

Tôi héo rũ xuống, ủ rũ cụp đầu.

Tiếng bước chân bên cạnh trở nên vội vã, giống như không kịp chờ đợi muốn đi gặp người mình yêu.

“Hừ.”

Tô Nhiên khinh thường cười lạnh, quay đầu nhìn tôi, ngón tay ác ý kéo kéo cánh hoa của tôi.

“Muốn chết à, thứ rách nát gì vậy.”

Tôi đau muốn chết, cánh hoa sắp bị kéo xuống rồi.

Nhẹ chút đi tên khốn, tôi giết cậu!

Có lẽ oán niệm của tôi quá mạnh, Tô Nhiên ghét bỏ rụt tay lại, còn lau lau lên người.

Nhìn thấy cảnh này, tôi tức đến hô hấp cũng không thuận.

Đau lòng, thân thể cũng đau.

Ba đáng ghét, Tô Nhiên đáng ghét, đều đáng ghét.

“Hửm? Sao còn run?”

Tô Nhiên đột nhiên ghé sát lại, tay vươn về phía thân cành của tôi.

Tôi nhân cơ hội này dựng gai lên, hung hăng phản kích.

Ngón tay Tô Nhiên lập tức xuất hiện mấy lỗ máu. Cậu ta hơi nhíu mày, vẻ mặt u ám.

“Thứ tà môn, đúng là nên đập nát rồi nghiền vụn ra.”

Trong lòng tôi căng thẳng. Tô Nhiên nói được làm được, cậu ta bưng chậu hoa lên, hung hăng ném tôi xuống đất.